Bạch Tử Khiên tránh không trả lời: “Đã về nhà rồi thì về sau đừng có chạy lung tung.”
A Mật ngoan ngoãn gật đầu.
Đưa quà cảm ơn xong, Tô Tô liền dẫn A Mật rời đi. A Mật nôn nóng: “Phụ quân sẽ đến chứ?”
Trong mắt Tô Tô mang theo ý cười như nước: “Sẽ.”
Nhưng mọi chuyện ngoài dự liệu của bọn họ, buổi chiều lúc tửu quán khai trương, khách đến rất đông, song lại không thấy bóng dáng Bạch Tử Khiên đâu cả.
Tô Tô cũng không vội.
Tin về mỹ mạo của bà chủ quán rượu một ngày liền truyền khắp tiểu trấn, vào quán rượu du côn lưu manh không ít, lúc Tô Tô mang theo bầu rượu chiêu đãi khách, có kẻ nghĩ đến chuyện đùa giỡn với nàng.
Nàng ra vẻ không biết, song cái tay kia còn chưa kịp động vào cánh tay nàng thì đã bị một bàn tay tái nhợt bắt được.
“Ai nha, đau đau đau!”
Tô Tô ngoái nhìn, quả nhiên nhìn thấy sắc mặt khó coi của Bạch Tử Khiên.
Nàng thoáng nhìn, thủ đoạn của du côn đã bị chặt đứt. Ra tay hung ác như vậy, liền biết trong lòng của hắn có nhiều buồn bực.
“Thật có lỗi, đánh khách nhân của ngươi.”
Tuy là xin lỗi nhưng trong giọng nói của hắn không có chút vẻ hối hận nào, chỉ tràn đầy lạnh lẽo.
Tô Tô nói: “Ngươi đến giúp ta, sao ta lại trách ngươi được.”
Nàng vẫy tay chào hỏi khách khứa, nàng cười với Đạm Đài Tẫn, nói: “Ta mời Bạch công tử uống rượu.”
Bạch Tử Khiên biết, mình không nên dính dáng tới nàng.
Hôm ấy hắn nghe được một thanh âm trong thần thức, nói hắn đừng đuổi tìm, bình thản sống hết kiếp người tại Thường Nhạc trấn này.
Cả đời này, không cưới vợ, không sinh con, không phong hầu, không tranh quyền.
Bước chân hắn dừng ở trước quán rượu, lúc đầu không có ý định bước vào, chỉ đứng nhìn ở phía xa xa một chút. Thế nhưng lại nhịn không được có người vô lễ với nàng, vẫn là ra tay.
Bạch Tử Khiên biết rõ đây là loại cảm giác gì, là cảm xúc của một nam nhân với một nữ nhân.
Hơn hai mươi năm qua, lần đầu tiên hắn có cảm giác như vậy.
Giống như một trái tim trống rỗng mất đi một thứ gì đó, bỗng có một ngày mình nhìn thấy nó, tự ép mình không được nghĩ nhiều, song lại muốn nhìn thêm một chút.
Đã tới đây rồi, nếu còn cự tuyệt nữa, chắc chắn sẽ càng ra vẻ càng lộ. Bạch Tử Khiên đuổi theo Tô Tô, cùng nàng đi vào phòng trong.
Tô Tô rót rượu cho hắn, dưới ánh nến của quán rượu, chống lấy cái cằm, một ngàn năm, nàng cuối cùng cũng có thể một lần nữa ở cùng với hắn.
Ánh mắt của nàng trong trẻo lại nóng rực, cho dù lãnh đạm như Bạch Tử Khiên cũng chịu không được ánh nhìn dò xét này. Hắn cắn răng, hai bên tai nóng lên, cùng nội tâm hèn hạ đáng xấu hổ rạo rực.
“Lê cô nương sao lại nhìn ta như vậy?”
Tô Tô nói: “Ngươi rất giống một cố nhân của ta.”
Bạch Tử Khiên trầm mặc một lát: “Là phu quân đã đi về cõi tiên của Lê cô nương sao?”
Tô Tô thẳng thắn cười nói: “Phải.”
Hắn siết chặt cái chén: “Có phải Lê cô nương rất yêu người đó?”
Trong lòng hắn chợt cười, làm sao lại có thể hỏi một chuyện buồn cười như vây, với dung mạo của nàng, vương hầu tướng lĩnh chỉ sợ đều tranh nhau cầu hôn, nếu không yêu, làm sao đến nay không hề gả cho ai khác.
“Rất lâu trước kia thì không yêu, khi đó ta luôn luôn tính toán với chàng, chàng cũng có những dã tâm khác, nhưng về sau khi yêu chàng rồi lại cùng chàng chấp nhận bỏ qua.”
Bạch Tử Khiến uống rượu trong chén, ánh mắt trở nên nặng nề.
Tô Tô tròn mắt nhìn, không nhịn được cười: “Còn Bạch công tử, ta nghe nói Bạch công tử cùng Liễu cô nương có hôn ước với nhau, đáng lý đã sớm thành hôn từ hai năm trước, Bạch công tử vì sao lại không cưới Liễu cô nương?”
Bạch Tử Khiên nói: “Lời nói đùa của song thân ở quá khứ, không thể coi là thật.” Mẹ hắn trước khi qua đời đã nói mối hôn sự này đã hết hiệu lục, chỉ là do Liễu Đông Nhạn một mực không nghe theo.
“Thật sao? Không có nguyên nhân nào khác?”
“Không có.” Hắn bác bỏ.
Tô Tô không chọc hắn nữa, cùng hắn uống rượu, bầu không khí cũng hòa thuận, đến chiều, quán rượu đóng cửa, gương mặt Tô Tô ẩn ẩn sắc hoa đào.
Nàng đóng cửa quán rượu, trên đường trở về phát hiện Bạch Tử Khiên còn đang đứng chờ.
Thường Nhạc trấn vào ban đêm không bình ổn chút nào, nhất là đối với nữ tử như nàng.
Nàng nhìn bóng dáng huyền ý dưới màn đêm, trong lòng cảm thấy mềm mại.
Nàng đột nhiên nhớ đến năm đó cùng Đạm Đài Tẫn đến tiểu trấn phía trên thu phục Hoa Đào yêu, khi đó hắn một thân mặc áo cưới của nữ tử, mặt mày lạnh lùng, còn có chút không kiên nhẫn, cõng nàng đang suy yếu trở về nhìn vong hồn dưới cây hoa đào.
Nàng nhớ nhung một người, đã nhớ nhung một ngàn năm.
Cho nên nàng cố ý để trẹo chân, nghiêng đầu nhìn hắn.
Tô Tô nói: “Nếu không Bạch công tử có thể gọi A Quang đến giúp, hắn còn chưa đi xa đâu.”
Hắn trên môi có chút không vui, không nói lời nào cõng nàng lên, đi về phía nhà Tô Tô.
Tô Tô nhìn cái bóng chồng lên nhau dưới ánh trăng, trong mắt mang ý cười nhàn nhạt.
Nàng nhẹ nhàng ôm hắn, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng cười nói: “Bạch công tử, cưới ta chỉ cần một lượng bạc.”
Lúc nàng nói chuyện mang theo hương hoa dìu dịu, tỏa ra khắp màn đêm.
Lời say không đâu vào đâu đó lại làm cho con tim hắn đập lỡ một nhịp.
“Đừng có nói nhảm.”
“Không có nói nhảm.” Thanh âm của nàng rõ ràng nhẹ nhàng lại có chút thẳng thắn hùng hổ, “A Mật cần cha, ta cũng cần phu quân, vậy ngươi để ý ta trước kia đã gả cho người khác sao?”
Nàng tựa vào đầu vai, nghiêng đầu nhìn hắn.
Yết hầu của Bạch Tử Khiên giật giật, không nói gì.
Không để ý, hắn làm sao phải để ý, một khắc này trong lòng hắn vui sướng đến phát điên. Nhưng hắn sợ đây đều là nói đùa.
Yêu có đôi khi là một điều rất kỳ diệu, thích một người có thể che giấu, nhưng yêu lại không có cách nào để che đậy.
Dù cả hai đều không nói, nhưng loại tình cảm kì diệu kia lại một mực lan tràn.
Tô Tô mỉm cười, cho dù hắn không trả lời, nàng cũng không cảm thấy thất vọng.
Hắn đã từng bị bỏ rơi quá nhiều lần, đã sớm mình đầy thương tích.
Lần này nàng có kiên nhẫn, chờ hắn cùng nhau về nhà.
Ánh trăng chiếu rọi một đoạn đường, đây là thời điểm nội tâm Tô Tô bình an nhất suốt ngàn năm qua.
Nhưng vừa tới gần gia môn, Tô Tô lại trông thấy khói lửa đầy trời.
Nàng kinh ngạc nhìn Liễu mẫu vội vã chạy ra từ nhà mình: “Không phải ta, không phải ta, ta không phải cố ý!”
Bạch Tử Khiên buông Tô Tô xuống: “A Mật đâu?”
Tô Tô nói: “Bên trong.”
Bạch Tử Khiên mặt màu biến sắc, lúc này xông vào đám lửa cháy trong phòng.
Trong lòng Tô Tô biết con gái không có việc gì, dùng Chướng Nhãn pháp xem xét ngọn lửa trước mắt, hơn phân nửa là do Liễu mẫu đến gây chuyện, A Mật dọa Liễu mẫu. A Mật là Thần, cho dù bị lửa đốt cũng không bị thương.
Nàng theo Bạch Tử Khiên đi vào, hắn ngoái nhìn, cả giận nói: “Nàng đi theo làm cái gì, ra ngoài, ta sẽ cứu A Mật ra!”
Nàng ngẩn người, mỉm cười: “Được.”
Bạch Tử khiên không ngờ nàng tin tưởng mình như vậy, hắn không nhiều lời nữa, chạy vào ôm A Mật ra.
A Mật ngây ngốc nhìn mẫu thuận, nghĩ lại họa do mình gây ra.
Tô Tô thở dài một tiếng, đón lấy con gái, nhìn về phía Bạch Tử Khiên, đã phóng lao đành phải theo lao, nói: “Chúng ta không còn nơi nào để đi cả.”
A Mật rất phối hợp, lộ ra một bộ mặt đáng thương.
Nhìn một lớn một nhỏ hai tấm mặt, Bạch Tử Khiên trầm mặc một lát: “Nếu như không ngại thì đến nhà ta nghỉ ngơi một đêm.”
A Mật suýt nữa reo lên.
Tô Tô cũng cong cong môi.
Bạch Tử Khiên dẫn Tô Tô cùng A Mật đến gian phòng trước đó A Mật ở.
Tô Tô đinh đóng cửa, hắn đột nhiên cản lại.
Tô Tô nghi hoặc ngước mắt nhìn hắn.
Tay nàng nặng xuống, bị nhét một vật gì đó.
Nặng cỡ mấy lượng.
“Mặc kệ lời nàng nói có thật hay không, ta tin là thật.” Hắn liếc nhìn nàng một cái thật sâu, một thanh âm cảnh cáo mang theo lạnh lùng chế giễu cố chấp nói, “Đừng gạt ta, nếu không…”
Tô Tô mở cái túi trong tay ra…
… là trọn vẹn hơn năm trăm lượng bạc.