“Trời ạ! Lục tổng bị thương rồi! Mau gọi xe cứu thương!” Người đứng vây quanh đó lớn tiếng la lên.
An Thư ráng làm mình bình tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn không kìm được mà hơi run rẩy: “Không được… không còn kịp nữa rồi… không kịp…”
“An Thư Thư, bà sao rồi, có bị thương không?” Jason thở hồng hộc chen vào.
An Thư lập tức nhìn Jason: “Jason, hôm nay mày đi xe gì tới?”
Jason khó hiểu: “Con xe đỏ chót siêu tốc độ của tôi… Sao thế?”
An Thư vội vàng đỡ Lục Vân dậy: “Đưa bọn tôi tới bệnh viện!”
Jason: “Hả?”
An Thư: “Nhanh!”
“À ừ…”
.……………
Ở một nơi khác, An Thư vội vàng đỡ Lục Vân lên xe của Jason, sau đó giục Jason chạy tới bệnh viện gần đây nhất.
Lục Vân bị một mảnh kim loại của camera cắt một vết dài ở gần gáy, máu tươi đang chảy ào ạt ra ngoài, An Thư xé một miếng vải trên váy xử lý cấp tốc một chút, sau đó dùng tay đè chặt miệng vết thương, đồng thời thúc giục Jason lái xe ở đằng trước: “Jason, rốt cuộc là ông có lái được không thế hả? Nhanh lên một chút! Nếu không được thì đổi tôi lái!”
Jason đen mặt: “Ai bảo tôi không được! Tôi đã lái nhanh lắm rồi đó!”
An Thư vẫn không ngừng thúc giục: “Đừng quan tâm đến đèn đỏ, không có ai thì cứ lao thẳng qua! Nhanh lên!”
Jason nhìn sáng vẻ khẩn trương mà anh ta chưa từng thấy ở An Thư bao giờ qua kính chiếu hậu, sắc mặt không khỏi có chút khó coi: “Đàn ông đàn ang bị thương ngoài da một chút thôi mà, bà có cần lo lắng đến mức đó không hả?”
An Thư nghiêm giọng đáp lại: “Đừng nói chuyện với tôi nữa, chuyên tâm lái xe của ông đi!”
Vẻ mặt của Jason vô cùng tủi thân: “…” – Rõ ràng là bà quấy rầy tôi mà!
Ở ghế sau, Lục Vân yên lặng nhìn hàng lông mày đang cau chặt cùng với vầng trán đổ mồ hôi của An Thư mà cười khẽ: “Đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo… còn nói là em không quan tâm tôi nữa…”
An Thư nhìn chằm chằm vào dòng màu chảy càng lúc càng nhanh qua kẽ tay của mình: “Tôi chỉ không muốn mình lại phải nợ anh nữa thôi!”
Ánh mắt An Thư hơi ảm đạm dần, anh ngửa lưng tựa vào ghế thì thào nói: “Hừm… đúng là độc ác… không dịu dàng dỗ tôi một lần được à?”
“Im miệng! Đừng lảm nhảm nữa! Anh dành sức mà giữ tỉnh táo cho tôi!”
Jason nghe đối thoại của hai người thì càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ, có phải An Thư lo cho Lục Vân hơi quá mức rồi không?”
Tên bạn trai cũ này quả nhiên là có sức chiến đấu đáng sợ nhất…
Cuối cùng cũng đã đến bệnh viện, An Thư đỡ Lục Vân vào phòng cấp cứu bằng tốc độ nhanh nhất.
Jason đỗ xe xong đang muốn đuổi theo thì đuôi mắt quét về phía ghế sau, lập tức liền kinh sợ.
Ôi mẹ ơi… chỉ bị thương ngoài da một chút thôi mà, sao lại chảy nhiều máu như thế!
Jason lập tức tỉnh táo lại, không kịp nghĩ nhiều mà đuổi theo sát đằng sau.
Lúc Jason chạy tới, Lục Vân đã được đưa vào phòng cấp cứu, An Thư đang sốt ruột gọi điện cho ai đó.
“Đúng… phòng cấp cứu của bệnh viện chi nhánh hai đấy… rồi… nhanh lên chút…”
Jason trông thấy hai tay An Thư đầy máu tươi, quần áo cũng dính đầy máu, trên hành lang cũng in một chuỗi dấu chân máu…
“An Thư Thư, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Tên đó còn bị thương ở chỗ khác nữa à? Sao máu chảy nhiều thế này…” Jason ngu cả người hỏi.
An Thư chậm chạp ngồi xuống băng ghế dài trên hành lang, mệt mỏi day day trán: “Anh ta mắc hội chứng máu không đông… một khi bị thương thì máu sẽ chảy không ngừng…”
Trừ việc đó ra… còn có chuyện đau đầu hơn mà An Thư chưa nói.
“Ồ thì ra là thế!” Jason lập tức bừng tỉnh, chẳng trách An Thư lại lo lắng như thế.
Thời gian chậm chạp trôi qua, không biết đã được bao lâu thì cửa phòng cấp cứu lại được mở ra.
Một cô y tá lo lắng bước ra: “Máu bệnh nhân chảy nhanh quá, dùng thuốc mà cũng không cầm được máu, kho máu của bệnh viện không đủ, cho dù là lấy từ bệnh viện khác tới thì e là với tốc độ máu chảy nhanh thế này, bệnh nhân cũng chẳng cầm cự nổi đến lúc đó…”
Cuối cùng chuyện An Thư lo lắng nhất cũng đã xảy ra, sắc mặt của cô vô cùng khó coi: “Tôi có người bạn có thể châm cứu cầm máu, đang trên đường chạy tới đây rồi…”
“Chuyện này là sao?” Đường Dạ nói chuyện với bác sĩ xong liền bước tới trước mặt An Thư.
“Camera rơi xuống… Anh ta cản lại giúp muội…” Sắc mặt An Thư trắng bệch, cười khổ nói: “Cái tên khốn này không tự biết tình trạng của mình à! Cứ thích cậy mạnh!”
Đường Dạ nhìn An Thư rồi khẽ thở dài một tiếng. Biết thì sao, nhìn thấy người mình thích gặp nguy hiểm, cho dù biết có lẽ mình sẽ gặp phải nguy hiểm hơn nhưng cũng không thể bỏ mặc…
“Cạch” một tiếng, cửa phòng cấp cứu lại mở ra lần nữa, sắc mặt cô y tá lại càng khó coi hơn, đồng thời cũng báo tin dữ: “Đã sử dụng hết máu dự trữ! Huyết áp của bệnh nhân đang giảm xuống nhanh chóng… Mọi người có quen biết ai có nhóm máu này không?”
Cùng lúc này Nhật Hạ đã thay đồ đi đến.
“Nhật Hạ mày vào đi tao sẽ cho máu hắn”.
Nhật Hạ nghe vậy đi thẳng vào phòng cấp cứu.
Trong phòng bệnh.
Lục Vân cũng không hôn mê lâu, anh ta vốn chỉ bị thương ngoài da, chỉ cần cầm được máu là sẽ không sao.
Khi anh ta hôn mê trông rất yên bình, mái tóc bạc ngoan ngoãn phủ lên trán, che khuất nửa gương mặt, thậm chí trông còn có vẻ yếu ớt, khác hẳn với dáng vẻ gợi đòn không ai bì nổi lúc bình thường.
Có điều, khi anh ta mở mắt ra, cả người liền như được khoác lên lớp trang bị trong chớp mắt, lập tức biến thành một người khác.
Đầu tiên, trong đôi đồng tử của anh ta lóe lên một tia cảnh giác ác liệt, cấp tốc quét mắt nhìn quanh đến khi nhìn thấy cô gái đứng bên giường thì vẻ thâm hiểm trong mắt mới lui đi, nhường chỗ cho biếng nhác, bất cần đời: “Hừm, xem ra là không chết rồi…”
“Xì!” An Thư tức giận trừng anh ta một cái: “Có ai lại nói chữ “chết” trong bệnh viện như thế không hả?”
Vẻ mặt Lục Vân có mấy phần tiếc nuối: “Thật thất vọng…”
An Thư câm nín: “Thất vọng vì không chết à?”
Lục Vân như cười như không nhìn cô: “Đột nhiên thật muốn xem xem, nếu như tôi chết rồi thì em sẽ có vẻ mặt gì…”
An Thư: “…”
Cái tên thần kinh này!
“Darling à, tôi lại cứu em một lần đó!” Mắt Lục Vân đột nhiên lóe sáng, hứng thú nói.
An Thư một bộ không còn gì có thể đen hơn, cô cảnh giác nói: “Tôi cũng truyền máu cho anh mà. Đừng có mà đào hố cho tôi nữa…”
Có trời mới biết cô hi vọng người bị thương là cô biết nhường nào!
Lục Vân cười cười: “Thì sao tốt xấu gì cũng vì em mà chảy nhiều máu như thế, em ở lại chăm sóc tôi đến khi nào tôi hồi phục chắc là không vấn đề gì chứ?”
An Thư vốn cho là Lục Vân sẽ nêu ra yêu cầu gì quá đáng cơ, nếu thế thì cô sẽ lập tức từ chối thẳng thừng luôn. Nhưng, tên này sao lại đột nhiên bình thường thế này, yêu cầu cũng không có gì là quá quắt cả khiến cô không biết nên đáp ra sao nữa…
“Darling à, gọt táo giúp tôi đi~”
An Thư còn chưa đồng ý, người nào đó đã tủm tỉm yêu cầu như ông lớn.
An Thư cau mày lại, ánh mắt cô rơi xuống lớp băng vải trên vai Lục Vân, sau một hồi do dự cuối cùng vẫn bước tới cầm quả táo cạnh đó, rồi gọt hình con gì đó. Vừa gọi xong sau lưng truyền đến tiếng bước chân.