Cung Minh vỗ đùi: “Không sai, lời nói của Tiền đại phu đã nhắc nhở ta, Bạch Y xã của chúng ta có không ít tướng quân trong quân đội, đợi sau khi ta về sẽ nói chuyện với bọn họ, để binh doanh đặt mua một số lượng lớn bột tam thất của ngươi, à không, phối ngũ mà ngươi vừa nói tên là gì ý nhỉ?”
“Thất Bảo tán!”
“Đúng! Thất bảo tán! đặt mua một lượng lớn của Ngũ Vị đường, để chuẩn bị cho tác chiến, ý ngươi thế nào?”
Đỗ Văn Hạo mừng rơn, đây đúng là một thương vụ lớn, vội vàng chắp tay nói: “Đa tạ lão ca! Việc này nếu làm được, ta sẽ trích một phần hoa hồng cho huynh!”
“Ha ha! Ngươi coi lão huynh ta là loại người gì vậy? Ngươi cứu sống Tĩnh Từ chủ trì, ta còn không biết phải cảm ơn ngươi như thế nào. Hơn nữa còn có thể tạo phúc cho tướng sĩ, trước mắt triều đình đang dụng binh đối với Tây Hạ, nếu những thuốc này được dùng trên chiến trường, biết bao nhiêu tướng sĩ sẽ được lợi nhờ nó. Mua thuốc của ngươi, song phương cùng có lợi mà. Ha ha ha.”
Ba người đều bật cười.
Tiễn Bất Thu vuốt bộ râu trắng, nói: “Nhưng không biết tam thất này của sư phụ có thể trị chứng hư lao huyết khô của Bồ Sơn không?”
Đỗ Văn Hạo nói: “Đương nhiên có thể, chỉ cần là huyết chứng, bất kể là xuất huyết ngoại thương, các loại nguyên nhân thổ huyết, băng lậu, ho ra máu, đại tiện và tiểu tiện ra máu, nội ngoại xuất huyết, bất kể ứ đọng, tắc nghẽn máu như thế nào, đều có thể dùng! Hơn nữa, còn có thể trị liệu té ngã bị thương, ứ máu sưng đau, ta đã dùng bột này để chữa khỏi vết bầm ở khớp xương khuỷu tay cho Lôi bộ đầu. Đối với sự xuất huyết của chứng hư lao huyết khô, Tam thất cũng có thể dùng thêm với Đan Tham, Mẫu Đan bì, cầm máu trừ ứ. Cầm máu không có vấn đề, quay về ta sẽ phối thuốc rồi đưa ngươi chuyển cho bọn họ.”
“Ta thay bọn họ đa tạ sư phụ!”
Đỗ Văn Hạo nghĩ ngợi một chút, nói: “Chỉ cầm máu không thì không trị được bệnh của Bồ Sơn, chỉ có thể kéo dài thêm một thời gian mà thôi. Hư lao huyết khô của hắn vô cùng nghiêm trọng, phải nghĩ biện pháp trị liệu triệt để từ gốc mới được!”
Cung Minh lắc đầu nói: “Lời này của Đỗ lão đệ ta không tán thành, đã gọi là cấp giả trị tiêu, hoãn giả trị bản (chữa cho người bệnh gấp thì trị từ ngọn, cho người bệnh không gấp thì chữa từ gốc). Hiện tại chứng bệnh của Bồ Sơn chủ yếu có hai điểm, thứ nhất là xuất huyết không ngừng, điểm này bột tam thất của lão đệ có thể giải quyết, nhưng điểm thứ hai cũng chính là sốt cao không giảm, Tiền thần y đã trị liệu hơn một tháng vẫn không có hiệu quả. Đây là điều mà chúng ta phải giải quyết trước tiên, chỉ sau khi cầm được máu, đẩy lui được cơn sốt, giải quyết được vấn đề trị ngọn, sau đó mới trị gốc.”
Tiễn Bất Thu nói: “Lời này rất có lý. Bồ Sơn sốt cao không giảm, cái này gọi là nhiệt giả hàn chi (ý nói bị sốt thì phải làm lạnh để giảm nhiệt), nhưng lão hủ dùng hết các loại thuốc thanh nhiệt giải độc, bao gồm cả cam hàn, khổ hàn giải độc đều không có hiệu quả. Sư phụ có cao kiến gì không?”
Đỗ Văn Hạo nghĩ một chút, nói: “Sốt mãi không giảm, cái này có chút phiền phức, ngươi dùng những thuốc nào?”
“Ngân hoa, Liên kiêu, Công anh, Thạch cao, Tri mẫu, vân vân.. hầu hết các loại dược liệu công dụng thanh nhiệt đều đã dùng tới rồi.”
“Cái này…, để ta nghĩ đã, xem xem có thuốc nào khác có thể dùng không.” Trong đầu Đỗ Văn Hạo cố tìm những loại thuốc thanh nhiệt xuất hiện sau Tống triều, những loại thuốc mới này có lẽ có thể có hiệu quả.
Vào lúc Đỗ Văn Hạo đang suy nghĩ, Cung Minh vuốt bộ râu trắng, nói: “Tuy hắn sốt mãi không giảm, nhưng các ngươi có nhớ không, ở trong nhà hắn, chúng ta đã từng cho hắn uống thuốc, hắn lại muốn uống nước lạnh, mùa đông lạnh lẽo như thế này, hắn không ngờ vẫn muốn uống nước lạnh, điều này chúng tỏ hắn trong người rất nóng, nhưng, sau khi chạm vào bát nước lạnh, lại cảm thấy lạnh, lập tức rụt lại, chứng tỏ hắn thật sự rất lạnh, nhiệt trong người chỉ là hư nhiệt. Sao không dùng Phụ tử, Kiền khương, Hồng tham và Cam thảo thử xem?”
Tiễn Bất Thu ngây người, cười ha hả: “Đúng đúng! Ta sao lại bỏ qua những thứ này! Đúng! Hư nhiệt chân hàn! Thật sự là hàn chứng, nhưng lại thấy nóng! Một tháng nay đều dùng các loại hàn dược như Ngân hoa, Liên kiều, Công anh, Tri mẫu, mà không biết hắn thực sự lại bị lạnh, lạnh càng thêm lạnh, tất nhiên không trị được sốt rồi, sư phụ, người cho rằng nên thế nào?”
Đỗ Văn Hạo lắc đầu: “Chỉ sợ không được! Hư lao huyết khô biến chứng cảm nhiễm, dẫn tới sốt cao, đã có nhiệt chứng, nhiệt giả hàn chân, không dùng thuốc lạnh là đúng, bởi vì hắn cảm nhiễm dẫn tới sốt cao, đại phu chủ trương đi ngược lại đạo hành của nó, dùng Phụ tử, Kiền khương. Phụ tử này cay ngọt nóng ấm, có công hiệu bổ nguyên dương, ích hỏa tiêu âm. Kiền khương cay nóng khô gắt, đều là thuốc cực nóng, hắn vốn sốt cao không giảm, có phải là đổ dầu vào lửa không!”
Cung Minh cũng lắc đầu nói: “Sai rồi! Thương Hàn luận có viết, “người sốt cao, ngược lại càng muốn mặc thêm áo, nóng ở trên da, lạnh thì ở trong xương tủy, cái này chính là âm thịnh dương phù. Cho nên, phải hàn giả nhiệt chi.”
Tiễn Bất Thu cũng gật gật đầu.
Đỗ Văn Hạo vốn muốn phản bác, nhưng mở miệng ra thì lại không biết nói như thế nào. Bởi vì hắn cũng đã suy xét cẩn thận những lời nói của Cung Minh, phát hiện bản thân mình không ngờ lại không thể nào phản bác. Lúc trước tình cảnh Bồ Sơn nhận nước sờ sờ trước mắt, đối chiếu với nhận định trong ‘Thương Hàn luận’ của Trương Trọng Cảnh đích xác là hư nhiệt chân hàn, nên dùng nhiệt dược chứ không phải là hàn dược. Mình lại cứ giới hạn trong mê hồn trận của Tây y là do thiếu máu và ngăn cản máu tái sinh dẫn tới cảm nhiễm, dùng suy nghĩ Tây y để chỉ đạo dùng thuốc Trung y, mà lại không có dùng Trung y để biện chứng, không khỏi có chút xấu hổ. Thầm nghĩ, hai lão Trung y này kinh nghiệm lâm sàng hơn xa mình, biện chứng tỉ mỉ chuẩn xác, mình sau này phải học tập thêm nhiều từ chỗ bọn họ.
Nghĩ tới đây, Đỗ Văn Hạo xấu hổ chắp tay nói: “Đúng đúng! Là ta đã nghĩ sai. Vậy chúng ta sẽ dùng phương thuốc này của Cung đại phu đi!”
Tiễn Bất Thu nói: “Sau khi cầm máu, làm giảm sốt, làm sao để trị liệu chứng hư lao huyết khô của hắn, chúng ta cũng phải thương lượng một chút. Trước tiên ta nói những loại thuốc mà ta trước kia đã dùng. Dụng phương chủ yếu là bổ cho tim tỳ và bổ huyết bổ khí, dụng thuốc hơn một tháng rồi, vẫn không có hiệu quả gì.”
Cung Minh liếc Đỗ Văn Hạo, cười nói: “Đỗ lão đệ dụng phương độc đáo, ngươi nói sau cùng đi, để tránh cho ta nghe xong cách dụng phương biện chứng của ngươi, bản thân lão ca ta lại trở nên hồ đồ.”
Tiễn Bất Thu và Đỗ Văn Hạo đều cười.