– Nữ nhân này nhìn xem dáng vẻ đâu ra đó, mà kỳ phẩm thật sự là có đủ thúi quá. Tư Không cái tên quê mùa thô kệch đó chẳng qua là chơi xấu, nhưng so với con mẹ trực tiếp hất bàn cờ này quả thật là gặp sư phụ. Ta cũng nghĩ không ra, ta là loại này rất dễ nói chuyện này, thế mà vẫn còn có người nói ta kỳ phẩm kém, thật sự phải cho đám khốn đó kia tới xem một chút coi cái gì gọi là kỳ phẩm kém. Không thua nổi thì đừng chơi đi, nếu ai mà làm rể của con mẹ đó chắc là xui xẻo tám đời, xì, đi thong thả không tiễn nha!
Miêu đại điện chủ đứng tại đó gương mặt đầy vẻ may mắn, như trút được gánh nặng đào thoát được khỏi ma trảo vậy.
Thiên Nhi, Tuyết Nhi đang lượm lặt quân cờ lại nhìn nhau, đoán chừng vị Ngọc phu nhân kia nghe được lời nói này thế nào cũng phải tức đến hộc máu chứ không chơi. Nhưng mà hai người buộc phải vuốt thêm một câu nịnh bợ:
– Vị Ngọc phu nhân kia có tài đánh cờ căn bản không phải là đối thủ của đại nhân.
Miêu Nghị nhẹ nhàng ung dung mỉm cười nói:
– Không cần các ngươi nói ta cũng đã nhìn ra được, không chừng một chút nữa là nàng ta ắt phải bại, đáng tiếc là bị nàng ta gạt đi rồi.
Thiên Nhi, Tuyết Nhi nhìn nhau không nói nên lời, mím chặt môi tiếp tục yên lặng lượm quân cờ.
– Đánh có ván cờ mà cũng không tìm được đối thủ thích hợp. Ai! Mê chơi mất cả ý chí, các ngươi từ từ dọn dẹp, ta trở về tu luyện.
Miêu đại điện chủ chắp tay mà đi.
Thiên Nhi lập tức ra hiệu cho Tuyết Nhi một cái, lưu lại Tuyết Nhi một mình dọn dẹp, còn mình thì nhanh bbước đuổi kịp Miêu Nghị, đi theo phía sau hắn, dù sao cũng phải lưu lại người bên cạnh hầu hạ đại nhân…
…
Trên không trung, Ngọc phu nhân bay nhanh một đường bộ ngực đầy ắp phập phồng dồn dập, sắc mặt âm trầm, có thể nói là tức giận đến mức nghẹn lời, nếu không phải Miêu Nghị ở cấp bậc này không tiện loạn động, nàng vừa rồi thiếu chút nữa còn muốn dùng một chưởng đánh chết Miêu Nghị. Cái này đúng là nhịn rồi lại nhịn, nhưng mà đúng là vẫn còn nhịn không nổi, hất luôn bàn cờ luôn.
Bay kèm ở một bên, An Chính Phong thấy nàng nuốt không trôi cục tức này, hảo tâm khuyên lơn:
– Tỷ, đánh ván cờ thôi mà, có cần phải tức giận như vậy hay không? Đệ thấy trước đó tỷ không phải là rất vừa ý hắn hay sao?
Ngọc phu nhân quay đầu lại lạnh lùng nói:
– Kỳ phẩm chính là nhân phẩm, có thể thấy được con người này bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa, ta sao có thể yên tâm cho con gái của mình theo cái loại tiểu nhân này. Chẳng qua là đáng thương cho hai đưa con gái mệnh khổ của ta…
Tức giận khổ quá mà, chỉ vào An Chính Phong tức giận mắng:
– Đều là do ngươi làm chuyện tốt!
Không có biện pháp, đã xảy ra loại chuyện ngoài ý muốn như vậy thật sự là không thể trách Miêu Nghị, nói thật ra thì người ta mới là “khổ chủ”, căn bản không thể có lý do chỉ trích người ta, chỉ có thể là chỉ trích tên đầu têu gây họa này.
– Tôi…
An Chính Phong gương mặt lúng túng nói:
– Tỷ, thật ra thì đệ cảm thấy, dựa vào địa vị nhà chúng ta, thật sự nếu Lang Lang cùng Huyên Huyên coi trọng ai đó muốn lấy người ta, đó chính là phúc khí của người đó, đố nhà chồng không dám nói gì.
– Thúi lắm!
Ngọc phu nhân bi phẫn nói:
– Ngươi cũng không nhìn một chút đây là cái thế đạo gì? Lang Lang cùng Huyên Huyên hoặc là cả đời không lấy chồng, nếu như gả rồi, cho dù là người ta ngoài miệng không nói cái gì, trong lòng cũng là coi thường hai đứa nó. Loại chuyện như vậy gia thế tốt có ích lợi gì? Đáng thương hai đứa con gái ngoan ngoãn của ta, đời này cứ như vậy mà bị phá hủy đi! An Chính Phong, ngươi nếu không phải là thân đệ đệ của ta, ta hận không thể bầm thây ngươi thành vạn đoạn!
An Chính Phong bị mắng cái đầu co lại.
– Còn nữa, cái hư chức của người kia treo ở thương hội trở về lập tức hủy bỏ đi. Không có đạo lý cho hắn lĩnh lương không công.
Ngọc phu nhân lại rống lên một tiếng.
Người ta đều nói cho dù là thục nữ, đối mặt với đệ đệ của mình cũng có thể trong nháy mắt thay đổi thành người đàn bà chanh chua. Tình cảnh này đích thật là như thế. An Chính Phong thở dài trong lòng một tiếng, gật đầu nói:
– Biết rồi.