“Ừ, lão hủ biết…”
Ông lão cười nói rồi lại tiếp tục nhìn về phía cây táo.
“Hai năm qua, ta đều đến đây, nhưng không có năm nào cây táo kết quả. Thế mà năm nay trái lại sai cành như vậy! Lúc trước, Kế tiên sinh tặng ta hai quả táo, thật sự ăn chẳng bõ!”
“A?”
Doãn Triệu Tiên phiền muộn, hai năm qua người này đều đến sao? Y không có ấn tượng gì, chẳng lẽ mỗi lần đến đều vụng trộm đi vào sân, nhưng hình như không có kết quả?
Chẳng qua y nghe thấy ông lão nói thèm được ăn táo tươi cũng hoàn toàn có thể giải thích được. Ai đã nếm qua hương vị của trái táo này đều nhớ mãi không quên.
Vì vậy, Doãn Triệu Tiên liền cười nói:
“Có lẽ là Kế tiên sinh ra ngoài nên không mang theo nhiều táo. Lần này lão tiên sinh đến vừa kịp lúc, táo trong sân này ngài cứ ăn cho no bụng đi!”
Vốn dĩ Kế Duyên nhắc y phải chia những trái táo này cho mọi người. Nếu lúc này có bằng hữu từ phương xa đến thì muốn ăn một chút cũng không sao cả.
Lão tiên sinh đứng đối diện nghe vậy, hai mắt sáng lên. Giờ phút này, có thể cảm nhận được cành táo trong sân rõ ràng đang run lên từng đợt, giống như có một trận gió thổi qua.
“Ha ha ha ha… Doãn phu tử nói đùa rồi, ta ăn không đủ no, nhưng cũng không tiện ăn thêm! Như vậy đi, ta chỉ ăn một ngụm là được, không biết Doãn phu tử có đồng ý hay không?
“Một ngụm?”
Y kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng có chút hoài nghi, chẳng lẽ vị bằng hữu này của Kế tiên sinh cũng không phải người bình thường?
“Đúng vậy, chỉ cần một ngụm! Doãn phu tử có đồng ý không?”
Lão giả vuốt râu gật đầu, một bộ dạng ta chỉ lướt qua rồi sẽ dừng lại.
“Ha ha, có gì mà không được chứ. Doãn mỗ chỉ thay Kế tiên sinh trông nom cây táo này thôi. Lão đã là bạn bè của Kế tiên sinh thì muốn ăn bao nhiêu có thể ăn bấy nhiêu! Thanh nhi, chúng ta hái táo giúp lão tiên sinh.”
“Được ạ, hái táo…!”
Cậu bé đã sớm không dằn lòng được nữa rồi, rốt cuộc cũng nghe cha bảo đi hái táo. Chỉ là cậu còn chưa kịp động, lão tiên sinh kia đã nói.
“Không cần không cần, không cần phiền toái như vậy!”
Nói đến đây, lão giả lại ngẩng đầu, khóe miệng hé một đường cong, cũng học theo giọng điệu của Doãn Thanh.
“Ha ha ha ha ha… Ăn táo~~~ Grào~~~~”
Xào xạc ~~~
Một tiếng rồng ngâm cực nhỏ vang lên. Trong sân, cơn gió lớn đột nhiên cuồn cuộn thổi tới, cả cây táo lung lay lắc lư. Vô số quả táo bị cơn gió quét ra khỏi cành, cuốn vào trong miệng đang mở rộng của lão giả.
Doãn Triệu Tiên và Doãn Thanh đứng không vững, cánh tay che trước ngực, vừa kinh vừa sợ.
Chỉ qua vài nhịp thở, cơn gió ngắn ngủi này liền ngừng lại. Hai cha con hoảng sợ phát hiện ra trái táo trên cây đã ít đi một nửa, còn cành lá chỉ bị tổn hại một chút.
Chẳng qua, tư thế chập chờn theo gió của cành táo có chút cổ quái.
“Rột roạt~~ Rột roạt~~ Rột roạt~~”
Ở bên cạnh, trong miệng lão giả vang lên tiếng nhai nuốt. Theo đó, mùi thơm của táo chín cũng tràn ra xung quanh.
“Không tệ không tệ, mùi vị rất tuyệt, mùi vị rất tuyệt!”
Hiện tại, trái tim của Doãn phu tử còn đập thình thịch. Dù y đã chuẩn bị tâm lý nhưng chuyện này vẫn khác xa so với tưởng tượng ban đầu của y.
“Doãn phu tử, lão hủ nói ăn một ngụm, tuyệt đối không nuốt lời. Chuyện hôm nay ngươi cũng không thể tùy tiện vu khống với Kế tiên sinh đâu ha ha ha ha…”
Cho dù trái tim của Doãn Triệu Tiên còn run rẩy, thế nhưng y vẫn cố gắng trấn an tâm tình, chắp tay với lão giả.
“Doãn mỗ có mắt mà không nhìn thấy chân thân. Lão tiên sinh nói thế nào nhất định là như vậy. Quả thực ngài mới ăn một ngụm, nhưng lại dọa hai cha con chúng ta rồi. Nếu còn có lần sau, hy vọng ngài có thể nhắc nhở trước một câu!”
Từ lúc mới gặp cho đến lúc ăn táo xong, Ứng Hoành đều cẩn thận quan sát Doãn Triệu Tiên. Người này đường đường chính chính, không tầm thường. Giờ phút này, lão thấy người này tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn có thể cười nói tiêu sái như trước thì gật đầu nói.
“Không hổ là người bạn duy nhất của Kế tiên sinh ở trong huyện, là lão hủ hù dọa Doãn phu tử rồi. Mong ngươi chớ trách!”
“Không dám không dám!”
Nói tới nói lui, tuy hai cha con trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng bầu không khí đã trở nên hòa hoãn hơn. Hai người hái một bàn đầy táo, ngồi trước bàn đá nói chuyện phiếm, chủ yếu nói về chuyện kết giao với Kế Duyên như thế nào, làm sao trở thành bằng hữu.
Lúc hai cha con Doãn gia cùng nhau kể chuyện Kế Duyên cứu xích hồ, rồi cùng Doãn Thanh thả xích hồ về rừng, lão giả cũng vui vẻ ra mặt.
Tuy lão giả vẫn giấu giếm vài chuyện nhưng Doãn Triệu Tiên cũng không hỏi, cũng không dám hỏi, chỉ nghe và nói. Ông lão này rõ ràng không phải phàm nhân.
Hai người nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Ứng Hoành đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vỗ đầu một cái rồi nói.
“Thiếu chút nữa là ta quên mất rồi!”
Đang nói chuyện, giống như làm ảo thuật, lão lấy từ sau lưng một bình rượu cổ mảnh và hai chén sứ, đặt lên trên bàn đá.
“Lão hủ thiếu nợ Kế tiên sinh một bữa rượu. Đáng tiếc ngài ấy thần dị, tìm hoài mà vẫn không biết ngài ấy đi đâu. Ta đến đây xem táo chín, cũng muốn xem ngài ấy trở lại chưa. Nếu như ta cùng Doãn phu tử mới gặp đã thân thiết, xin mời phu tử thay Kế tiên sinh đánh giá rượu này được không?
“Sao lại không thể chứ!”
Doãn Triệu Tiên cũng rất tiêu sái, Tuy y uống rất ít nhưng không thể để Kế tiên sinh mất mặt được, chẳng phải uống rượu thôi sao!
Ông lão cười không nói, tự rót cho mỗi người một ly.
“Doãn phu tử, mời!”
“Ứng lão tiên sinh, mời!”
Hai người đều nâng chén. Một chén rượu vào bụng, Doãn Triệu Tiên chỉ cảm thấy hương rượu ngọt ngào, thuần hậu. Một cỗ khí nóng từ trong người thoát ra, gương mặt y đỏ bừng.
“Ngon… Rượu…”
Một câu nói còn chưa dứt lời, y đã nằm vật ra trên bàn đá, không nhúc nhích.
Doãn Thanh ngồi ăn táo bên cạnh liền luống cuống. Cậu bé nhìn ông lão rồi nhìn cha mình, biết rõ lão giả có lẽ sẽ không hại mình, nhưng cậu vẫn lo lắng.
“Lão tiên sinh, cái này… Cha con… Cha không sao chứ?”
“Ha ha ha ha… Không sao không sao, tửu lượng Doãn phu tử không tốt nên say thôi!”
Ông lão uống chén rượu của mình, vui vẻ cười lớn.
“Nhanh về nhà lấy chăn đắp cho cha ngươi, đêm nay để hắn ngủ lại trong viện đi! Nhanh lên nhanh lên!”
Cậu bé nuốt nước miếng, gật đầu. Cậu không dám làm trái ý lão tiên sinh, vội vàng chạy ra khỏi sân nhỏ, đi về nhà mình.
Chờ Doãn Thanh đi rồi, lão giả mới thu dáng vẻ tươi cười, lại rót thêm một chén rượu rồi đứng lên.
Ánh mắt liếc nhìn cây táo trong sân.
“Ha ha, ta cũng mời ngươi một ly!”
Nói xong, lão nâng chén đổ xuống gốc cây. Dòng rượu thấm xuống đất nhưng không thấy ẩm ướt.
Lúc này Doãn Thanh vội vã cầm chăn, đi với Doãn mẫu đang lo lắng trở lại sân, ngoại trừ Doãn Triệu Tiên đang ngủ gục trên bàn, đã không còn thấy ai nữa.