Phòng luyện công Bắc Hầu Phủ.
Vân Thiên Hà ngồi xếp bằng trong bí thất, đầu của hắn chính là một bầu trời đêm đầy sao sáng tinh quang như ngọc, rất nhiều tinh thần lực mắt thường không thể nào nhìn thấy được, phảng phất giống như sợi tơ từ trên trời giáng xuống, hướng thẳng về một người hội tụ lại, bao phủ xung quanh thân ảnh, tản ra quang mang nhàn nhạt, hình thành một bộ đồ án mỹ lệ kỳ diệu.
Mà trong cơ thể của hắn, cỗ binh đoàn tinh khí cường đại không gì sánh được, đang trên con đường chín khỏa tinh đã được thắp sáng trước kia dần dần tụ họp lại với nhau lần cuối cùng. Quãng thời gian một năm không ngừng ngưng kết, hôm nay cỗ tinh khí trong cơ thể Vân Thiên Hà đã nồng đậm bão hòa tới một loại trạng thái cực hạn, vì vậy khi hắn thoáng vận chuyến, cỗ tinh khí kia phảng phất như muốn lập tức thoát khỏi trở ngại, hướng về phía những huyệt khiếu khơi xướng xung phong, mở mang bờ cõi.
Nhưng Vân Thiên Hà cũng không lập tức tiến hành triển khai thế tiến công, đầu tiên hắn lợi dụng Thần Ý Quyết một lần nữa vận chuyển trong cơ thể, dần dần làm cho cỗ tinh khí tinh thuần không gì sánh được này diễn biến thành khí tức quyền ý cường đại no đủ, khiến nó càng trở nên sắc bén hơn, càng thêm sắc nhọn không thể chống đỡ, lợi dụng thời gian hơn hai tháng chuyển hóa, hiện tại Vân Thiên Hà đã chuyển hóa phần lớn tinh khí trong cơ thể, mà một bộ phận cuối cùng, hắn cũng dùng đêm ngày hôm nay toàn bộ hoàn thành quá trình chuyển hóa.
Thời gian từng giọt từng giọt trôi qua…
Vân Thiên Hà bế quan hơn ba tháng tới nay, kỳ thực căn bản không hề lưu ý tới việc thời gian trôi qua như bay, hiện tại hắn đã dồn toàn bộ tinh thần trong cơ thể chính mình, chìm vào trong tinh vực hải dương khổng lồ, làm tốt công việc chuẩn bị cho thời khắc cuối cùng tiến hành công thành chiếm đất.
-Ngô…
Nhưng vào lúc này, khi Vân Thiên Hà hoàn thành việc chuyển hóa một tia tinh khí cuối cùng trở thành khí tức cường đại sắc bén, phảng phất như cũng thoáng cái kích hoạt một cỗ khí tức khác vẫn yên lặng thật lâu trong cơ thể chính mình, trong nháy mắt khi cỗ khí tức này bạo phát ra. Vân Thiên Hà cảm giác toàn thân chính mình giống như bị kim châm giày xéo, không khỏi kêu thảm đau đớn.
Không dám chậm trễ dừng lại, cố gắng chịu đựng cơn đau đớn như toàn thân bị kim châm đâm vào cơ thể, Vân Thiên Hà nhanh chóng vận chuyển cỗ khí tức cường đại kia, cấu thành một đại quân đoàn cường đại sắc bén, trùng trùng xông lên không gì ngăn cản được, dọc theo kinh mạch toàn thân của hắn, bắt đầu tiến hành thế tiến công mạnh mẽ.
Ầm…
Để Vân Thiên Hà cảm thấy ngoài ý muốn chính là, tinh khiếu đầu tiên đứng mũi chịu sào hơn binh đoàn tinh khí đi qua, Vân Thiên Hà còn chưa làm tốt công tác chuẩn bị thế tiến công, cỗ khí tức mạnh mẽ tuyệt luân kia vừa mới trùng kích tới huyệt khiếu này, thân thể hắn bồng nhiên run lên, phàng phất giống như một cây châm xuyên thấu qua thân ảnh chính mình, đau đớn khó nhịn, cỗ khí tức cường đại này giống như một thanh lợi kiếm sắc bén, chỉ thoáng cái tiếp xúc với huyệt khiếu kia, liền công phá hoàn toàn pháo đài kiên cố.
Đương nhiên tòa pháo đài thứ nhất có thế công phá dễ dàng như vậy chủ yếu là bởi vì Vân Thiên Hà hội tụ chuyển hóa tinh khí, trải qua tiếp xúc ma sát thời gian dài với huyệt khiếu này, làm cho huyệt khiếu này càng lúc càng trở nên yếu đuối, vì vậy hôm nay vừa mới tiếp xúc liền lập tức bị phá tan.
Bất quá chuyện càng ngoài ý muốn còn ở phía sau.
Khi huyệt khiếu đầu tiên bị trùng phá điểm tinh, trong nháy mắt này, Vân Thiên Hà cảm giác được cỗ tinh khí trong cơ thể kia tựa hồ như đã mất đi khống chế, thực giống như cơn hồng thủy bị ngăn đập trong thời gian dài, mực nước càng dần càng dâng cao, áp lực cũng càng dần càng trở nên to lớn hơn rất nhiều, mà đột nhiên lại xuất hiện một lỗ thủng, dưới tinh thế áp lực cường đại, con đê có lỗ thủng bị tan tác, lập tức làm cơn hồng thủy bộc phát thế trùng kích mạnh mẽ, tựa như Trường Giang và Hoàng Hà vỡ đê, hồng thủy lan tràn, không thể nào vãn hồi được.
Ầm… Ầm… Ầm…
Cỗ binh đoàn tinh khí cường đại không gì sánh được không thể khống chế được, trên lộ tuyến tinh đồ thứ nhất trong cơ thể Vân Thiên Hà, binh đoàn tinh khí giống như mang theo khí thế bẻ gãy nghiền nát, tinh khiếu thứ hai bị trùng phá tan tành thắp sáng.
Ngay sau đó không có bất cứ lực ngăn cản nào, khỏa thứ ba…
Khỏa thứ tư…
Thăng cho tới tận khi cỗ binh đoàn tinh khí không gì ngăn cản nổi kia phá tan tinh khiếu thứ hai mươi mốt, khí thế của cỗ binh đoàn không thể khống chế này mới tạm thời bị trì hoãn lại một chút.
Mà Vân Thiên Hà lúc này, toàn bộ thân thế cuộn tròn trên mặt đất, giống như là một con tôm bị rút mất gân, lại đồng thời phải chịu đau đớn như có thanh kiếm sắc nhọn đâm ngang chém dọc khắp toàn bộ cơ thể chính mình, thân thể hắn đã sớm ướt đẫm mồ hôi, hơn nữa sắc mặt cũng vô cùng tái nhợt.
Tới lúc đau đớn tới cực điểm, hầu như đã chết lặng rồi, nhưng ý chí mạnh mẽ và định lực vô hạn của hắn làm cho hắn có thể thu hồi được quyền khống chế đối với cỗ binh đoàn tinh khí sau khi thế như trẻ che liên tiếp trùng kích phá tan thắp sáng khóa tinh thứ hai mươi mốt bắt đầu thế tiến công chậm lại.