Chiêu Phong ở tới ngày thứ ba thì phải về, Đàm Nhu tối đó chuẩn bị cho chàng đủ thứ.
Ngồi trong phòng, Đàm Nhu khâu tỉ mỉ từng mũi chỉ trên áo lông lớn, vừa nhìn thoáng đã cảm thấy ấm.
Chiêu Phong ở bên ngoài cửa tựa người, chàng có chút tâm tình vừa muốn nói ra vừa không muốn.
Đàm Nhu vừa cắn đứt chỉ xong, nàng cất kim khâu đi rồi rũ áo nhìn tổng thể, Đàm Nhu gấp lại, áo khoác của chàng như chiếc chăn vừa, Đàm Nhu thở dài nhìn ra phía cửa.
Chiêu Phong đang ngước nhìn trần nhà trầm tư, Đàm Nhu cất tiếng nhỏ nhẹ gọi.
” Chiêu Phong.”
Chiêu Phong mải vẩn vơ mãi mà chẳng nghe thấy, Đàm Nhu đứng dậy cầm áo mình vừa gấp xong lên rồi đi ra phía cửa.
Đàm Nhu đi ra thấy Chiêu Phong với khuôn mặt ngơ ngác thì liền ghét bỏ, vứt áo cho Chiêu Phong.
” Ta may xong rồi, mai chàng phải lên đường sớm, về phòng ngủ sớm đi.”
Nói xong Đàm Nhu đã quay người đi vào phòng ngay, mọi người đang trong bếp quây quần lại bên đống lửa sởi ấm, chỉ có Đàm Nhu và Chiêu Phong đi riêng ra đây, Đàm Nhu không đóng cửa, Chiêu Phong đi theo vào trong.
” Đàm Nhu, nàng có thể nói chuyện với ta được không.”
Đàm Nhu ngồi xuống thản nhiên dọn đống đồ may dở trên bàn, nàng vừa luôn tay dọn vừa nói.
” Chàng muốn nói gì?”
Chiêu Phong cũng ngồi xuống đối diện nàng, còn đặt áo lên trên bàn, Chiêu Phong xoa hai bàn tay lại với nhau rồi nắm lấy tay của nàng.
” Đàm Nhu, nàng có thể trở về cùng ta được không? Ta muốn đi cùng nàng.”
Đàm Nhu rụt tay lại, nàng mỉm cười.
” Chẳng lẽ chàng không nhớ hôm ta trở về thảm hại tới mức nào sao.”
Chiêu Phong mặt xị ra, hôm đó đáng ra là hiểu lầm, Chiêu Phong liền muốn kể chuyện cho nàng nghe, nhưng thấy thái độ mà Đàm Nhu đang thể hiện, Chiêu Phong lại không nói gì, chàng chỉ im lặng nhìn nàng.
Hôm đó, Đại hoàng tử vừa cho Đàm Nhu một trưởng thì đã cảm thấy áy náy trong lòng, chỉ là vẫn giữ thái độ không quan tâm ở bên ngoài.
Hoàng thượng và hoàng hậu liền trách phạt huynh ấy, quan chức kéo nhau ra để giết nàng cũng bị cắt chức, chỉ là Đàm Nhu về cho nên không biết được hoàng hậu đã yêu thương mình như thế nào.
Nàng bây giờ còn không dám nghĩ đến chuyện gặp lại mọi người, Đàm Nhu cũng không nói gì thêm, chỉ là không có gì để nói.
Chiêu Phong lại vươn tay ra muốn nắm tay nàng, Đàm Nhu liền né.
Chiêu Phong ngại ngùng cất giọng.
” Mai ta phải về rồi, nàng định ở đây mãi sao?”
Đàm Nhu cúi mặt xuống.
” Sư phụ ở đâu thì ta ở đó.”
Chiêu Phong kéo ghế lại gần nàng hơn chút, chàng vươn hai tay ra nâng cằm của Đàm Nhu lên, Đàm Nhu không phản kháng, nàng nhắm mắt lại chờ đợi.
Chiêu Phong liền tiến thêm, chàng cúi xuống hôn lên môi nàng, Chiêu Phong buông tay ra, hai tay vòng ra sau eo nàng, chàng ôm chặt, Chiêu Phong lần này còn đưa lưỡi ra thúc Đàm Nhu mở miệng, Đàm Nhu vẫn không mở, nàng mở mắt ra vừa kịp nhìn Chiêu Phong rồi lại nhanh chóng nhắm mắt lại, Chiêu Phong không thúc nàng mở miệng được liền nuốt cả môi dưới của nàng vào miệng, Đàm Nhu liền đánh vào ngực chàng, nàng hốt hoảng mở mắt ra.
Chiêu Phong lúc này vẫn không thôi, chàng liền ôm lấy eo của nàng đứng dậy bắt đầu buông lỏng, thôi hôn.
Chàng nắm chặt hai chân của Đàm Nhu, làm Đàm Nhu phải vòng chân qua sau để giữ chặt, Chiêu Phong nhìn nàng cười, hai tay Đàm Nhu vẫn còn nắm chặt hai cánh tay của Chiêu Phong.
Đàm Nhu bình tĩnh nhìn, Chiêu Phong hôn mạnh đến đỏ miệng của Đàm Nhu.
Chiêu Phong liền cười nói.
” Tay của nàng.”
Đàm Nhu liền mặt lạnh nhìn chàng, hai tay di chuyển, vòng lên cổ của Chiêu Phong.
” Chàng kệ ta đi.”