Đây là lịch trình do Giang Hàn Thanh lên kế hoạch.
Anh không có kinh nghiệm yêu đương, thậm chí hẹn hò cũng sắp xếp rất cổ hủ, không có gì mới lạ, nhưng may mắn là cũng không quá khiến người khác phản cảm.
Vừa hay Chu Cẩn hôm đó lại đang được nghỉ ngơi, nhưng Giang Hàn Thanh thì không. Để dành thời gian buổi chiều đi gặp Chu Cẩn, anh đã phải hoàn thành xong trước rất nhiều công việc.
Nhưng anh rất sẵn lòng.
Anh rất nghiêm túc đối với các cuộc hẹn, Chu Cẩn cũng không mập mờ úp mở, đến một giờ chiều đặc biệt thay một chiếc váy mới, đi giày cao gót, vừa bước ra đến cửa để đi hẹn hò thì đội trọng án đã gọi tới, nói là có vụ án, cần phải xuống hiện trường.
Chu Cẩn không còn cách nào nên đành gọi cho Giang Hàn Thanh, chi bằng đổi ngày hẹn sang ngày khác.
Dường như Giang Hàn Thanh rất mong đợi cuộc hẹn này, liền nói: “Anh có thể đợi.”
Chu Cẩn nghĩ bụng sẽ chuồn về ngay sau khi xem xong hiện trường, kết quả là tình huống hiện trường rất phức tạp, Chu Cẩn lại tiếp tục lấy dấu vân tay và giám định DNA, cô chạy đôn đáo tất bật đến sáu giờ chiều, cô vừa thở phào một hơi mới chợt nhớ ra cuộc hẹn bị mình cho vào quên lãng.
Khi cô liên lạc lại với Giang Hàn Thanh, cô muốn hủy cuộc hẹn, anh nói vẫn đang đợi cô ở chỗ cũ, vốn dĩ cho rằng một giây sau anh sẽ rất tức giận, nhưng giọng điệu của Giang Hàn Thanh vẫn nhã nhặn như vậy.
Anh hỏi cô có phải vì quá mệt nên mới không thể tới gặp anh.
Chu Cẩn vội nói: “Không, chỉ là hơi muộn rồi, sợ làm lỡ thời gian của anh.”
“Không sao.” Giang Hàn Thanh như đang mỉm cười, nói: “Hôm nay trời rất nóng. Anh thấy gần đây có chỗ bán kem, em có muốn ăn không?”
Tiếng trống lòng Chu Cẩn đang đập ầm ầm, nghe anh hỏi vậy cũng không thể ngồi yên được, vội vàng chạy tới công viên nói: “Muốn!”
Đến khi hai người thực sự gặp mặt, đã là bảy giờ tối, Giang Hàn Thanh ngồi trên ghế đá trong công viên, đợi cô năm tiếng đồng hồ.
Anh ăn mặc giản dị, áo cộc tay quần tây dài, ngồi trên băng ghế đá xám lạnh, lại vô cùng bắt mắt trong sắc trời ảm đạm.
Chu Cẩn chạy đến trước mặt anh, quỳ gối thở hổn hển gọi tên anh: “Giáo sư Giang.”
“Sao lại chạy vội như vậy?” Giang Hàn Thanh kêu cô ngồi xuống, đưa ly kem trong tay cho cô rồi bối rối nói: “Xin lỗi em, hình như có hơi tan…”
“Không sao, em rất thích.” Chu Cẩn làm sao có thể từ chối cái này? Cả ngày mệt nhoài, đang sắp chết khát đến nơi nên vội đón lấy rồi ăn ngay.
Cô nói: “Xin lỗi nha, để anh đợi lâu như thế. Anh có giận em, em cũng có thể hiểu được.”
Khi Chu Cẩn nói ra những lời này, cô đã bị sự ăn năn hối lỗi tra tấn đến đỉnh cao rồi, Giang Hàn Thanh khẽ mỉm cười, từ từ kéo cô xuống khỏi “đỉnh cao” đó.
Anh nói: “Không lâu lắm, anh cũng không tức giận, bởi vì nghĩ đến có thể gặp em, anh rất vui.”
Giọng điệu của Giang Hàn Thanh khi nói câu đó không hề mập mờ, giọng nói cũng rất dịu dàng, như thể anh đang nói ra sự thật một cách rất chân thành, nhưng khi Chu Cẩn nghe thấy thì mặt lại đỏ bừng, tim đập loạn xạ.
Lúc đó, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, cô nghĩ, nếu người đàn ông trước mặt này có lòng cầu hôn cô, vậy thì cô nhất định sẽ đồng ý.
Tính kiên nhẫn, sự quan tâm và khả năng chịu đựng không đáy của anh, đều khiến Chu Cẩn rất rất thích.
Cô không muốn đánh mất Giang Hàn Thanh như vậy.
Cô tựa lưng vào ghế, đang nghĩ cách giải quyết chuyện này thì màn hình điện thoại phát sáng.
Một tin nhắn hiện lên từ Vương Bành Trạch.
“Hàn Thanh đang ở chỗ tôi.”
…
Sau khi vợ của Vương Bành Trạch qua đời, ông sống một mình trong một căn nhà tầng cũ kỹ, khá gần với phòng nghiên cứu.
Trước đây khi Giang Hàn Thanh còn làm việc ở trong văn phòng tỉnh, anh thường đến đây dùng bữa với Vương Bành Trạch, thỉnh thoảng cũng ở lại qua đêm, nên trong nhà vẫn còn lưu vài bộ quần áo khi trước của anh.
Vương Bành Trạch biết anh ưa sạch sẽ liền bỏ quần áo vào trong máy giặt rồi đem hong cho chóng khô. Trong lúc đó, ông hỏi anh có đói không, mặc dù không nhận được câu trả lời nhưng Vương Bành Trạch biết chắc là anh cũng chưa ăn gì.
Lần trước, con dâu ông có gói một ít vằn thắn nhỏ, còn đặc biệt cất vào tủ lạnh cho ông. Vương Bành Trạch bật bếp, nấu cho anh một bát mì.
Từ đầu đến cuối Giang Hàn Thanh vẫn chỉ ngồi yên trên ghế sô pha, trở nên im lặng như hũ sành.
Vương Bành Trạch hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, anh cũng không nói; Vương Bành Trạch lại hỏi anh ấy có gặp rắc rối với Chu Cẩn không, anh trầm mặc một hồi rồi gật đầu.
Vương Bành Trạch rất hiểu tính cách của Giang Hàn Thanh, ngay từ đầu đã không mong đợi cậu ta nói quá nhiều, suy nghĩ hồi lâu, ông đeo kính lên, nheo mắt, gửi một đoạn tin nhắn cho Chu Cẩn.
Vương Bành Trạch vỗ đầu gối anh, nói: “Hoành thánh chín rồi, tự mình bê ra đi.”
Giang Hàn Thanh nói: “Em không đói.”
Đôi mày già nua của Vương Bành Trạch cau lại, nói: “Thằng ranh con, cãi nhau với vợ mình rồi chạy tới chỗ tôi tuyệt thực à?”
Một lúc sau, Vương Bành Trạch nhận được âm báo tin nhắn, ông ngó xem, nhếch miệng cười, ném điện thoại di động cho anh, nói: “Đây đây nhìn đi, đã thèm ăn hay chưa.”
Giang Hàn Thanh nhìn thoáng qua trên điện thoại hiển thị tên Chu Cẩn, anh lập tức đưa tay ấn màn hình xuống, có chút thẹn quá hóa giận, nói: “Thầy, sao thầy lại có thể…”
“Tại sao lại không thể?” Vương Bành Trạch ngắt lời anh nói: “Tôi từng này tuổi rồi rồi, không còn nhiều thời gian để cho cậu giày vò thêm năm hay sáu năm nữa đâu.”
“…”
Giang Hàn Thanh cầm lấy điện thoại, dường như đã chuẩn bị tốt tâm lý, mới cúi đầu nhìn xem nội dung tin nhắn.
“Thầy Vương, thật xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho thầy rồi.”
“Em có một số hiểu lầm với Hàn Thanh.”
“Đợi khi tâm trạng anh ấy tốt hơn, em sẽ đến đón anh ấy về.”
Giang Hàn Thanh: “…”
Nhìn thấy sống lưng và bả vai cứng ngắc của anh được thả lỏng một lúc, Vương Bành Trạch cười nhạo anh hỏi: “Thế bây giờ đã thèm ăn hoành thánh chưa? Đi, tiện bê cho tôi một bát ra đây nữa.”
Giang Hàn Thanh nhất thời im lặng một hồi, không nói, cũng không trả lời tin nhắn, sau khi đặt điện thoại xuống, liền đi thẳng vào phòng bếp.
Vương Bành Trạch tháo kính xuống, ngả lưng vào ghế sô pha thở dài nói: “Ôi trời, thật chẳng có chút tiền đồ nào cả.”