Hoắc Ngập cũng không tránh, trực tiếp đóng cửa.
Người phụ nữ vừa vặn bị cửa đập vào mặt, nhìn về phía cửa chửi ầm lên, “Đồ điên, cho thể diện mà không cần!”
Tên đàn ông không biết đã quay về từ lúc nào, vừa đi đến đã nắm lấy tóc của người phụ nữ, “Đồ gái này, còn dám giấu tiền, thằng kia nói không chỉ cho từng này!”
Bên ngoài một hồi gào khóc thảm thiết, quyền đấm cước đá đến rồi đi, cũng không có người quản, tất cả chỉ xem náo nhiệt.
Anh cũng không để ý, chỗ bẩn thỉu này chính là như vậy, anh đã quen.
Kỳ thực anh ở đâu cũng như nhau, mặc dù về sau có trở lại Hoắc gia, cũng vẫn là như vậy.
Người cũng chính là như vậy, dơ bẩn xấu xa, chỉ cần nghiên cứu kỹ, tới chỗ nào cũng đều giống nhau, chẳng qua là giấu sâu hay giấu không sâu mà thôi.
Hoắc gia cùng nơi trước kia không khác gì nhau, một chỗ dơ bẩn bên ngoài, một nơi hư thối bên trong, liếc mắt đã nhìn thấu.
Nhìn nhiều, cũng không còn hứng thú, kỳ thực anh không phải là một người thích cười, chỉ là thấy không thú vị, chỉ có thể giả bộ, giả bộ lâu nói không chừng lại trở thành thật.
Anh nhìn ngoài xe, mưa rơi tí tách không ngừng.
Trên đường không có mấy người, thật xa đã nhìn thấy một nữ sinh đeo cặp sách, mặc váy trắng, miễn cưỡng chậm rãi đi, thỉnh thoảng gặp phải một vũng nước đọng, nâng chân nhẹ nhàng bước qua.
Tài xế lái xe đi ngang qua vũng nước, tốc độ rất nhanh, nước trong hố trực tiếp văng lên người nữ sinh.
Nữ sinh ngoan ngoãn đứng ở ven đường, đôi mắt sạch sẽ trừng tròn vo, mặc váy trắng, cả người nhìn qua mềm mại, trên váy tất cả đều là vết bẩn, ngay cả trên mặt cũng bị dính một chút.
Trí nhớ của Hoắc Ngập rất tốt, liếc mắt đã nhận ra nữ sinh này, anh đã xem qua hình của cô, là một cô gái Hoắc gia muốn giúp đỡ, ba cô gái vì cứu người nên hi sinh, lên các trang báo lớn, Hoắc Hưng Quốc vì muốn lấy danh tiếng tốt, đặc biệt đi làm từ thiện.
Hoắc Ngập nhận ra nhưng không để ý nhiều, anh không phải là một người nhiệt tình, cũng không có hứng thú chào hỏi, thu hồi ánh mắt, căn bản không có ý muốn xin lỗi.
Tài xế vươn người ra khỏi cửa sổ xe, đưa ra một xấp tiền, “Xin lỗi nhé, cô gái, anh bồi thường cho cô.”
Nữ sinh nhìn anh ta đưa tiền, lui về sau một bước, lắc đầu cười nhẹ, “Không sao đâu, tôi về thay là được rồi, tiền này tôi không thể nhận.”
Giọng nói của cô khá nhẹ nhàng, rất tương xứng với bề ngoài của cô, nhìn qua cũng rất ngoan.
Hoắc Ngập giương mắt nhìn về phía tài xế đang cầm tiền, đối với cô mà nói, cũng không tính là số tiền nhỏ.
Bà cụ nuôi dưỡng cô không có năng lực kiếm tiền, một ngày ba bữa cũng chưa chắc giữ được, đang mặc chính là quần áo cũ người khác đưa, túi sách còn là túi vải rách, ở trong trường bình thường bị bạn học cười nhạo.
Dưới loại tình huống này, số tiền này đối với cô mà nói, chắc sẽ là một hấp dẫn rất lớn.
Người thông minh đều sẽ cầm, chỉ có kẻ ngu si mới có thể từ chối.
Số tiền này, cầm có thể cho cô sống một đoạn thời gian tốt, nếu không cầm, thì cái gì cũng không có, chỉ có một thân váy bẩn.
Thật sự ngu ngốc.
Hoắc Ngập có chút kinh thường trào phúng, đảo mắt liền quên, lại quay về thành học sinh tốt thường ngày, treo lên gương mặt tốt.
Thời gian trôi qua vẫn rất bình thản, không có chuyện gì thú vị được đánh giá cao, cũng không có chuyện gì coi là mất hứng.
Rất vô tình, anh ở bên ngoài thấy được một con mèo sữa, còn chưa lớn bằng bàn tay của anh, đang ngồi xổm bên cạnh tủ kính nhìn anh, mắt tròn vo sạch sẽ, đặc biệt ngoan, bộ lông màu trắng nhìn qua đã thấy mềm nhũn.
Hoắc Ngập cẩn thận nhìn, trong lúc mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt, nhưng anh chắc chắn chưa từng thấy qua con mèo này, anh luôn không có hứng thú với mấy loại mèo nhỏ.
“Nó tên Bánh Trôi, rất ngoan ngoãn, có điều nó đã bị người khác chọn rồi, thật ngại quá, cậu có muốn đi xem những chú mèo khác hay không?”
Nhân viên cửa hàng hơi xin lỗi.
Hoắc Ngập lắc đầu, ôm lấy Bánh Trôi nhỏ, “Tôi lấy con này, cô nói với người kia giúp tôi một tiếng, bao nhiêu tiền cũng được.”
Lý Thiệp chờ hồi lâu cũng không thấy bóng dáng anh đâu, uống đồ uống mua từ bên ngoài, thấy anh ôm một con mèo con qua đây, “Cậu ôm mèo con của người ta làm gì, đừng dọa sợ mèo nhà người ta!”
“Mèo của tôi, tên Bánh Trôi, bây giờ quá gầy, về sau phải nuôi mập lên một chút.”
Hoắc Ngập đưa tay sờ đầu nhỏ của mèo con, con mèo này vô cùng ngoan, vùi ở trên tay anh ngủ gà ngủ gật.
“Bánh Trôi?”
Lý Thiệp lui ra sau một bước, “Cậu không sao chứ, có phải bị trúng tà ở đâu hay không, cậu với mấy loại mèo mềm mại này không hợp đâu, nhanh trả lại, đừng có mà hại chết nó.”
Hoắc Ngập cúi đầu nhìn về phía mèo con ngoan ngoãn vùi ở trên tay anh ngủ, cũng không nói tại sao mình lại mua?
Anh vốn sợ phiền phức, cũng không có tình thương gì, đối với loại động vật lông mềm này lại càng không có hứng thú, nhưng hôm nay lại không hề nghĩ ngợi đã mua.
Cho đến một ngày anh ở trong phòng đàn, đang lấy đàn từ trong hộp đàn ra, ngoài cửa lại đến gần một người.
Trong mắt vẫn sạch sẽ như trước, không có gì thay đổi, còn cười với anh rất ngọt ngào.
Là lần thứ hai anh nhìn thấy cô, ánh mắt của cô vô cùng sạch sẽ, sạch sẽ đến nỗi như không có bầu không khí nào không lành mạnh.
“Cậu tên là gì?”
Anh nhìn cô thật lâu, ma xui quỷ khiến lại để đàn trong tay xuống, cười nói, “Hoắc Ngập.”