Nửa giờ đồng hồ khó khăn khiến Trần Vi Vũ như đứng đống lửa, như ngồi đống than, trước khi đi, Trần Hựu Hàm nhẹ nhàng thông báo về người thứ nhất trong việc bổ nhiệm: Cố Tụ rời khỏi tập đoàn thương mại, chuyển sang làm phó chủ tịch tập đoàn giải trí GC để thực hiện quyền quản lý hành chính. Chủ tịch của tập đoàn giải trí GC đã rời chức nửa tháng trước, trên thực tế, tất cả mọi người đều đang đoán xem ai sẽ là người sẽ ngồi vào vị trí này — bởi vì đây là đối tượng khai đao đầu tiên của Trần Hựu Hàm, cũng là nhóm con đầu tiên được đưa đến Hồng Kông để IPO* trong truyền thuyết. (*Phát hành công khai lần đầu, còn gọi là IPO viết tắt theo tiếng Anh : Initial Public Offering là việc chào bán chứng khoán lần đầu tiên ra công chúng.)
Lệnh điều động mới vừa đưa ra, Trần Vi Vũ liền giật mình, nhìn về phía Cố Tụ theo phản xạ có điều kiện, phát hiện anh cũng đang có vẻ bất ngờ xen lẫn kinh ngạc, sau khi hết khiếp sợ liền bứt rứt mất tự nhiên.
Trần Vi Vũ phản ứng rất nhanh, lập tức đưa tay về phía Cố Tụ, sau khi người bên kia nắm lấy liền thuận thế vỗ vai anh: ” Chúc mừng Cố tổng, đây chính là khởi đầu để tiến về phía biển rộng trời cao, đi đến một vùng trời đất khác!”
Cố Tụ nhanh chóng điều chỉnh lại tư thái của mình, anh bình tĩnh thả lỏng cả người, nói đôi lời khách sáo với Trần Vi Vũ.
Trần Vi Vũ rời đi với nụ cười trên mặt, trong lòng anh rất nhanh đã cân nhắc xong. Anh lập tức ý thức được rằng đây là biểu hiện tin tưởng mình của Trần Hựu Hàm. Cố Tụ đã giúp anh có được chỗ đứng vững chắc, hiện tại Cố Tụ ra đi, điều này đồng nghĩa với việc anh đã vượt qua kỳ kiểm tra của Trần Hựu Hàm, có thể chính thức thể hiện tham vọng của mình ở tập đoàn thương mại. Cái gọi là biển rộng trời cao, thật ra thì cũng chính là cơ hội của anh trong tương lai.
Người ta đều nói rằng Trần Hựu Hàm rất giỏi trong việc dùng người, sau khi tự mình lĩnh giáo, Trần Vi Vũ quả nhiên tâm phục.
Cửa kính đóng lại, ngăn cách tiếng trò chuyện bên trong.
Trần Hựu Hàm ném cho Cố Tụ một điếu thuốc: “Chúc mừng.”
Chính hắn cũng cắn một điếu thuốc trong miệng, dáng vẻ nheo mắt có vẻ anh tuấn và phóng túng không bị trói buộc. Cố Tụ luống cuống tay chân tiếp được điếu thuốc, bị cựu sếp trong quá khứ, cha mẹ áo cơm trong hiện tại ghét bỏ nói: “Đã làm đến chức vị tổng tài rồi, khí phách lên chút coi nào?”
“Phó tổng.” Cố Tụ châm thuốc, mở hé cửa sổ để cho khói tan bớt.
Trần Hựu Hàm cười một tiếng, cùng anh đứng bên cửa sổ để hút thuốc. Trước mắt là mặt sông rộng lớn, nước lặng chảy dài.
“Nhiệm vụ trong 5 năm tới của cậu rất nặng nề.” Hắn lạnh nhạt vẩy rơi tàn thuốc, nói: “Nếu muốn giải quyết chuyện đại sự cả đời thì nhanh làm càng sớm càng tốt, nếu không sau này cậu sẽ bận đến độ chẳng có thời gian để mà đi xem mắt đâu.”
Cố Tụ đẹp trai, học vấn cao, tương lai sáng lạn, chỉ là có chút chậm chạp về mặt tình cảm, 30 tuổi vẫn là một tờ giấy trắng.
Anh ho một tiếng: “So ra thì vẫn kém ngài đây song hỉ lâm môn, cả tình trường lẫn sự nghiệp đều được cả, tôi đây xin chắp tay chịu thua.”
Lời nịnh nọt này quá là vừa lòng hắn, Trần Hựu Hàm rộng lượng tha thứ cho cái sự âm dương quái khí của Cố Tụ, rồi lại không nhịn được mà chia sẻ với anh: “Hôm trước tôi mới vừa cầu hôn thành công xong.”
Hắn nói hết sức hời hợt, nhưng vẫn thành công hạ gục được cái tên chó FA duy nhất có mặt tại hiện trường là Cố Tụ.
Lúc đầu hắn vốn muốn đến tìm Kiều Sở để khoe khoang trước, dù sao tên kia vẫn còn nợ hắn một chai Macallan 30 vạn kia mà. Nhưng rồi lại cảm thấy lần này cũng nên mang Diệp Khai đến gặp cái tên bạn xấu thân với mình nhất này, vậy nên đành hoãn lại lịch đi đến Hoàng Thiên.
Tin tức này còn chấn động hơn cả việc thăng chức tăng lương của mình, hai mắt Cố Tụ không nhắm lại nổi, mẹ kiếp, đến cả điếu thuốc trên miệng anh cũng bị dọa cho rơi xuống, khiến cho khắp người anh đều dính tàn thuốc.
“Anh nghiêm túc sao?”
Trần Hựu Hàm liếc Cố Tụ một cái: “Chẳng thế thì sao?”
Cố Tụ biết chừng mực khi xã giao, nhưng sau khi đã nhìn thấy quá nhiều khung cảnh Trần Hựu Hàm sống không bằng chết trong đêm khuya, tâm trạng anh hỗn loạn giữa vui vẻ và lo lắng, chỉ có thể đúng mực nói:
“. . . Anh thấy vui là được.”
“Có ai lại chúc phúc như cậu không hả? Có tin tôi trừ hiệu suất công việc của cậu không.”
“Đm.” Cố Tụ không nhịn được mà mắng: “Không phải, tôi cũng đã yêu đương bao giờ đâu, thật sự không hiểu nổi cái kiểu bị đối phương thay lòng đổi dạ*, bị tổn thương đến độ thương tích khắp người* rồi mà vẫn còn có thể cười cho qua chuyện*, gạt bỏ ân oán*, sau đó còn tiện thể nhanh chóng mà yêu lại từ đầu* như thế này.” *Ở đây Cố Tụ nói một lèo thành ngữ 4 chữ.
Quả nhiên là sinh viên ưu tú đi ra từ Thanh Hoa, vốn từ vựng quả thực rất phong phú.
Trần Hựu Hàm ngẫm nghĩ một hồi, sau đó nhanh chóng nắm được trọng điểm: “Ai thay lòng đổi dạ?”
Cố Tụ hừ lạnh một tiếng, thỏa hiệp nói: “Bỏ đi, tôi biết anh không buông Diệp Khai được. Cậu ta đã lặn lội vạn dặm đến tận Vân Nam để tìm anh, có nghĩa là cậu ta vẫn là người biết hối cải để sửa chữa sai lầm. Anh nói mình cầu hôn thành công rồi, chẳng lẽ trong nhà cậu ta –“
Trần Hựu Hàm ngắt lời anh: “Diệp Khai thay lòng đổi dạ, biết hối cải để sửa chữa sai lầm?”
Cố Tụ chớp mắt, sau vài giây im lặng, anh chợt nhận thấy có điều gì đó không đúng, anh mờ mịt mà hỏi một cách thận trọng: “– Không phải vậy sao?”
Trần Hựu Hàm mỉm cười một cách máy móc: “Thú vị đấy.”
Một phần báo cáo công tác tốt, chính là như Trần tổng chỉ cần dùng năm phút để nói về vấn đề tình cảm cá nhân của mình. Mặt Cố Tụ chuyển từ đen sang trắng, cuối cùng đỏ bừng lên vì xấu hổ. Chờ đến khi Trần Hựu Hàm nói xong, ánh mắt anh ngưng lại, lắp bắp nói: “Bởi vậy, cho nên khoản tín dụng 20 tỷ của Ninh Thông chính là là là. . .” Anh cắn lên đầu lưỡi: “Vậy tại sao lúc đó tôi gọi cho cậu ấy, cậu ấy lại không bắt máy?”
“Em ấy đổ bệnh, mất tiếng vì kích động quá độ, lại thêm bệnh viêm phổi, cho nên mới hôn mê rồi không nói ra lời.”
Cố Tụ lau mắt: “Cậu ấy với bạn trai. . .”
“Không có bạn trai, từ đầu tới cuối chỉ có mình tôi.”
Cố Tụ lẩm bẩm một câu “ĐM”
Trần Hựu Hàm cười như không cười hỏi: “Rốt cuộc cậu đã làm gì rồi?”
Cố Tụ thấy chết không sờn, cắn răng bật ra một câu: “Mắng cậu ấy bội tình bạc nghĩa, lãnh khốc vô tình, sau đó nhân tiện lúc ở dưới tầng hầm đánh nhau một trận.”
Trần Hựu Hàm: “. . .”
Cố Tụ đờ đẫn hỏi: “Lệnh điều động của tôi vẫn còn hiệu lực chứ?”
Thế là vào lúc gần 12 giờ trưa, Diệp Khai nhận được một tin nhắn từ Cố Tụ, người đã mất tích trong vòng bạn bè của mình mấy năm nay, tin nhắn gửi đến là một biểu tượng quỳ gối. Diệp Khai rất thông minh, không cần hỏi cũng biết được ý của đối phương là gì, khéo hiểu lòng người mà nhắn về: Nhớ gửi hồng bao gấp đôi cho hôn lễ nhé.
Cuộc họp báo cáo công việc của Trần Hựu Hàm kéo dài đến tận bốn giờ chiều mới có thời gian thở một hơi. Hắn nới lỏng cà vạt, gọi cho Diệp Khai trong khi uống cà phê để nâng cao tinh thần.
Hắn tự giễu chính mình, người còn chưa đến Bắc Kinh mà đã phải sống riêng rồi.
Diệp Khai vừa hoàn thành lời cảm ơn trong phần tổng kết của bản báo cáo thực tập hè, khi nhận được điện thoại, cậu đặt kính xuống rồi bước ra ban công.
Mặt trời vẫn còn rất nóng, mang theo màu vàng nhạt của khoảnh khắc cận kề hoàng hôn, mặt đất bị nung nóng cả một ngày bốc lên hơi nóng theo cơn gió, khiến cho nóng bức ở ban công lầu ba kéo dài mãi không thôi.
“Em đang làm gì vậy?”
Hai ngón tay Diệp Khai kẹp lấy đầu điếu thuốc nhấp một ngụm, cậu cười nhạt nói: “Em đang hút thuốc, tiện thể nhớ đến anh.”
“Trùng hợp thật đấy,” Tiếng bật lửa vang lên, âm thanh truyền qua dòng điện có cảm giác bị bóp méo.
“Nhẫn không bị phát hiện chứ?” Trần Hựu Hàm hỏi.
Diệp Khai rũ mắt nhìn tay trái, sau khi rửa mặt buổi sáng liền đeo vào, cậu vẫn còn có cảm giác không quen thuộc, dẫn đến việc buổi chiều có cảm giác huyết mạch không thông, ngón tay hơi sưng lên. Cậu trả lời: “Không đâu, em cất đi rồi.”
Trần Hựu Hàm còn phải tiếp tục họp, hắn chỉ có 15 phút để nghỉ giải lao. Trợ lý mới của hắn vẫn chưa phối hợp quen tay lắm, lại sợ làm sai, ngay lúc này liền tiến đến gõ cửa báo giờ.
Diệp Khai nghe thấy, hỏi: “Hôm nay anh tăng ca đến mấy giờ?”
“9 giờ, cũng có thể là muộn hơn.”
“Anh quen công việc chưa?”
Trần Hựu Hàm bật cười, uống cạn một cốc Americano đá, cong môi cười rặt vẻ hoàn khố: “Em xem thường ai đó.”
Diệp Khai dựa lan can, nhìn thấy cái bóng của mình phản chiếu trên cánh cửa kính đóng kín của ban công, kể cả nụ cười trên môi.
“Anh nhớ phải chú ý nghỉ ngơi đấy.”
Trần Hựu Hàm nói “Ừ.”, sau đó mở laptop ra, nhưng hắn vẫn chưa muốn cúp máy, liền hỏi: “Cố Tụ muốn mời em một bữa để bồi tội, khi nào em rảnh?”
“Chờ đến khi em trở về từ Bắc Kinh, hoặc là lúc nào đó anh ấy về thăm trường cũ cũng được.”
Diệp Khai nói vậy Trần Hựu Hàm mới nhớ ra chuyện Cố Tụ đúng thật là tiền bối của Diệp Khai.
“Cậu ta hiểu lầm em, sao em không nói anh biết?”
Diệp Khai hời hợt đáp: “Không cần thiết mà, anh ấy có lập trường của mình, vả lại, nếu không có anh ấy, em tìm anh thế nào được?” Cậu cúi đầu vẩy rơi tàn thuốc, nửa thật nửa giả cười nói: “Đáng lẽ chúng mình phải mời cơm anh ấy mới đúng.”
Nói tóm lại, ai mời tính sau, nhưng cơm thì vẫn phải ăn một bữa.
Trần Hựu Hàm không khỏi ảo tưởng một chút, nếu như họ mà có con thật, vậy thì đứa bé kia sẽ được Diệp Khai nuôi dạy tốt đến mức nào đây. Đứa bé ấy sẽ thừa hưởng hết thảy giáo dưỡng, phẩm cách đoan chính, thông suốt tự kiềm chế, một cục bé con nhỏ xíu xiu mặc vest, nhìn dáng vẻ cao quý nghiêm túc xiết bao. Nghĩ đến đây liền thấy đáng yêu quá đỗi.
Giọng hắn trầm xuống, âm cuối dịu dàng: “Bảo Bảo, anh nhớ em quá.”
Tính toán hẳn hoi thì thời gian chia ly của họ còn chưa đến 48 giờ đồng hồ, Diệp Khai “Ừ” một tiếng, ánh mắt cậu dịu dàng xuống dù Trần Hựu Hàm không nhìn thấy: “Em cũng nhớ anh.”
“Em gửi thời gian chuyến bay cho anh đi, anh sẽ sắp xếp thời gian để đi tiễn em.”
Diệp Khai nói: “Không cần đâu, sẽ bị nhìn thấy đấy.”
Đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi, Trần Hựu Hàm nói: “Không đâu, anh có thể đợi em trong quán cà phê.”
Diệp Khai nhẫn tâm từ chối: “Đích thân mẹ đưa em ra sân bay, mẹ thực sự sẽ đi theo em từ chỗ kiểm soát an ninh đến tận khi lên máy bay đấy.”
Nói đến vậy rồi, thực sự là không có cách nào cả.
Nụ cười trên mặt Trần Hựu Hàm hơi nhạt đi, hắn dùng 1 giây để chỉnh lý tâm tình mình, giọng điệu như thường nói: “Ừ, vậy mình hẹn gặp lại ở Bắc Kinh.”
Sau khi cúp điện thoại, cô trợ lý đi vào, nhìn thấy vị sếp đẹp trai của mình đang cúi đầu ấn mi tâm, dáng vẻ tựa hồ rất mệt mỏi. Mà ngoài sự mệt mỏi ra thì còn có vẻ mất mát khó mà miêu tả. Nhưng cô rất nhanh lại cảm thấy đây chỉ là ảo giác của mình. Bởi vì ngay lúc Trần tổng mở mắt ra, hắn đã lại quay về với vẻ lạnh lùng và hờ hững, nói: “Bắt đầu đi.” Giọng điệu khi giải quyết công việc, nhưng không hiểu sao lại khiến cho người ta cảm thấy rất lịch lãm.
Khi cô được bổ nhiệm làm trợ lý cho hắn, toàn bộ các cô gái trong tập đoàn đều đang hâm mộ cô. Sau khi trái tim bị loạn nhịp lần thứ 100 trong ngày hôm nay, trợ lý nghĩ thầm, hâm mộ cái rắm, cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì cô cũng phải nhập viện để kiểm tra điện tâm đồ.
Cuộc họp lần này kéo dài mãi đến tận giờ ăn tối. Thậm chí Trần Hựu Hàm còn phải gạt bữa tối sang một bên, dành 2 giờ đồng hồ để hòa giải một đám người lớn tuổi trong ban giám đốc, bề ngoài là yến tiệc linh đình, thế nhưng bên trong cũng đầy đao quang kiếm ảnh.
Rượu chỉ uống có một chút, tuyệt đối nằm trong giới hạn an toàn do bác sĩ tư nhân vạch ra. Bữa tiệc kết thúc, hắn quả thực vẫn còn rất tỉnh táo, cũng không sắp xếp người đến đón mà cứ thế đi bộ về công ty.
Còn có một cuộc họp cuối cùng của ngày hôm nay.
Lúc này đã là hơn 8 giờ, sức nóng của ban ngày đã tiêu tan, đèn pha trên đường cùng đèn cao ốc đan xen vào nhau thành một mảnh đầy màu sắc. Tiếng xe cộ tấp nập vang lên bên tai, Trần Hựu Hàm chợt nhận ra mình đã lâu không đi bộ trên phố. Cho dù là khu trung tâm thì vào thời điểm mới lên đèn vẫn nhuốm mùi khói lửa. Dưới chân những tòa nhà chọc trời nằm sát bên nhau là những dãy trung tâm mua sắm, cửa hàng và những con hẻm nhỏ.
Khi trước hắn đều là đứng quan sát từ trên tầng 65, tương lai sau này hắn còn đứng ở nơi cao hơn nữa. Khi ngự trị ở phía trên hết thảy phồn hoa, đã lâu lắm rồi pháo hoa không dính vào ống quần cao cấp, được là ủi phẳng phiu của hắn.
Trần Hựu Hàm cứ vậy mà đi qua môt con phố rộng rãi mà sinh động như vậy, đi qua lần lượt từng ngọn đèn đường, ánh đèn vàng rực rỡ chiếu sáng thân ảnh hắn, cũng kéo dài cái bóng dưới chân hắn.
Khi cơn gió đêm mang theo nhiệt độ phất qua, hắn bỗng sinh ra cảm giác không chân thật, hắn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Diệp Khai. Trần Hựu Hàm suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lại chỉ đánh ra 2 chữ : Bảo Bảo.
Có lẽ Diệp Khai đang ở cùng người lớn trong nhà, nên cậu chưa trả lời.
Cuộc họp kết thúc. Phần tin nhắn chưa đọc trên wechat đã vượt qua cả trăm tin, nhưng lại không có người mà hắn mong đợi.
Thay vào đó hắn nhận được điện thoại từ Diệp Cẩn.