✪ ✪ ✪
Hồ Bân thấy Tô Tiểu Mễ không động đũa, quan tâm hỏi: “Sao rồi? Món này không hợp khẩu vị?”
Tô Tiểu Mễ lắc đầu: “Không món này rất ngon.”
“Vậy cậu ăn nhiều một chút.”
“Được”.
“Cậu hiện tại đang làm gì?” Hồ Bân đối với tất cả chuyện liên quan đến Tô Tiểu Mễ đều thật tò mò.
“Không có đi làm, Tớ ở nhà chơi thôi.”
“Không thấy nhàm chán? Có muốn đến công ty chúng tôi không, công ty vừa lúc cần tuyển người.” Lần này Hồ Bân không muốn bỏ lỡ Tô Tiểu Mễ, lại không nghĩ đến thật ra hắn đã bỏ lỡ lâu rồi, Tô Tiểu Mễ bây giờ là có chồng nam sĩ, chiếc nhẫn kết hôn trở thành bảo bối của cậu, bình thường cậu đem cất nó trong hộp quý báu của mình, chỉ khi có chuyện quan trọng mới lấy ra đeo, tránh cho viên hột xoàn thật lớn mất đi vầng sáng lóng lánh.
“Nào có, không nhàm chán chút nào, tớ còn thích ở nhà chơi nữa cơ.” Tô Tiểu Mễ hiện đang cân nhắc có nên đem chuyện Nghiêm Ngôn nói cùng Hồ Bân .
Nếu nói ra không biết hắn có chán ghét mình hay không, sau đó còn kể lại cho mấy bạn học trung cấp, một truyền mười , mười truyền một trăm.
Ngay lúc này, Nghiêm Ngôn vừa vặn gọi điện thoại đến, Tô Tiểu Mễ luống cuống tay chân ấn nút nghe: “Alo, Ngôn.”
Nghiêm Ngôn vẫn không nói gì, Hồ Bân bên kia theo dõi biểu tình Tô Tiểu Mễ hỏi: ” Người nào gọi cho cậu vậy? Bộ dạng cậu có vẻ rất gấp gáp.”
Đầu nọ Nghiêm Ngôn loáng thoáng nghe thấy giọng đàn ông, khẽ cắn răng: ” Lập tức Về nhà cho anh”. Nói xong cúp điện thoại, hôm qua mới ầm ĩ một trận, hôm nay Tô Tiểu Mễ lại không nghe lời chạy lung tung, có phải hắn đã quá cưng chiều nên Tô Tiểu Mễ mới hư như vậy. Xem ra không dạy dỗ người này một trận cậu ta sẽ trèo lên tận trời. Chỉ cần nghĩ đến Tô Tiểu Mễ cùng người đàn ông khác không biết ở nơi nào dùng cơm, Nghiêm Ngôn tức muốn bốc khói, đem văn kiện trong tay vặn xoắn thành một đoàn.
Nghe được lời nói bá đạo của Nghiêm Ngôn, Tô Tiểu Mễ bất giác trau lại đôi mày, hắn tại sao lại giận nữa rồi. Ngày thường hắn cùng Lô Y Y, Âu Dương Giai cùng dùng cơm thì thế nào, bây giờ hắn cùng bạn học dùng cơm, chỗ nào chọc trúng hắn, chắc chắn do cậu quá nuông chiều mới làm Nghiêm Ngôn hư như thế, tính tình cũng ngày càng kiêu căng. Tô Tiểu Mễ, cậu không có lập trường nói điều này đâu.
“Tại sao?”
“Không có sao trăng gì hết, gặp phải tên cuồng nóng tính thôi.” Tô Tiểu Mễ đem di động đập mạnh lên bàn, bắt đầu xử lý mấy món ăn trên bàn như thể hả giận, anh có gì mà tức giận, này thì tức giận, ông đây ăn chết anh, cắn nát anh, kéo dãn cho anh dứt lìa luôn.
Giận thì giận, Tô Tiểu Mễ vừa ăn vừa nghĩ lại vấn đề trước đó, nếu nói cả hai chuyện cho Hồ Bân, Nghiêm Ngônlại không vừa mắt Hồ Bân, cậu lại bị kẹp ở giữa không phải sẽ càng khó xử hơn sao, hơn nữa sau này cũng không liên lạc với Hồ Bân, vẫn không nói thì hơn Tô Tiểu Mễ gật đầu nghĩ vậy.
Hai người cơm nước xong Hồ Bân cố ý đưa Tô Tiểu Mễ đến tận nhà. Ngừng ở dưới lầu, Hồ Bân lại nói muốn lên thăm quan phòng ốc của Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ bất đắc dĩ nhìn đồng hồ, đoán chắc Nghiêm Ngôn sẽ không về sớm, mới dứt khoát đưa Hồ Bân lên tầng 30. Cánh cửa vừa mở ra, Hồ Bân tò mò nhìn chung quanh: “Câu không đi làm, mà ở ngôi nhà lớn vậy sao?”
“Ừm.”
Trong lúc quan sát, Hồ Bân phát hiện phía dưới đặt hai đôi dép, nhìn lại bốn phía phòng ốc không giống người ở một mình, trong lòng dâng lên dự cảm xấu: “Không phải cậu ở một mình?”
Dù sao cũng không lừa được bao lâu, đang chuẩn bị nói ra sự thật, Nghiêm Ngôn vừa vặn từ bên ngoài trở về, khi thấy người đàn ông lạ mặt kia ở trong nhà mình thì lạnh lùng trừng Hồ Bân cùng Tô Tiểu Mễ, Tô Tiểu Mễ bị loại ánh mắt lạnh băng kia nhìn đến toàn thân phát run, cậu tại sao lại xui xẻo như vậy.
Hồ Bân mở miệng đầu tiên: “Vị tiên sinh này là?”
“Chẳng là gì hết, hai người cứ tiếp tục đi.” Nghiêm Ngôn không muốn nói nhiều nữa, nếu Tô Tiểu Mễ không nghe lời, hắn còn quản cậu làm gì.
Tô Tiểu Mễ vừa nghe Nghiêm Ngôn nói năng tuyệt tình, trái tim co rút lại, vẻ mặt đau khổ đi tới ôm Nghiêm Ngôn đang muốn rời đi “Anh, đừng đi a, đừng để lại em một mình.”
Sau đó, quay sang Hồ Bân nói: “Hắn là chồng của tớ.”
Chồng? Tin tức kia đối với Hồ Bân mà nói quả thực rung động không nhỏ, hắn từng nghĩ Tô Tiểu Mễ đã có người trong lòng hay bạn gái, lại chưa từng nghĩ cậu có chồng.
“Em không biết đã làm sai chuyện gì khiến anh tức giận, nhưng anh đừng nổi giận với em có được không, em sợ.” Tô Tiểu Mễ cúi đầu dựa vào lưng Nghiêm Ngôn, hai tay ôm siết không rời.
Hồ Bân nhìn thấy Nghiêm Ngôn liền biết mình đã thua, trong đôi mắt cùng trái tim Tô Tiểu Mễ chỉ chứa mỗi người này, hắn hiện tại thật hối hận, hối hận ban đầu tại sao không tỏ tình cùng Tô Tiểu Mễ.
“Là bởi vì tôi sao?”
Tô Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn Hồ Bân, tại sao hắn lại biết?
Nghiêm Ngôn lạnh lùng lườm xéo Hồ Bân, không phải cậu còn ai?
“Tất cả đều do tôi không tốt, tôi không biết quan hệ giữa hai người, lúc đầu tôi còn tưởng mình còn cơ hội theo đuổi Tô Tiểu Mễ, xem ra lần này triệt để hết hy vọng, lần cuối cùng gặp mặt, cậu có thể cho tôi ôm một cái hay không.” Hồ Bân nói ra lời nhiều năm chôn tận đáy lòng.
“Ôm cái rắm mà ôm.” Nghiêm Ngôn một câu cự tuyệt Hồ Bân.
Lần này đến phiên Tô Tiểu Mễ giật mình sững sờ, hiện tại tất cả được phơi bày, cậu mới biết bản thân mình làm sai rất nhiều chuyện, ngang ngược không nghe lời mang người đàn ông thích mình về nhà, không phải muốn trèo tường thì là gì…
Ánh mắt Tô Tiểu Mễ đã cho Hồ Bân câu trả lời mà hắn muốn biết, hắn bất đắc dĩ cười cười, nhúm vai: “Xem ra tôi phải về thôi.”
Tô Tiểu Mễ không dám mở miệng lưu lại Hồ Bân, đời này cậu chỉ muốn giữ một người đàn ông bên người, đó chính là Nghiêm Ngôn.
✪ ✪ ✪
“Anh cũng biết em từ trước đến nay đâu thèm để ý người khác, đáng lý anh phải nói với em từ đầu, em vĩnh viễn không bao giờ cho anh đội nón xanh, anh phải tin tưởng em.”
Ngiêm Ngôn không kiên nhẫn đá văng Tô Tiểu Mễ, đem áo khoác trên người ném xuống đất, đốt một điếu thuốc, ngồi trên ghế salong: “Tới đây.”
Tô Tiểu Mễ ngoan ngoãn đi tới.
“Ông đây bảo em đừng ở chung một chỗ với hắn, quay đầu em liền cùng hắn ăn cơm, còn đưa người ta về nhà chúng ta, em cho rằng chỉ một câu nói xin lỗi là có thể phủi mông bỏ đi, ông đây như trước dễ dàng tha thứ cho em? Hiện tại thái độ của em khiến anh phải cân nhắc lại, sau này chúng ta có nên tiếp tục không?” Lần này Nghiêm Ngôn rõ ràng không có ý định dễ dàng bỏ qua cho Tô Tiểu Mễ, để tránh lần sau xảy ra chuyện tình tương tự.
“Anh đừng làm em sợ, cũng đừng nói những điều nghiêm trọng như vậy.” Nhưng vẻ mặt Nghiêm Ngôn không mảy may cảm động, càng không giống đang đùa giỡn.
“Đem tất cả đồ anh cho em, trả hết lại đây.”
“Em không trả, em không trả, em không trả đấy, không phải em có nghe lời anh một lần?”
“Quần áo anh mua tặng em, cởi xuống hết.” Nghiêm Ngôn không để ý Tô Tiểu Mễ phẫn nộ kêu oan.
“Nhưng…” Tô Tiểu Mễ tỏ vẻ đáng thương nhìn Ngiêm Ngôn, Ngiêm Ngôn lại tuyệt không đồng tình, cậu không thể làm gì khác hơn cởi quần áo trên người Ngiêm Ngôn tiếp theo chỉ chỉ quần, cậu lại cởi quần quăng sang một bên.
Hiện tại trên người Tô Tiểu Mễ chỉ còn độc nhất mỗi quần sịp, Nghiêm Ngôn lại chỉ chỉ quần sịp.
“Ít nhất anh phải chừa cho em một thứ phòng lạnh chứ.”
“Cởi.”
Tô Tiểu Mễ bất đắc dĩ kéo tuột xuống, quăng đi, Nghiêm Ngôn lại chỉ chỉ cánh cửa: “Hiên tại em có thể đi.”
Tô Tiểu Mễ oa oa khóc rống, thân thể trần truồng nõn nà nhào đến ôm cổ Nghiêm Ngôn: “Anh bảo em làm gì cũng được, nhưng đừng có đuổi em đi, là em không tốt, em không nên làm trái lời anh, sẽ không có lần sau, sau này anh bảo em làm gì, em sẽ làm ngay cái đó.”
Ngiêm Ngôn chẳng thèm ừ hử.
“Em thật sự rất yêu anh, Ngôn, em luôn là Tô Tiểu Mễ của anh, trong lòng chỉ có mỗi anh.” Nghe lời tỏ tình thắm thiết, Ngiêm Ngôn có chút mền lòng.
“Nếu em yêu anh, sau này phải nghe lời anh nói, hiểu chưa?”
Tô Tiểu Mễ dùng sức gật đầu.
Ngiêm Ngôn ôm chặt lấy thân người Tô Tiểu Mễ: “Sau này tuyệt đối không được làm mấy chuyện anh ghen.”
Lúc này Tô Tiểu Mễ có chút đắc ý: “Hiện tại anh biết ghen khó rất chịu đúng không, em đã nói rồi, người như em rất được yêu mến đấy.”
“Anh thay đổi chủ ý, hiện tại đi ra ngoài ngay cho anh.” Ngiêm Ngôn buông tay Tô Tiểu Mễ ngẩng đầu đắc ý.
“Ban nãy không phải đã tha thứ cho em rồi sao? Thế nào, nói anh hai câu liền giận, quỷ hẹp hòi Nghiêm Ngôn.”
“Đi ra ngoài.”
Thân thể trần truồng của Tô Tiểu Mễ lập tức rời khỏi, hướng về phía Ngiêm Ngôn làm mặt quỷ: “Nghiêm Ngôn là quỷ hẹp hòi, Nghiêm Ngôn là quỷ hẹp hòi, Nghiêm Ngôn là quỷ hẹp hòi ha ha.”
“Trừ hai tháng tiền xài vặt.”
Tô Tiểu Mễ bùng cháy, chỉ vào Nghiêm Ngôn mắng: “Nghiêm Ngôn là quỷ hẹp hòi”.
“Bốn tháng.”
“Không bằng anh trực tiếp giết em đi.”
“Anh cũng rất muốn.”
Qua mấy ngày sau, vào một buổi tối nọ, hai người nằm yên lặng trên giường.
“Ngôn, anh nhìn, anh nhìn xem.” Tô Tiểu Mễ kéo lên lớp áo bên ngoài.
Ánh mắt Nghiêm Ngôn theo lời nhìn xuống ngang hông Tô Tiểu Mễ, vừa nhìn sắc mặt liền thay đổi, hắn không ngờ Tô Tiểu Mễ lại đi xăm một trái tim lên vòng eo, bên trong trái tim còn viết tên Nghiêm Ngôn cùng Tô Tiểu Mễ. Nghiêm Ngôn sợ nhất mấy thứ buồn nôn này, như vì khuôn mặt cười toe toét của Tô Tiểu Mễ mà nén xuống không nói, nếu như bây giờ mở miệng nhất định ầm ĩ điếc tai.
“Ừm.”
“Anh không thích nó? Anh nói đi, em nhịn đau rất đau, đau muốn chết luôn, nhiều lần định bỏ cuộc nhưng nghĩ đến anh, em mới kiên trì làm đó.”
“Này, Tô Tiểu Mễ.”
“A…ừm, có gì không?”
“Ngày mai đi làm laser xóa hình xăm đi.”
“Nghe thấy ánh mắt Tô Tiểu Mễ tối sầm tránh thoát khỏi Nghiêm Ngôn: “Tại sao chứ, tại sao chứ, tại sao chứ hả, anh không thích. Đó là minh chứng tình yêu của chúng ta.”
“Nhìn không được tự nhiên”
“Có cái gì không được tự nhiên, nhìn thêm mấy lần sẽ quen, rồi hãy nói hình này trên người em chứ có phải trên người anh.”
Nghiêm Ngôn cảm giác tối nay có thể không được yên giấc, nghiêng người nhắm hai mắt ngủ.
Tô Tiểu Mễ bên cạnh không ngừng đưa đẩy người Nghiêm Ngôn: “Anh nói rõ ràng đi, anh không nói rõ ràng, em không ngủ được.”
“Hình này xấu quá.”
Lần này lòng tự trọng nhỏ của Tô Tiểu Mễ thật sự bị Nghiêm Ngôn đả kích nặng nề.