“Tính toán? Cháu thì có thể có tính toán gì, Tam thúc khỏi hẳn rồi, không phải cháu cũng thoát nợ rồi sao? Cháu bây giờ đang muốn quay lại làm một tên công tử ăn chơi, phá phách thật tốt a.” Quân Mạc Tà uống thêm một hớp rượu, sau đó đưa tay xé một miếng thịt lợn rừng quay béo múp trên bàn, nói tiếp: “Mọi chuyện sau này gia gia cứ an bài là được. Bất quá cần lưu ý một chút, chuyện Tam thúc khỏi bệnh trong một thời gian ngắn, không được để lộ ra ngoài, nhất là chuyện hôm nay Tam thúc đã là một Thiên Huyền cao thủ. À quên, còn một chuyện nữa, phải làm phiền gia gia một chút. Đó là gia gia vẫn phải giữ nguyên bộ dáng sầu khổ như trước.”
Vừa nghe xong Quân lão gia tử không khỏi níu mày, trong lòng có chút buồn bực. Cáu bẩn nói!” Nói bậy, ngày xưa lão phu ưu sầu, tất cả đều do hai thằng nhãi các ngươi ban cho, hôm nay, Mạc Tà ngươi cũng đã có chí phấn đấu, Vô Ý cũng đã khỏi bệnh, ta còn lo cái gì? Con người đang vô cúng vui vẻ thế này mà bảo ta giả bộ như trước sao được!” Nói xong, lão gia tử thở một hơi thật dài. Mọi chuyện đâu dễ dàng như vậy, chẳng qua bây giờ lão gia tử thật sự không cần sầu khổ, lo lắng như trước nữa, một người đầu óc đang thoải mái như thế lại bắt người ta giả bộ, như thế có khác nào tra tấn đây!
“Không được?” Quân Mạc Tà hai tay dính đầy mỡ nói tiếp: “Không phải cháu muốn làm khó gia gia? Hay là như thế này vậy, để cháu giúp gia gia tìm một chút phiền não? Làm cho gia gia nhăn mặt cau mày trở lại nhá? Ví dụ như đi Thịnh Bảo Đường tóm ba vi hoàng tử đánh cho một trận, hay là đi cưỡng hiếp con gái nhà lành được không?”
“Ngươi muốn ăn đòn hả!” Lão gia tử biết hắn đang đùa cợt nhưng trong lòng vẫn cảm thấy buồn phiền không thôi.
“Chuyện ngươi ngày trước đại náo Thịnh Bảo đường ta còn chưa hỏi đến, tự nhiên ngươi lại đem khai ra hết! Nói cho ngươi biết, có một số chuyện liên quan đến cả đế quốc, và Thịnh Bảo đường chính là một trong số đó! Bất kể lúc nào, Thịnh Bảo đường, ngươi không bao giờ đucợ chọc tới! Dù cho ngươi có đạt tới Chí tôn Thần huyền cao cao tại thượng đi nữa, Thịnh Bảo đường cũng không phải là chỗ cho ngươi quậy phá! Hiểu chưa?” Giọng nói của lão gia tử vô cùng trịnh trọng, nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc!
“Thịnh Bảo đường, rốt cuộc có lai lịch gì vậy?” Không nói còn đỡ, lão gia tử nói xong càng làm cho bao nhiêu nghi vấn trong lòng Quân Mạc Tà dâng lên: “Ngay cả Chí tôn Thần huyền trong truyền thuyết cũng không dám động đến? Lại còn quan trọng hơn cả đại sự của đế quốc sao!”
“Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, Thịnh Bảo đường chính là một nhánh nhỏ của cả một đại thế lực không thể động tới.”
Nhưng cho dù là thế cũng đủ ngạo thị thiên hạ rồi, trong đó cao thủ cỡ Chí tôn Thần huyền cũng có hơn một vị! Còn nói về thượng tầng của nó, lão phu cũng không biết rõ, ta chỉ dám chắc một điều, nó là thứ không nên động vào.” Quân Chiến Thiên thở dài một hơi, ánh mắt nhìn sang Quân Vô Ý đầy vẻ xót xa.
Quân Vô Ý khuôn mặt hơi co giật, trong ánh mắt lộ ra vẻ đau đớn, gần như trong lúc này, tâm hồn của hắn cũng đang bị đả kích trầm trọng! Nhưng chớp mắt hắn đã bình tĩnh trở lại. Ngồi trầm lặng, so với lúc trước còn nhiều hơn vài phần.
“Đã như vậy, toàn bộ lực lượng tiềm phục của gia tộc từ bây giờ trở đi, toàn bộ chuyển cho Vô Ý tiếp quản!
Về phần Mạc Tà ngươi…” Quân lão gia tử cân nhắc một lúc lâu vẫn không có một chủ ý hay nào cả, cuối cùng đành hạ lệnh: “Ngươi cứ lo chuyện của ngươi đi, khi nào rảnh rỗi thì hỗ trợ Tam thúc ngươi một tay.”
Hai người nghe xong đồng thanh đáp ứng, Quân Mạc Tà còn nhắc thêm: “Gia gia, Tam thúc, ở trước khi Tam thíc chính thức cai quản gia tộc, nhất định phải tiến hành thanh trừ nội bộ của gia tộc!” Ngừng một chút, Quân Mạc Tà mới nói tiếp: “Chuyện Tam thúc khỏi hẳn, đối với Quân gia ta tất nhiên là một chuyện tốt, ngược lại với một số người thì lại khác, giống như có thêm một mối nguy cơ vậy.”
Ví như…” Quân Mạc Tà cười cười, ngón tay chỉ chỉ lên trên….
Ý này của hắn không cần nói cũng hiểu.
“Thế lực ngầm của Quân gia, gia gia chắc chắn đã thanh trừ sạch sẽ, người trong nhà chắc cũng không có vấn đề, điểm này ta có thể tin tưởng. Thế nhưng trong nhà nhất định có người của hoàng thất cài vào! Mà những người này, chắc chắn gia gia cũng biết, đúng không? Chẳng qua người cố tình một mắt nhắm một mắt mở mà thôi.”
Quân Mạc Tà mỉm cười: “Nhưng bây giờ khác rồi, lấy đại cục làm trọng, cho nên cần phải trảm thảo trừ căn!”
Quân Chiến Thiên có chút khiếp sợ nhìn tôn tử của mình. Nghe nó nói mà lão mồ hôi đầy đầu, tuy rằng chỉ là lấy việc luận việc! Thế nhưng tất cả những điều nó nói ko có sai nửa điểm!
Một lát sau, Quân Chiến Thiên mới khổ sở nói: “Không sai, trong nhà đũng là có người của hoàng thất cài vào. Nhưng bọn họ cũng đã sống ở đây hơn chục năm, với Quân gia ta mà nói chính là trăm công vô hại…”
“Đó là bởi vì từ trước tới giờ Quân gia ta với hoàng thất không có uy hiếp gì, hơn nữa luôn luôn trung thành tận tâm cho nên mấy người bọn họ mới không cần báo cáo lại đó thôi! Thế nhưng bây giờ khác trước! Tuy chúng ta không có dị tâm, nhưng nếu mà tin tức truyền ra ngoài, dù chỉ là một chút nghi ngờ cũng đủ mang đến họa diệt tộc!”
Quân Mạc Tà hai mắt lấp lánh, nhấn mạnh từng chữ một: “Hiện tại, dù cho bọn họ đã phản bội hoàng thất, hoàn toàn trở thành người của Quân gia đi nữa, nhưng những người này tuyệt đối không nhiều, vạn lần chúng ta không được làm liều. Bây giờ không phải lúc mềm lòng! Bất chấp tất cả, càn phải “trảm thảo trừ căn”, nếu không hỏng hết!”
Quân Chiến Thiên thở dài một tiếng, nếp nhăn trên khuôn mặt già nua như hằn sâu thêm: “Cứ làm như ngươi nói đi, lát nữa ta sẽ đem danh sách gia cho hai chú cháu các ngươi, còn cụ thể thực hiện như thế nào, hai chú cháu các ngươi tự thương lượng với nhau rồi tiến hành, không cần báo lại cho ta nữa!” Nói xong, lão gia tử nặng nề đứng dậy rời đi.
“Mạc Tà, làm như vậy có tàn nhẫn quá không? Gia gia của ngươi dường như có chút không đành lòng! Có nên…” Quân Vô Ý hai mày nhíu chặt, trên khuôn mặt cũng hiện lên vẻ do dự không quyết. Đối với địch nhân, nếu bảo hắn xuống tay, tuyệt đối Quân Vô Ý hắn không chớp mắt một cái, đằng này lại hạ thủ những người từng vì Quân gia lập không biết bao nhiêu công lao hiển hách, cho nên hắn không lỡ, cảm thấy có chút nhẫn tâm. Cho dù những người là tai mắt của hoàng thất đi chăng nữa, cống hiến của họ với Quân gia cũng không nhỏ, bảo hắn ra tay đối phó những người đó hắn cũng cảm thấy làm không được….
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.