“Ở văn phòng anh mơ một giấc mơ.”
Hô hấp của Thời Ôn cũng thực nhẹ, nghe được ann nói, phản xạ có điều kiện hỏi: “Mơ cái gì ạ?”
“Mơ thấy khi anh còn nhỏ.”
Đầu óc Thời Ôn thanh tỉnh vài phần, xoa xoa mắt.
Trần Trì chống tay bên cạnh đầu của cô, đôi mắt nhắm chặt, thanh âm trầm thấp như đàn cello trên sân khấu trống trải.
“Khi còn nhỏ anh tên là Trần Trì Sinh, bởi vì ba anh tên là Trần Sinh, ông ấy rất thích trẻ con, đợi sau khi anh sinh ra, liền thêm một chữ ‘Trì’, sau khi bọn họ ly hôn, chữ ‘Sinh’ lại bị bỏ đi.”
“…… Thật ra ba của anh, không phải trượt chân ngã.”
Thời Ôn hoàn toàn tỉnh táo.
Cô không hé răng, ngẩng đầu xem anh. Anh vẫn như cũ nhắm hai mắt lại.
“Anh trốn đến trên ban công, ông ấy cầm bình rượu đi tới, bỗng nhiên oà khóc.” Trần Trì mở mắt ra, đôi mắt đen nhánh giống như nước lặng, không có bất luận cái gì gợn sóng cùng cảm xúc phập phồng, “Ông ấy dùng bàn tay đac tàn phế của mình để xoa đầu anh…… Sau đó lui lại, dựa vào ban công cố ý làm mình ngã xuống.”
Thời Ôn ngây ngốc.
Lúc trước Nhậm Xích nói, cảnh sát ở camera nhìn thấy chính là Trần Trì tránh ở trên ban công, người đàn ông một tay xách theo bình rượu một tay đánh Trần Trì, sau đó đại khái là uống quá say, không đứng vững không cẩn thận nhảy ra khỏi vòng bảo hộ.
“Câu cuối cùng mà ông ấy nói với anh chính là, tay của ông là do người của Thẩm gia làm……”
Trần Sinh là người nghiên cứu hoá học, chế dược chính là công cuộc mà ông theo đuổi cả đời, cũng giá trị duy nhất của ông. Đã không còn tay, cái gì hắn cũng không làm được.
“Trần Trì……” Thanh âm Thời Ôn chua xót, cẩn thận ôm lấy anh.
Anh lại mở miệng, giọng nói bình thản không gợn sóng, “Thẩm Mạch nói muốn đem Thẩm thị tặng cho chúng ta làm quà cưới, bà ta sẽ xuất ngoại, không bao giờ trở lại.”
Thời Ôn ngơ ngẩn.
Xuất ngoại không về?
Ra nước ngoài dưỡng bệnh sao?
Hoặc là, thật ra bà ta……
Thời Ôn không dám nghĩ.
Thời Ôn sờ sờ gương mặt của anh, trấn an anh, nghĩ đến cái gì, đột nhiên hỏi: “Trần Trì, anh có tin chuyện trọng sinh không?”
“Không biết.” Anh nói, tay ở bên hông cô lướt qua lướt lại, “Nhưng nếu như em trọng sinh, cũng nhất định phải đến bên cạnh anh, không thể trốn đi.”
Thời Ôn: “Vậy nếu anh trọng sinh thì sao?”
Anh bỗng nhiên không nói, hôn hôn cái trán của cô.
Cô giống như đang suy tư gì đó, ngẩng đầu nhìn thấy cằm của anh đã bắt đầu có râu, ngón tay cong lại nhẹ nhàng vuốt ve.
“Mặc kệ trọng sinh bao nhiêu lần, anh đều sẽ đi về phía em.”
Trần Trì bỗng dưng cúi đầu ngậm lấy ngón tay của cô, khiến cô giật mình một cái. Khoé miệng anh hơi nhếch lên, đáy mắt tình yêu tràn lan, ôm chặt lấy cô.
Một hồi lâu, nói: “Được ở bên cạnh em, cái gì cũng tốt.”
Thời Ôn có khi sẽ nghĩ, một ít tính cách của Trần Trì sinh ra đã như vậy rồi.
Nhưng đều không quan trọng. Hiện tại anh rất tốt, bọn họ đều tốt cả.
“Vậy vĩnh vĩnh viễn viễn ở bên nhau.”
Từ yết hầu anh phát ra một tiếng cười trầm thấp, “Từ khi nào biết nói mấy câu anh thích nghe vậy.”
“Học được. Không phải thích nhất mấy loại lời nói không quanh co lòng vòng sao?”
“Ừm.” Anh thản nhiên đáp, hạ giọng, “Vậy khi nào em mới nguyện ý ngủ với anh?”
Thời Ôn bỗng nhiên cảm thấy buồn ngủ, “Hôm nay đóng phim mệt mỏi quá.”
Trần Trì vuốt nhẹ tóc của cô, khẽ thở dài, “Ngủ đi. Anh cũng không muốn lần đầu tiên ở khách sạn.”
–
Sau đó mỗi ngày Trần Trì đều hỏi Thời Ôn một câu khi nào mới có thể trở về. Thời Ôn cảm thấy anh gấp gáp muốn điên rồi, cũng không muốn lăn lộn anh nữa, cô muốn cho anh một bất ngờ, hôm trở về mới nói cho anh.
Xe của Trần Trì đã sớm chờ ở ngoài sân bay. Anh cũng không trở cô quay lại tiểu khu cô cùng Nhạc Cẩm ở, phong cảnh trước mắt ngày càng quen mắt, Trần Trì trực tiếp mang Thời Ôn về tiểu khu mà anh ở hồi cao trung.
Bảy năm qua đi, chỗ này vẫn là tiểu khu hoàng kim của Nam Đều, cao ốc chung quanh cũng càng ngày càng cao.
Hai người đi thang máy đến tầng mười tám, Thời Ôn từ cửa sổ sát đất nhìn đến những toà cao ốc không biết đã xây từ khi nào. Hai năm cao trung kia hai số lần cô tới đây không nhiều không ít, cũng không biết đã trị được bệnh sợ độ cao từ khi nào.
Phòng ở đã trang hoàng lại một lần, vẫn là phong cách đơn giản, nhưng lần này không có màu xám, nhiều thêm chút hương vị gia đình.
Trần Trì đóng cửa lại, Thời Ôn nhìn chung quanh phòng khách, ký ức cao trung ùa về. Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình dọn tới nơi này ở.
“Trần Trì, em rất vui vẻ.” Thời Ôn giữ chặt lấy cánh tay của anh.
Anh cầm lại bàn tay hơi phiếm lạnh của cô, hôn vài cái, nói: “Đi tắm nước nóng trước.”
Thời Ôn tắm rửa xong, tắt nước đi, vừa cầm lấy khăn lông, liền nghe được thanh âm của Trần Trì từ ngoài cửa truyền đến.
“Tắm xong?”
Thời Ôn cười khẽ, “Tắm xong rồi ạ ——”
Bỗng nhiên, đèn phòng khách tắt đi. Thời Ôn sửng sốt, vội hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không có việc gì, cúp điện.”
Thời Ôn nhanh chóng lau khô người, dư quang giống như xuất hiện đủ mọi màu sắc của ánh sáng. Cô mặc váy ngủ, cách cửa kính mờ nhìn ra bên ngoài, loáng thoáng nhìn thấy ánh đèn màu màu xanh lục sáng lên, rồi đên màu lam, màu tím……
Thời Ôn chớp chớp mắt, vội vàng chạy ra ngoài, lập tức hương hoa hồng tràn vào trong phổi.
“Thơm quá——”
Mùi thơm của hoa hồng hoà vào trong không khí, mỗi một lần hô hấp đều thâm nhập phế phủ, cũng không quá đậm, mà chỉ nhàn nhạt dễ chịu.
Mà cảnh tượng trước mắt, cũng làm Thời Ôn ngơ ngẩn. Phòng khách to như vậy, để đầy ly pha lê, trong ly không biết đựng chất lỏng gì, phát ra màu sắc khác nhau.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, cao ốc lập loè, phòng khách tối tăm được rất nhiều ly pha lê “Tiểu vũ trụ” soi sáng.
Trần Trì không biết từ nơi nào chạy ra, ôm lấy cô.
“Đây là thuốc thử anh lấy từ phòng thí nghiệm, là hương dầu mè, có thể phát sáng trong hai giờ.”
Anh nói, hôn theo mái tóc hơi ướt của cô đi xuống, dán sau cổ, là liên tiếp những nụ hôn nóng rực. Thời Ôn thuận theo động tác của anh, nhẹ nhàng hưởng thụ.
Trần Trì xoay người cô lại, lúc này cô mới để ý không biết anh đã tắm khi nào. Áo ngủ là anh đưa, bọn họ là đang mặc đồ ngủ đôi.
Trần Trì cúi đầu ngậm lấy môi cô, cô cũng ôm lấy cổ anh, sờ đến trán anh hơi ướt, cẩn thận đáp lại nụ hôn của anh. Răng môi gắn bó khăng khít, hai người đi vào phòng ngủ, bên trong cũng là hương hoa hồng hương dễ chịu.
Trần Trì đem cô ôm đến trên giường, đè nặng cô, chậm rãi nghịch tóc mai của cô, một cái tay khác đi xuống, vén váy của cô.
Thời Ôn có chút khẩn trương, đặc biệt là anh cố ý thả chậm động tác, đầu ngón tay nhẹ cào, làn da đều phát ngứa, chọc cô càng thêm bất an.