Huyền Âm Quỳ Thủy, mấy giọt Huyền Âm Quỳ Thủy vẫn lơ lửng quỷ dị như vậy giữa không trung, duy trì trạng thái như lúc Dương Khai rời đi, đợi người có duyên đến lấy đi.
– Quả thật là Huyền Âm Quỳ Thủy!
Thần niệm Tông Ngạo đảo qua bên đó, lập tức đã nhận ra điểm bất phàm của những giọt nước này, từng giọt chất lỏng đó tuy rằng lơ lửng giữa không trung, nhưng mỗi một giọt lại nặng như núi lớn, bên trong nó tích chứa uy năng khủng khiếp vô cùng.
Trên đời ngoại trừ Huyền Âm Quỳ Thủy ra không có vật nào khác có được đặc tính như vậy.
Lão bước nhanh tới phía trước mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, hai mắt toát ra thần quang rạng rỡ, bắt đầu quan sát xung quanh, miệng kêu chậc chậc.
Có thể làm cho Tông Ngạo thất thố như vậy, có thể thấy được giá trị to lớn của Huyền Âm Quỳ Thủy.
Dương Khai bình thản đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, cũng không cóý định cướp đoạt Huyền Âm Quỳ Thủy.
Hắn biết rõ năng lực của mình,chưa cần nói tới Tông Ngạo, riêng đám người Cáp Lực Tạp kẹp sau không ai không phải cường nhân Phản Hư Cảnh. Ở trước mặt bọn họ Dương Khai có tự biết mình.
Tiếng bước chân vang lên, đám người Cáp Lực Tạp theo sát phía sau, người nọ nối tiếp người kia đều đứng bên cạnh Dương Khai, vô cùng chua xót nhìn về phía đó.
Mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy khắc sâu vào trong tầm mắt, làm cho bọn họ đỏ mắt thèm thuồng.
Vật này là chí bảo tu luyện, chỉ cần có thể an toàn luyện hoá một giọt đã có thể khiến công lực của bất kỳ võ giả nào tăng mạnh, mặc dù Cáp Lực Tạp là cường nhân Phản Hư Cảnh, công lực cũng có thể tăng lên gấp mười phần.
Tu vi cảnh giới đạt tới trình độ như bọn họ muốn tiến bộ thêm còn khó hơn lên trời, có khi mấy trăm năm hay hơn một ngàn năm đều không thể đột phá một cấp nhỏ, đấy là đã có đầy đủ cơ duyên.
Luyện hoá Huyền Âm Quỳ Thủy tuy rằng nguy cơ trùng trùng, nhưng không có khổ cực thì lấy đâu ra quả ngọt?
Mỗi người bọn họ đều trải qua vô số cuộc chiến sinh tử, cảm ngộ thiên đạo võ đạo bên bờ vực cái chết, đi từng bước một trưởng thành tới bây giờ, bọn họ hiểu hơn bất cứ ai, nguy hiểm càng lớn thì càng nhận được nhiều kết quả tốt đẹp.
Nhưng giờ bọn họ chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn, căn bản không dám tiến tới.
– Lúc phát hiện Huyền Âm Quỳ Thủy này, nó bị niêm phong trong một chiếc nhẫn không gian?
Tông Ngạo bỗng quay sang bên này hỏi.
Chuyện Huyền Âm Quỳ Thủy Dương Khai đã thuật lại sơ qua cho lão, vì chuyện Dương Khai biết được không nhiều lắm nên lão cũng không biết được nhiều.
– Đúng vậy đại sư.
Cáp Lực Tạp giật mình, vội vàng đáp.
– Giấu diếm thiên vật, giấu diếm thiên vật mà.
Tông Ngạo không ngừng bĩu môi.
– Đồ vật tầm cỡ này mà cũng muốn cất trong nhẫn không gian, người thời thượng cổ đó xem ra cũng là kẻ ngu đần. Thế nhưng cũng may bọn họ làm vậy, chứ nếu không số Huyền Âm Quỳ Thủy này không biết đã lưu lạc tới nơi nào rồi.
Mấy người nghe vậy mà mù mịt không hiểu lão đang nói gì.
Lâm Mộc Phong chắp tay nói:
– Kính xin đại sư giải thích nghi hoặc.
Tông Ngạo nhếch miệng cười nói:
– Một một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy đều nặng như núi, căn bản không phải là thứ nhẫn không gian có thể cất giữ được. Sau khi người thượng cổ đó đem cất nó vào nhẫn không gian, chắc là chưa dùng tới nhẫn không gian đã chết rồi. Bằng không nhẫn không gian đã nổ tung từ lâu, đâu có thể còn đến bây giờ?
Cáp Lực Tạp vội vàng nói:
– Chúng ta lúc ấy cũng bởi vì nhẫn không gian nổ tung mới bị đánh tới nỗi trở tay không kịp, tử thương thê thảm.
– Đó là đương nhiên.
Tông Ngạo cười ha hả quái dị.
– Hơn nữa thứ này một khi tiếp xúc với đất, sẽ không ngừng thấm vào đất. Các ngươi biết vì sao nó lại hiếm rồi chứ?
Mọi người đều lắc đầu, tỏ y không biết.
Đó là vì chúng đã chìm sâu vào lòng đất toàn bộ, bị bổn nguyên ngôi sao hấp thụ, vì vậy mới khó kiếm. Không những Huyền Âm Quỳ Thủy mà còn có những thiên tài địa bảo quý giá khác cũng có khả năng bị hấp thụ rồi.
Lời vừa dứt, mọi người đều kinh sợ.
Bổn nguyên ngôi sao thì mọi người cũng biết, đó là căn cơ của mỗi ngôi sao tu luyện, là trái tim của ngôi sao đó, nhưng không ai biết bổn nguyên ngôi sao lại có liên quan tới Huyền Âm Quỳ Thủy.
– Rất may là mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy này không tiếp xúc với đất, bằng không chỉ sợ cũng đã sớm không thấy tăm hơi đâu.
Tông Ngạo hít sâu một hơi, bỗng nhiên lấy từ nhẫn không gian của mình một vật đựng có hình thù kỳ quái.
Vật đó hơi giống một cái bát miệng voi, cổ bình nhỏ, phần dưới lớn, hình dạng kỳ lạ, nhiều màu sắc, tỏa hào quang xinh đẹp dị thường.
– Ngũ Thái Vẫn Tinh?
Cáp Lực Tạp khẽ quát một tiếng, vừa nhìn đã biết vậ này dùng luyện chế từ khoáng vật gì.
Gương mặt Lâm Mộc Phong và vị phu nhân trung niên kia cũng có chút động sắc.
Dương Khai thấy vậy lập tức hiểu được Ngũ Thái Vẫn Tinh này hẳn là một loại khoáng thạch có giá trị cực cao, nếu không cũng sẽ không khiến ba vị Phản Hư Cảnh thất thố như vậy.
– Đúng vậy, chính là Ngũ Thái Vẫn Tinh.
Tông Ngạo cười lớn.
– Có rất ít người biết Ngũ Thái Vẫn Tinh chính là khắc tinh của Huyền Âm Quỳ Thủy, muốn lấy Huyền Âm Quỳ Thủy chỉ cần dùng dụng cụ làm từ Ngũ Thái Vẫn Tinh là được.
Lão vừa cười vừa hướng miệng vật đó vào một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, vận chuyển sức mạnh đẩy nó vào trong.
Đám người Cáp Lực Tạp sắc mặt khó coi, tâm trạng phức tạp đến cực điểm.
Ngũ Thái Vẫn Tinh tuy rằng quý giá, nhưng Hằng La Thương Hội bọn họ vẫn có, chỉ là số lượng không nhiều lắm, tạo ra dụng cụ như vậy cũng không thành vấn đề. Nếu sớm biết điều này thì bọn họ đã sớm lấy Huyền Âm Quỳ Thủy đi rồi, đâu để cho Tông Ngạo được lợi dễ dàng như vậy?
Mất trắng một đại cơ duyên đã bày ra trước mặt như vậy, thậm chí Cáp Lực Tạp còn mất một cánh tay vì chuyện đó.
Vừa nghĩ đến đây, vẻ mặt ba người biến ảo, vô cùng lạ thường.
Tông Ngạo cũng mặc kệ đám người Cáp Lực Tạp nghĩ gì, mà chỉ lo thu thập Huyền Âm Quỳ Thủy, đem những báu vật này thu vào, chỉ còn lại có mười giọt mới dừng lại, trịnh trọng nắm dụng cụ đó trong tay, liếc xéo đám người Cáp Lực Tạp nói:
– Chớ nói lão phu ăn thịt gặm xương không cho các ngươi chút canh nào, số Huyền Âm Quỳ Thủy còn lại này các ngươi tự nghĩ cách lấy đi. Đừng có nói với ta các ngươi không kiếm được Ngũ Thái Vẫn Tinh đó.