Anh nằm ngửa ra, kéo lấy tay cô, rầm rì nói: “Vậy em phải bồi thường anh cho tốt.”
Tay Thời Ôn nóng lên: “……”
“Ôn Ôn, tay em nhỏ quá.” Trần Trì ách giọng nói, hô hấp dần dần tăng thêm, lại nói: “Nhưng mà vẫn rất…..”
Chữ cuối cùng anh nói rất nhẹ, dán vào lỗ tai của cô, hô hấp nóng bỏng khiến cô ngứa ngáy.
“Đừng nói chuyện.” Thời Ôn thật sự muốn đem mặt giấu đi.
Trần Trì hơi mở mắt, mắt đuôi nhẹ chọn, nói: “Vậy em hôn anh.”
Thời Ôn: “……”
–
Dạo gần đây Trần Trì thường xuyên nhắc tới chuyện tổ chức hôn lễ, anh muốn tới một đảo nhỏ để tổ chức, nhưng anh không muốn ngoài hai người bọn họ còn có người ngoài tham gia.
Thời Ôn bên này lại bị đám người Nhạc Cẩm cảnh cáo, nếu tổ chưc hôn lễ mà không mời các cô, vậy thì tuyệt giao.
“Chuyện kết hôn quan trọng như vậy! Hơn nữa nếu Trần Trì đã nói cưới cậu thì nhất định sẽ không buông tha cho cậu! Như thế đại biểu với việc tụi mình không được tham gia hôn lễ duy nhất trong cuộc đời cậu đấy!?”
“Nếu anh ta thật sự yêu cậu thì yêu cầu nhỏ như vậy sao có thể không đồng ý với cậu, cậu xem anh ta cũng quản nhiều chuyện quá rôdi, quá bá đạo, này không phải yêu, mà là khống chế! Tiểu Ôn, cậu phải tỉnh táo một chút!”
Thời Ôn đành phải nghiêm túc mà giúp Trần Trì giải thích: “Thật ra Trần Trì không có ý xấu, chính là anh ấy chỉ thích chuyện gì mà chỉ có mình với anh ấy thôi. Anh ấy cũng rất tôn trọng mình, chỉ là anh ấy tương đối hy vọng rất nhiều việc mình có thể cùng anh ấy cùng nhau hoàn thành, không cần có người khác tham dự, nhưng tuyệt đối không phải không thích các cậu, coi thường các cậu đâu mà.”
Kết quả chính là nói thế nào cũng không ổn. Chẳng qua tâm tư của Thời Ôn cũng không đặt ở chuyện kết hôn, tuy rằng người khác cảm thấy kết hôn rất tốt đẹp, nhưng cô lại cảm thấy không cần, nghi thức phức tạp như vậy không thích hợp với cô và Trần Trì.
Thời Ôn đem ý tưởng này nói cho Trần Trì, Trần Trì tỏ vẻ anh cũng cho rằng cô nói đúng.
“Vậy sao anh còn muốn tới đảo nhỏ tổ chức hôn lễ?”
Cánh tay Trần Trì lót ở sau đầu, chậm rì rì nói: “Chính là muốn vào lúc em mặc váy cưới làm một lần.”
Thời Ôn: “……”
Ngữ khí Trần Trì tự nhiên, nghiêm túc nói: “Trên bờ cát làm một lần, trong biển làm một lần.”
Thời Ôn muốn hết chỗ nói nổi, “Có cá mập thì làm sao?”
“Đi đến chỗ không cá mập là được.” Ánh mắt Trần Trì sáng lên, “Ôn Ôn, em đồng ý?”
“Không đồng ý!”
–
Buổi tối 7 giờ, Thời Ôn mở máy tính gọi video với học sinh. Sắp tới có cuộc thi múa cổ điển hai người, nữ sinh trong lớp đều tìm cô để tham khảo ý kiến.
“Ban đầu là em độc vũ trước, còn một đoạn cũng không phải kỹ thuật quá cao, nhưng mà em phải chú ý hơi thở……”
“Đoạn giữa chính là trọng điểm, động tác này tương đối mềm, đến lúc đó em cùng bạn nhảy sửa một chút……”
Trần Trì tan làm trở về, liền nhìn thấy Thời Ôn tắm rửa xong ngồi ở trên sô pha cùng người khac gọi video, nghe thấy giọng nói của người bên kia là nữ mới giãn lông mày ra.
Nửa giờ sau, mặt Trần Trì suy sụp, cũng không thúc giục Thời Ôn, mà tự lấy đồ đi tắm rửa. Tắm rửa xong ra tới Thời Ôn vẫn còn chưa nói xong.
Anh nhìn vết thương do vừa rồi đi ra ngoài ăn tối không cẩn thận đụng vào vật sắc, ánh mắt ám ám xách theo hòm thuốc ngồi đối diện với Thời Ôn.
Thời Ôn thấy anh ngồi xuống, liếc anh một cái, vừa nhìn liền bị doạ sợ. Sau khi về nước cô chưa từng thấy Trần Trì bị thương bao giờ.
“Sao lại như vậy?” Cô nhăn chặt mi.
Trần Trì không chút để ý liếc nhìn cô một cái, nói: “Anh tự xử lý được.”
Thời Ôn nhìn màn hình máy tính, lại quay sang nhìn anh, “Thật sự?”
Trần Trì: “Ừm.”
Thời Ôn thấy anh đã ở bắt đầu tự xử lí, động tác thoạt nhìn rất thuần thục, có lẽ ở nước ngoài đã học qua, liền cảm thấy tâm, lại đem ánh mắt quay trở lại màn hình máy tính.
Trần Trì thấy thế, môi mỏng mím thành một đường thẳng, nhìn chằm chằm cô một hồi cũnh không được cô để ý, mặt hoàn toàn đen lại. Nhanh chóng tiêu độc xử lý xong, cúi người gõ bàn vài cái.
Thời Ôn dời tầm mắt mắt, nhìn cánh tay của anh, nhẹ giọng hỏi: “Xong rồi ạ?”
Trần Trì gật đầu, vươn tay nói: “Anh đau.”
Sắc mặt Thời Ôn khẽ biến, lập tức nhìn về phía xem màn hình, thấy sắc mặt đối phương không có gì khác thường, cô lại không dám thở phào nhẹ nhõm, nói với nữ sinh kia: “Chúng ta nói đến đây thôi, bây giờ cũng muộn rồi, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Tắt video, Trần Trì dựa vào sô pha, lười nhác nhìn cô, hừ lạnh một tiếng, “Biết bây giờ rất muộn sao?”
Thời Ôn đi đến ngồi cạnh anh, mềm giọng nói: “Cuộc thi này rất quan trọng, học sinh này cũng rất thích khiêu vũ ——”
Anh giơ lên cánh tay, uể oải mà nói: “Chờ em rõ lâu mà em cũng chưa nói xong, nhìn anh bị thương cũng không lo lắng giống như trước kia nữa, còn dám mặc kệ anh.”
Thời Ôn đau lòng mà xoa xoa tóc đen của anh, “Thật xin lỗi, có đau hay không?”
“Đau, muốn cọ cọ.” Anh nói, đầu vùi vào cổ của cô, lung tung mà cọ một trận.
Thời Ôn bị anh cọ đến ngứa ngáy, cười khúc khích không ngừng lại được.
–
Cuối tuần, Trần Trì đến trung tâm phụ đạo tìm Thời Ôn. Đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, nhớ tới lần trước mình có mua điểm tâm ở đây, cuối cùng quyết định đi vào mua cho cô một phần.
Trong lúc chờ đợi, anh ngồi ở bàn gần cửa sổ, dư quang nhìn thấy có một người đi tới, nâng lên mí mắt nhìn lại, hơi hơi mị mắt.
Người đàn ông cười cười, “Hẳn là anh đã tra được?”
Ánh mắt Trần Trì nhàn nhạt, không nói chuyện.
Người đàn ông tự nhiên ngồi đối diện với anh, “Xin lỗi, tôi cùng Y Thư là bạn tốt, nên mới giúp anh ta chuyện này. Nhưng mà anh cũng không đến mức trách tôi chứ, mẹ anh thật ra rất sốt ruột, vì bức các người kết hôn nên mới dùng đến chiêu này, hiệu quả cũng rất rõ ràng rồi.”
“Cho nên anh còn muốn tôi cảm ơn anh?” Trần Trì nhàn nhạt hỏi, không muốn lại nhìn thấy anh ta nữa, cúi đầu tiếp tục xem di động.
“Tôi cảm thấy cậu muốn ơn tôi.” Người đàn ông cảm thấy việc này rất cần thiết, “Thật ra, rất lâu trước kia tôi đã bắt đầu chú ý tới Thời Ôn, tôi lướt Weibo nhìn thấy cô ấy một cái liền nhớ tới cô ấy cùng tôi ở cùng một tiểu khu.”
Người đàn ông nói, biểu tình đột nhiên nghiêm túc, nói: “Những người khác nói cô ấy gặp được cậu là may mắn của cô ấy, nhưng tôi lại cảm thấy cậu mới chính là người nên cảm thấy may mắn.”
Trần Trì ngước mắt, đón lấy ánh mắt của anh ta.
Người đàn ông nhún nhún vai, “Chỉ là một loại cảm giác thôi, nhưng mà dù sao cũng rất hâm mộ tình cảm của hai người.”
Biểu tính của Trần Trì không có biến hoá quá lớn, giọng nói không mặn không nhạt: “Vậy chúc anh sớm ngày tìm được chân ái.”
Người đàn ông cười một cái, “Mong là như vậy.”
Đột nhiên người đàn ông lại hỏi: “Anh thử đoán xem lúc trước tôi có muốn theo đuổi Thời Ôn không?”
Trần Trì nghiêng mắt, “Cho nên?”
Người đàn ông nghẹn họng, nghe được có người gọi tên mình, “Đồ của tôi xong rồi đồ, đi trước.”
Trần Trì: “Đi thong thả.”
Người đàn ông gật gật đầu, từ bên người anh đi qua, ánh mắt vừa vặn xẹt qua di động của Trần Trì, thân mình cứng đờ.
Trên màn hình, một dòng chữ to đập vào mắt ——
Giải mã các loại tư thế trên giường.