Tô Khiết cũng không lo lắng mình sẽ gặp nguy hiểm, cô biết rõ mình là thành viên của tổ chức hòa bình thế giới nên người nhà họ Cố không dám làm gì mình.
Nhà họ Cố chỉ muốn kéo dài thời gian của cô.
Không thể không nói lần này nhà họ Cố đúng là tàn nhẫn, hiện tại cô vốn không có nhiều thời gian, chưa đến hai ngày, hơn nữa hiện tại không phải cô sợ Đường Vân Thành không thể phá án đúng thời hạn, mà là sợ những tổ chức khủng bố kia có thể hành động bất cứ lúc nào, có thể sẽ có người chết.
Cô chỉ có nhanh chóng tìm được quy luật, nhanh chóng phá án mới có thể ngăn cản bi kịch tiếp tục xảy ra.
Cô không nghĩ tới Cung tông trưởng dễ thuyết phục bởi lời nói của người nhà họ Cố như vậy, có thể thuyết minh Cung tông trưởng cũng không thật sự quan tâm sự sống chết của mọi người.
Có mấy người làm theo mệnh lệnh của Cung tông trưởng, nhanh chóng đi tới trước mặt Tô Khiết, muốn bắt lấy Tô Khiết.
Tô Khiết đứng ở đó, không hề trốn, thậm chí không nhúc nhích, trong lòng cô có chút đau lòng, Cung tông trưởng không hề suy nghĩ cho người khác, lại dễ dàng bị chi phối bởi nhà họ Cố, bị nhà họ Cố lợi dụng, đúng là đáng buồn.
Lúc này Cung tông trưởng đã ra lệnh, Tô Khiết không thể phản kháng, cô biết phản kháng cũng vô dụng.
“Tôi muốn xem ai dám làm như vậy.” Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên truyền đến.
Giọng nói kia vang lên, đồng thời Đường Vân Thành cũng đi vào phòng tài liệu: “Tôi muốn xem ai dám bắt cô ấy.”
“Đường Vân Thành, ông muốn làm gì? Hiện tại chúng tôi đã có chứng cứ cô ta và tổ chức Hồng Hổ hợp tác với nhau, nếu ông bao che cho cô ta thì chứng tỏ ông cũng hợp tác với tổ chức Hồng Hổ.” Cố Chính Minh nhìn về phía Đường Vân Thành, cười vô cùng nham hiểm, Cung tông trưởng đang ở đây, anh ta sẽ sợ Đường Vân Thành sao? Buồn cười?
“Đường Vân Thành tôi dùng đầu mình đảm bảo cô ấy không hề liên quan gì đến tổ chức Hồng Hổ, nếu tài liệu bị tiết lộ thì tôi sẽ gánh vác trách nhiệm.” Đường Vân Thành nhìn về phía Tô Khiết, từng câu từng chữ vô cùng khí phách.
“Đường Vân Thành, không phải tôi nói ông, hiện tại ông và cô ta cùng một phe, chính ông còn đáng nghi, sao có thể đảm bảo cho cô ta chứ? Ông lấy gì đảm bảo? Hiện tại lời đảm bảo của ông không hề có giá trị…” Cố Chính Minh cười nham hiểm, trên mặt rõ ràng mang theo sự châm chọc.