Ngày xuân váy đỏ nhảy dây, ngày mùa hè quạt tròn thải điệp, ngày mùa thu lá rụng táng hoa hồng, vào đông tuyết trắng mênh mang nấu rượu làm thơ. Ngày lễ ngày tết, trong nhà treo đầy đèn lồng đỏ thẫm, ngồi ở trong viện ngửa đầu nhìn pháo hoa trên trời.. Ông trời ơi! Ai có thể ngờ, một ngày kia, Chu Dao nàng lại có thể ăn tết ở một nơi như vậy chứ! Nàng cũng muốn được một lần trải nghiệm cuộc sống của cô nương trong thoại bản kia a! Quả thực là được dính ánh sáng của nhị bá a!
“Nương, ngày tết, ta có thể treo đèn lồng trong nội viện được không?” Chu Dao đầy mắt chờ mong nhìn về phía Triệu thị.
“Đương nhiên là có thể.” Triệu thị vẫn nhìn viện tử, trong đầu đã bắt đầu suy xét rốt cuộc muốn treo đèn lồng ở chỗ nào. Lại làm thêm mấy chậu hoa lụa cắm trong sân nội viện! Chậc chậc.. Hưởng thụ!
Dáng vẻ Chu Hoài Lâm một mặt thẹn thùng lại cảm động không thôi, đứng ở bên cạnh Chu Hoài Sơn, gãi gãi cái ót, thổn thức nói: “Nhị ca, chúng ta đều được nhờ phúc khí của huynh a.”
Chu Hoài Sơn xua tay, nói: “Xem mấy lời ngươi nói thật kìa.”
Chu Hoài Lâm.. A?
Chu Thanh lập tức kéo Chu Hoài Sơn một cái, cười cười nhìn Chu Hoài Lâm: “Tam thúc đừng để ý tới cha ta, ông ấy là cao hứng đến choáng váng rồi.”
Chu Hoài Lâm lại gãi gãi cái ót, nói: “Tam thúc cũng rất cao hứng, tam thúc đi theo cha ngươi hưởng phúc.”
Đáy mắt hiện ra ánh nước, cái mũi có chút cay cay. Bằng giờ này năm ngoái, hắn đang làm cái gì a? Hình như là ở bên ngoài nhặt phân trâu, đục băng mò cá trên sông, còn.. Nhìn lại hiện tại một chút! Không có nhị ca, sao hắn có thể hưởng thụ được những thứ này.
Cảm thán với nhau một lúc, mọi người bắt đầu chia ra chỉnh lý chỗ ở của mình.
Để tiện cho Chu Hoài Sơn đọc sách, Chu Thanh an bài hắn đến chính phòng ở hậu viện, nếu như ở bên ngoài phát sinh cái gì cũng sẽ không thể ảnh hưởng tới hắn. Nàng cùng Chu Dao thì mỗi người ở một gian sương phòng hai bên trái phải.
Trung Thúc cùng đã nói, tùy tiện ở, mà bọn họ cùng với Thẩm Lệ, vốn cũng không có khách khí, phòng ở nhiều như vậy, đương nhiên mỗi người ở một gian.
Ngoại viện, Chu Hoài Lâm cùng Triệu thị ở chính phòng, Chu Bình độc chiếm sương phòng bên phải, nơi đó cách trường đua ngựa cùng võ đường gần nhất.
Mọi người thu thập xong xuôi, Trung Thúc phái người đưa tới một bàn đồ ăn, một cái rương son phấn, đồng thời có hai hộ viện, chính ông vì có việc ở Bút Mặc Trai nên không thể tới.
Nói là hộ viện, kỳ thực chính là hai Ảnh vệ mà trước khi rời đi, Thẩm Lệ lưu lại âm thầm bảo hộ cho Chu Thanh. Một người gọi là Lý Nhất, một người gọi là Lý Nhị, là hai huynh đệ ruột.
Tòa trạch viện này quá lớn, mặc dù không cần người làm dọn dẹp, tự mình có thể động thủ, nhưng dẫu vậy, đến cùng thì vẫn không có cảm giác an toàn. Hộ viện vừa tới, Chu Hoài Sơn hỏi qua tình hình của hai người liền nhận.
Bên võ đường có mấy phòng ở bỏ không, vừa vặn cho hai bọn họ ở lại. Nhìn thấy hai huynh đệ này, đáy mắt Chu Bình lập tức bùng lên hai ngọn lửa nhỏ. Biết võ công! Oa~~~Nước bọt chảy ròng ba ngàn thước.
Lý Nhị.. Ca, sao ta lại cảm thấy ánh mắt Chu Bình nhìn ta lại đói khát như thế?
Lý Nhất.. Ngươi nghĩ nhiều rồi, nó không thèm khát thân thể của ngươi đâu, chỉ thèm võ công của ngươi thôi.
Lý Nhị..
Giày vò một ngày, ăn xong cơm tối, mọi người liền trở về phòng riêng của mình. Chu Bình hưng phấn làm xong việc của mình, sau đó lấy tờ giấy kế hoạch của mình từ trong cái rương nhỏ ra, thành tín dán lên đầu giường.
“Từ ngày mai trở đi, ta muốn trên đầu treo lơ lửng lương dùi gỗ, tức giận phấn đấu, tranh thủ về sau cũng phải mua một tòa nhà lớn như thế này cho nhị bá cùng cha mẹ ta ở!”
Phát thề xong, Chu Bình hưng phấn đến mức ngủ không được, liền đốt đèn lật xem binh thư.
Chu Thanh ngâm mình trong thùng gỗ to, hưởng thụ từ từ nhắm hai mắt lại. Thảm Lệ là một người thật sự kỳ quái. Lúc ở thôn Khánh Dương, rõ ràng tự mình ở một cái viện, các gian phòng đều đã đặt mua đồ gia dụng chỉnh tề. Tại huyện thành, tòa nhà này rõ ràng bỏ trống không ở, nhưng lại đều được quét dọn sạch sẽ, đã vậy đồ đạc cũng hết sức đầy đủ. Thậm chí ngay cả than củi để đốt cũng đều được dự sẵn. Kẻ có tiền đều là như vậy sao? Hay là trong nhà có mỏ khoáng đều khác biệt như vậy nhỉ?
Kháng đốt lửa trong huyện thành cũng tốt hơn không ít so với nông thôn, ấm áp lại sạch sẽ, than đốt cũng không đen bẩn, lại không nhiều khói hun người. Quả nhiên, từ khổ sang sướng thì dễ, từ sướng về khổ mới khó khăn. Mới có một đêm, nàng đã không muốn trở về Khánh Dương Thôn nữa rồi.
“Ngươi đúng là cái đồ ham hưởng thụ!” Tự mắng mình một câu, Chu Thanh liền bắt chước mỹ nhân đi tắm.
Chỉ có một mình nàng ở trong phòng, không khoác lên một tấm ga giường bắt chước Dương quý phi đã là tốt rồi đấy.
Vừa ra khỏi bồn tắm, còn chưa kịp lau tóc, Chu Dao đã gõ cửa, hỏi: “Đại tỷ, đã ngủ chưa?”