Mà quán bar này tọa lạc ở nơi hẻo lánh, cách xa đại lộ rộng rãi, phải cuốc bộ qua một con ngõ nhỏ vừa tối vừa hẹp mới có thể ra đường chính sáng trưng.
Thảo nào bọn họ dám bán rượu cho trẻ vị thành niên. Chỗ này vắng vẻ đến cảnh sát cũng chẳng thèm tới kiểm tra.
Nhìn con hẻm nhỏ hẹp tối mịt, Vesper ngần ngừ vài giây, cuối cùng vẫn quyết định đi bộ một mình ra đường lớn, vẫy taxi rồi quay về Upper East Side (một trong ba khu vực tập trung giới siêu giàu Hoa Kỳ).
Chịu thôi, vì thực sự những người hippie mà cô quen ở quán bar đều uống say quắc cần câu. Đoán chừng họ sắp bắt đầu quậy phá, biết đâu bây giờ lại đang chiếm một phòng vệ sinh trống cùng đối tượng vừa gặp đã yêu đêm nay thì sao.
Vesper chưa bao giờ quan tâm chuyện này, vì vậy những người hippie quen biết lâu đã quen với việc cô lủi thủi bỏ về. Suy cho cùng, cô gái cũng chỉ tìm một nhóm để giết thời gian và tạm quên đi nỗi đau về cái chết của cha mẹ mình.
New York tháng 11 rất lạnh, lại cộng thêm trận tuyết vừa đổ xuống vài ngày trước khiến con hẻm trở nên lộng gió. Vesper quấn chặt áo khoác, vô thức mò túi, kết quả bên trong không có thuốc lá.
Chà, xem ra mặc dù cô mắc chứng nghiện rượu nhưng ít nhất cô không dính vào thuốc lá.
Vesper khá hài lòng với điều này.
Bấy giờ, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Vesper cúi đầu thở nhẹ. Giữa con hẻm tối, qua ánh đèn đường mờ ảo, trên tường in ba bóng người. Ánh đèn kéo cái bóng thật dài, gần như bao trùm lấy cô.
Vesper bước vội, nhưng lối ra phố chính vẫn còn rất xa.
“Bé ơi, về nhà sớm thế. Hay tìm chỗ nào chơi cùng bọn anh tí nhé?”
Giọng đàn ông vang lên sau lưng cô. Vesper nhận ra đó chính là gã đàn ông đểu cáng đã chuốc cô quá chén trong quán bar.
Lúc này cô mới mười lăm tuổi, lại say khướt. Ba gã đàn ông kia đã đuổi kịp và chặn đường cô.
Giờ Vesper cực kì hối hận. Tại sao cô không học một ít kỹ năng chiến đấu từ đám bạn trai cũ có giá trị vũ lực cực cao?
Cô lùi về sau để tạo khoảng cách với bọn kia.
Vesper lạnh lùng, “Tôi vẫn chưa đủ mười sáu tuổi. Tôi nghĩ các anh sẽ không muốn vi phạm hiến pháp, bị giam vào nhà tù tối cao ở New York đâu.”
Lời cô nói quả thật khiến đám đàn ông ngừng bước, nhưng chỉ một giây sau, chúng lại tiến lên, “Bé à, nào có ai phát hiện. Đây không phải lần đầu người dân New York chết cóng vì tuyết đâu.”
Vesper bất lực trước sự xui xẻo của mình. Hóa ra ba thằng đàn ông này chẳng những muốn hiếp dâm mà còn định làm xong giết luôn.
Tim cô đập thình thịch. Cô cảm giác một sức mạnh hắc ám vô danh đang dồn nén khắp cơ thể.
Cô dần thở không nổi, tránh đi cánh tay gã đàn ông tóc vàng đương duỗi ra. Đồng thời, sắc mặt cô càng thêm trầm uất. Lửa giận mất kiểm soát bùng lên trong lòng.
Gã đàn ông tóc vàng kia tức tối lao tới. Hai tên còn lại nói giọng tởm lợm, “Đừng giết ngay. Chí ít hãy đợi đến khi Joseph ra khỏi quán bar. Dù sao hôm nay nó cũng trả tiền đồ uống rồi. Nó sẽ không thích chim nhỏ ngừng hót đâu.”
Vesper cảm thấy một cơn thịnh nộ khủng khiếp chảy trong huyết quản mình, tựa như đang hấp thụ tất cả sức mạnh.
Ngay giây sau, mặt ba tên đàn ông cứng ngắc mà quái dị. Cơ thể ngã khuỵu xuống đất phát ra tiếng vang trầm nặng.
Màu tràn khỏi khóe miệng chúng. Thân chúng tím tái với những vết sẹo khắp người, chết thảm thương.
Vesper ngỡ ngàng dựa vào tường. Cô cảm giác mình khẽ run rẩy.
– – Cô đã giết chúng sao?
Lũ này chết chưa hết tội. Nếu đêm nay không phải cô thì chỉ e sẽ có cô gái khác bị giết thôi. Vậy nên cô cũng đừng quá tự trách.
Nhưng điều khiến Vesper khiếp sợ là, sao cô làm được?
Cô không cảm thấy bất kỳ ảo ảnh hay ma thuật nào trong cơ thể, tựa như cô đã âm thầm lấy mạng những người này.
Ngay sau đó, Vesper nghe có tiếng bước chân đến gần cô.
Nó từ hướng quán bar.
Vesper ngoảnh đầu nhìn sang rồi chợt nhận ra đây là đồng bọn của ba tên đàn ông kia. Hẳn là Joseph mà chúng vừa đề cập tới.
Gã nặng hơn hai trăm cân, y hệt một ngọn đồi.
Vesper chẳng biết mới nãy mình đã giết ba tên đó thế nào. Tuy nhiên cô mong bây giờ có thể triển lại. Bằng không người xui xẻo chắc chắn sẽ là cô.
Nhưng đêm nay, dường như Chúa đang đứng về phía cô –
Xa xa nơi hẻm tối, một con dao găm sắc bén lao xé gió đâm xuyên qua yết hầu Joseph.
Vesper kìm tiếng hét, nhìn sâu vào hẻm nhỏ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng thong thả vọng lên giữa ngõ hẻm quá đỗi yên tĩnh.
Bóng dáng hắn dần hiện ra từ trong màn đêm. Vesper suýt trầm trồ khen vòng eo hoàn mỹ của hắn.
Bấy giờ cô mới nhìn rõ mặt.
Hắn có khuôn mặt đẹp trai, thoạt trông tàn nhẫn mà cấm dục, xen lẫn sự kiêu ngạo, nhưng đồng thời cũng đầy tư chất lãnh đạo.
Lúc này hắn đang ngạo nghễ nhìn cô, như thú săn rình con mồi. Cặp mắt chứa đựng niềm hân hoan và thăm dò, nhưng lại giấu rất kỹ.
Giọng hắn quyến rũ pha chút Tây Âu, “Cô thật đặc biệt.”
Vesper khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô hoàn toàn không thể đoán được người đàn ông này định làm gì. Hắn nom vừa tốt vừa xấu, toàn thân toát lên hơi thở nguy hiểm.
Dường như hắn chưa từng rời mắt khỏi Vesper. Song hắn bước một bước tới gần cô, “Cô còn trẻ vậy mà đã sở hữu khả năng vô cùng tuyệt vời.”
“Anh là ai?” Vesper tò mò nhìn hắn. Khuôn mặt xinh xắn tuyệt trần tỏa ra sức hút mê hoặc.
Hắn toát lên sự thần bí cuốn đến lạ, “Erik Lehnsherr.”
Vesper cố giấu vẻ kinh ngạc. Trời ơi, thì ra là Magneto hồi trẻ.
Còn nữa – Vòng eo của Magneto sao lại gợi cảm thế kia.
Thực sự xứng danh hệ thống cẩu nhan.
Vesper cắn môi, “Tôi vừa giết ba tên đó à?”
“Quả báo thôi.” Erik nói giọng đều đều.
Hắn chợt nhớ lời White Queen tiên đoán cho hắn vài phút trước. Cô ta đã nhạy bén phát hiện ra có một dị nhân cực kỳ tài năng đang ẩn náu trong quán bar hẻo lánh này.
Năng lực ngoại cảm của White Queen Emma không thua kém gì Giáo sư X. Nhưng dẫu dùng toàn lực cảm ứng, cô ta vẫn khó mà đọc được suy nghĩ và ký ức từ dị nhân nhỏ ấy, như thể cô sở hữu khả năng che giấu thần kì nào đó vậy.
Tuy nhiên điều khiến Erik hài lòng hơn là khả năng điều khiển sự sống và cái chết mà cô vừa thể hiện.
Cách đây không lâu, Erik đã lập lên nhóm Brotherhood of Mutants, đang chiêu binh mở rộng thực lực. Hắn rất phấn khích trước dị nhân nhỏ này.
Erik nhìn vào mắt cô, “Cô cần được đào tạo.”
Vesper cũng nhìn hắn, “Anh là thầy à?”
Hắn khẽ nhếch mép, nói giọng ra lệnh, “Theo tôi.”
Rồi định quay lưng bước đi.
Vesper níu lấy tay áo hắn, hơi tủi thân, “Thưa anh, tôi uống say nên chân run.”
Erik lạnh lùng nhìn cô một hồi. Lúc Vesper đang nghi mình có bị hắn xiên hay không thì hắn bỗng tiến tới bế ngang cô lên.
Ngực hắn không mềm mại. Cơ bắp cứng nhưng lại an toàn lạ thường.
Giọng Erik Lehnsherr truyền xuống, “Điều đầu tiên cô được dạy là bỏ rượu ngay lập tức.”