– Là ngươi!
Sau khi nhìn kỹ gương mặt Dương Khai, thần sắc tên Diệp sư đệ lập tức phấn khích, vừa rồi hắn đã nghĩ đến mấy khả năng, một là Nguyên Lãng hoặc Ngô sư đệ đánh lén hắn, chữ lợi làm đầu, huynh đệ tương tàn cũng chẳng có gì lạ. Một khả năng khác có thể là nữ tử đó ám sát hắn, và còn một khả năng khó có thể xảy ra, đó là một nhóm người khác trong thung lũng.
Nhưng hắn không thể nào ngờ, kẻ tập kích hắn lại là tên Dương Khai chúng đang chờ làm thịt.
– Ha ha!
Dương Khai từ từ đứng dậy, nhe răng cười với hắn, nhúc nhích bả vai bị đánh trúng, thấy không có gì đáng ngại mới bình tĩnh bước đến. Hiện tại, tên Diệp sư đệ mới là kẻ sa cơ thất thế thật sự.
– Sao có thể…
Sắc mặt tên Diệp sư đệ tái nhợt.
– Tuy không biết các ngươi kinh ngạc vì cái gì, nhưng hình như tình hình hiện tại hoàn toàn không khớp với dự tính của các ngươi!
Dương Khai lạnh lùng nói.
– Bọn ta…
Tên Diệp sư đệ cúi đầu xuống nhìn, sắc mặt sửng sốt:
– Đây là kiếm của Ngô sư đệ.
– Không sai, hắn chết rồi. Giờ thì đến lượt ngươi!
– Hóa ra, chúng ta đều bị ngươi lừa rồi!
Lúc này, trong tim tên Diệp sư đệ trào dâng một cảm xúc bất cam và khuất nhục.
Vừa rồi lúc Thái sư huynh chết thảm, còn có thể giải thích là nhờ bí bảo, còn bây giờ, bản thân hắn lại chết bởi chính tay Dương Khai.
Lão tử là Li Hợp Cảnh đấy! Mà giờ lại bị một tên Khai Nguyên Cảnh giết chết, thế đạo gì thế này? Oan ức, thật quá oan ức!
Òa lên một tiếng, từ miệng tên Diệp sư đệ bắn lên cả tia máu, thần sắc càng lúc càng uể oải. Thương thế trên cơ thể, nỗi nhục trong tâm linh, khiến hắn tiều tụy, bất lực, không còn sức phản kháng.
– Ta với các ngươi không thù không oán, nhưng nếu các ngươi đã truy tận giết cùng, thì đừng trách ta ra tay độc ác!
Dương Khai thần sắc lãnh đạm, bước đến trước mặt hắn, giương lên một chưởng tung xuống.
Tên Diệp sư đệ như ngọn đèn lóe lên lúc sắp tắt, hai mắt bỗng sáng bừng, hắn rút thanh kiếm bên sườn ra chém về phía Dương Khai.
Dương Khai trùn người xuống, tung một cú đấm móc lên cằm hắn, tên Diệp sư đệ nát tan cả cằm, hắn bay lên thật cao, rồi nặng nề rơi xuống đất.
Không đợi hắn phản kháng, Dương Khai tung hẳn hai quyền ra, nguyên khí bộc phát, tên Diệp sư đệ không còn cơ hội sống sót nữa rồi.
Trở mình đứng dậy, Dương Khai cười nhạo báng:
– Chơi trò bày mưu tính kế, ta đáng làm ông nội ngươi!
Rất rõ ràng, vừa rồi tên Diệp sư đệ giả vờ yếu ớt, hắn định đợi Dương Khai đến gần rồi đâm một nhát.
Nhưng Dương Khai sớm đã có phòng bị, con thỏ nóng nảy còn cắn người, huống chi hắn là một võ giả. Trước khi chưa giết chết kẻ địch, sao có thể khinh suất coi thường tính mạng mình.
Giết xong tên này, Dương Khai cũng lục soát người hắn, không có thu hoạch gì lớn, vẫn là một hai viên đan dược và một chút ngân phiếu.
Dù gì chúng cũng đang xuất môn tại ngoại, không thể mang quá nhiều đồ theo người.
Đan dược thì có thể dùng, còn mấy tờ ngân phiếu Dương Khai chẳng nhìn kỹ mà bỏ luôn vào túi quần.
Lại tiếp tục quẳng thi thể lên cây, Dương Khai quan sát tứ phía, phát hiện Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ sớm đã mất tăm.
Năng lượng âm hàn mà Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bộc phát lúc nãy, Dương Khai cũng cảm nhận được rất rõ ràng, đó là một luồng khí mát lạnh mãnh liệt vô cùng, chả trách phải cần đến sự giúp đỡ của hắn. Thứ này có linh tính, phát giác điều không ổn sẽ lẩn trốn, ngoài nguyên khí thuộc tính dương là khắc tinh của nó ra, e là không có cách nào thu phục cả.
Còn hơn một canh giờ nữa trời mới sáng! Tốc độ phải nhanh hơn, nhưng trước đó, Dương Khai phải quay lại hỏi Hạ Ngưng Thường làm cách nào để thu phục Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.