Y đổi góc độ, giờ thì trông thấy một góc mặt, lập tức dừng lại, lạ lùng đi qua.
Trong lịch trình của một năm qua, ngoại trừ lúc bận rộn kinh doanh hay đi họp, thì trên cơ bản Tống Minh Uyên đều ở cùng Bạch Thời, hơn nữa mỗi lần đều là hai người cùng đi ra, cho nên đã sớm có fan mắt sắc phát hiện sự tồn tại của anh, có điều gương mặt này của Tống Minh Uyên quá bình thường, đã vậy còn cố ý ít xuất hiện, trừ khi lại gần, nếu không sẽ không phát được được khí thế cấp trên kia, nhờ vậy cũng không bị chú ý.
Mà từ xưa tới nay Joshua rất cao ngạo, thường thì sẽ không chú ý tới những người và sự việc mà y không có hứng thú, lần này đã đến thẳng vào khu nghỉ ngơi của Phượng Hoàng, lại thấy người này ngồi im không hề nhúc nhích mới nhìn thêm vài lần, không ngờ việc này còn mang lại thu hoạch ngoài ý muốn.
Y biết Tống Minh Uyên có một cái bóng trung thành và tận tâm, thần thần bí bí, nhưng quan hệ giữa y và Tống Minh Uyên không tệ, đã gặp cái bóng kia hai lần, rõ ràng gương mặt này chính là của cái bóng kia mà.
Y nhanh chóng tới gần, còn chưa kịp mở miệng đã đối mặt với ánh mắt bình tĩnh của người này, nhận ra ngay đây Tống Minh Uyên, phản ứng một lát, trong đầu hiện lên ba chữ “Ở bên vợ” ngày hôm đó, lại nhớ tới cuộc đối thoại qua video khó hiểu kia, đột nhiên nhìn về phía Bạch Thời.
Bạch Thời đang âm thầm quan sát họ, bây giờ thấy bộ dạng của y, không khỏi trầm mặc.
Mẹ nó chớ, ánh mắt kia của mi là thứ gì vậy? Sao tự nhiên lại bốc lên tà khí ngùn ngụt thế hả? Thái độ đối với ông đây cũng thay đổi cái vèo, chẳng lẽ đã sớm nghe đại ca nói về tui, cũng biết rõ đại ca có một gương mặt giả như vậy, cho nên nhận ra à?
Bạch Thời dùng nét mặt vô cảm đối mặt với người này, trong đầu thì nghĩ mi muốn làm gì? Định bùng nổ trước mặt nhiều người sao? Bà nó, tình tay ba máu chó gì gì đó, mi muốn lên trang đầu à? Cha và đại ca của ông đều đang ngồi đây xem có biết không?
Joshua dừng lại không lâu, nhanh chóng thu ánh mắt lại: “Cậu thật là…”
Tống Minh Uyên cắt ngang: “Cậu phải đi rồi.”
Joshua không kiên trì, gật đầu thích thú: “Được, đợi thi đấu xong tớ sẽ đến tìm cậu.”
Y nói xong lại nhìn Bạch Thời một chút, không cần nhiều lời nữa, đi thẳng. Đội trưởng Ngân Nhạc Sinh của Tinh Diệu đang ở phía trước đợi y, thấy thế kinh ngạc hỏi có quen hay không. Joshua cười đáp lại, rời khỏi khu nghỉ ngơi: “Một người cũng mong Hoàng Gia sẽ thua như chúng ta, anh nói Phượng Hoàng có tỷ lệ thắng lớn không?”
Ngân Nhạc Sinh dừng một chút, ăn ngay nói thật: “Không lớn lắm.”
Người của chiến đội Hoàng Gia đều là tinh anh trong hệ cơ giáp, còn được vinh danh là tương lai của đế quốc, không chỉ có thiên phú, còn có thực lực mạnh mẽ. Họ đều là nhân tài cấp AA, trong đó có ba người sở hữu tinh thần lực cấp A đỉnh phong, hai người còn lại nghe nói có một người đã gần đỉnh phong rồi, tình huống thế này, Phượng Hoàng phải đánh sao đây?
“Em cũng cảm thấy như vậy…” Joshua nheo mắt lại, nhưng rõ ràng người nào đó mà lên sàn thì Phượng Hoàng có thể giành được thắng lợi chắc luôn, tại sao lại không đi? Chẳng lẽ muốn tại thời điểm vợ yếu đuối thì cho mượn bả vai hả? Quả nhiên vẫn phúc hắc như vậy.
Bạch Thời nhìn qua bóng lưng họ, không cảm thấy ác ý từ Joshua, có lẽ đại ca và y trong sạch, còn liệu cậu đoán đúng hay không thì phải quan sát đã. Cậu thu ánh mắt, chợt thấy âm nhạc trong hội trường đã thay đổi, bèn nhìn sang.
Khán giả biết đây là tín hiệu bắt đầu, không nén nổi kích động mà hò hét, phấn khởi hô to lên đội mình ủng hộ, bầu không trí ở hiện trường lập tức nóng bừng.
“Phượng Hoàng!”
Bởi vì vị tướng quân nào đó rất nổi tiếng mà không muốn gây chú ý, sau đó che giấu tướng mạo ngồi trên khán đài cũng bị bầu không khí lây nhiễm, không nhịn được mà hô một tiếng.
Mẹ Tống lập tức nở nụ cười dịu dàng. Tống Minh Kiệt thì không nỡ nhìn luôn, thì thào nhắc nhở ba mình rằng người của học viện ngồi ở hàng trước có quen biết ngài đó, chỉ cần vừa quay đầu lại trông thấy con và mẹ là có thể đoán ra được ngài ngồi ở bên cạnh ngay, có cần hình tượng nữa không đây? Trên thực tế có khi người ta lại hỏi vài câu như là bao giờ tiểu Uyên nhập học, ba không phiền sao?
Tống tướng quân vừa thốt lên đã hoàn hồn, cũng sớm lấy lại bình tĩnh, trầm ổn ừ một tiếng, tiếp tục xem.
Người chủ trì nói xong lời dạo đầu, làm nóng thêm bầu không khí, nhanh chóng mời thành viên của hai đội lên sân. Hai bên đã sớm quen với việc này, lễ phép bắt tay nhau.
Bạch Thời đối diện với điện hạ của đế quốc – Velar, cậu nghe người này cười nói câu xin chào, có vẻ tính tình không xấu lắm, bèn hòa khí đáp lại một câu, sau đó xoay người đi chuẩn bị.
“A Bạch…” Trì Tả hồi hộp tiến tới bên cạnh Bạch Thời, níu lấy tay cậu cùng đi xuống đài.
Trì Tả là người ra sân đầu tiên, mặc dù đã thi đấu lâu như vậy, nhưng học viện Hoàng Gia là ngôi trường lý tưởng của cậu, bây giờ cậu cậu đối chiến với học sinh ở đây, còn là trận chung kết, nói sao thì cũng hơi căng thẳng.
Bạch Thời đã từng thảo luận việc học trong tương lai với Trì Tả, đương nhiên biết rõ mục tiêu của tiểu đệ, nói: “Cậu có thiên phú, muốn để họ tán thành cậu thì phải cho họ hiểu rõ thực lực của cậu, hơn nữa không phải cậu muốn bảo vệ tớ và ông nội sao?”
“Ừ!” Trì Tả gật đầu, trong mắt cậu thì dù em trai rất lợi hại, nhưng đó chỉ là trên mạng, nếu trở về thế giới thật thì khó nói rồi, thân là một người anh, cậu phải bảo vệ em trai mình chứ.
Bạch Thời vỗ vai cổ vũ: “Thế nên đừng sợ, thả lỏng mà đánh một trận, đây là trận chiến cuối cùng, đừng khiến bản thân phải tiếc nuối.”
Trì Tả lại gật đầu lần nữa, nghe thấy người chủ trì mời tuyển thủ đánh lượt đầu tiên lên đài, bèn đi tới vị trí được chỉ định ngồi xuống, đeo kính.
Chiến đội Hoàng Gia phái ra đội trưởng La Văn, cũng là một trong ba người sở hữu tinh thần lực cấp A đỉnh phong, hắn đưa mặt nhìn Trì Tả, trên mặt không có cảm xúc gì đặc biệt, cùng tiến vào hệ thống.
Bản đồ là một cánh đồng hoang vu mênh mông, tầm mắt rất thoáng. Hai người nhìn con số trên màn hình, thấy đồng hồ đếm ngược vừa kết thúc thì lập tức cùng tiến công, trận đấu đã khai hỏa.
Kể từ khi đánh xong trận đấu với Xích Thiên, Trì Tả bắt đầu đặc huấn, dùng hết sức giao đấu mấy trận với Bạch Thời, còn tiến thành huấn luyện tinh thần lực, mặc dù thời gian ngắn, nhưng dù sao từ trước kia rất lâu cậu đã quen thuộc với phản ứng và tốc độ cua Bạch Thời, cho nên giờ phút này giao thủ với người cũng có tinh thần lực cấp A đỉnh phong, cậu không hề luống cuống hay không thích nghi được.
Nhưng đến cùng thì La Văn vẫn là tinh anh, thực lực còn mạnh hơn cả đội trưởng Xích Thiên, thời gian dần qua Trì Tả bắt đầu thấy cố hết sức, cậu hít sâu một hơi, cố gắng tập trung chú ý, nghênh đón không chút sợ hãi!