– Sao? Chó con sủa hơi ồn rồi đó. Bác sĩ An bị câm nên cô sủa thay? Hay là cô muốn thông qua cô ta mà kiếm Sugar daddy? Ồ, tôi thấy cô cũng có tương lai như cô ta lắm, mặt lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, chướng hết cả mắt. Cô đi nói với cô ta đừng có dẫn nhân tình vào bệnh viện khoe khoang nữa, bệnh viện này là của cô ta à? Hai người tốt nhất nên nghỉ việc ở nhà làm ph* đi.- Bác sĩ Phượng lớn giọng nói, cố tình muốn cho Gia An nghe thấy.
Lời nói càng bẩn, đừng nói Uyên Hà nóng tính, mà các bác sĩ hóng chuyện gần đó cũng lắc đầu ngán ngẩm, họ không nghĩ rằng bác sĩ Phượng lại có thể thốt ra những lời như vậy nơi đông người. Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ đến cảnh này.
Uyên Hà đã chuẩn bị lao vào nắm đầu bác sĩ Phượng để nói: “Đúng cmnr, cô nghĩ bệnh viện này không phải của bác sĩ An thì của ai, của ông nội cô hay sao?”, nhưng Gia An nhanh tay kéo cô sang một bên.
– Bác sĩ Phượng, là bác sĩ không những cần tài năng mà còn cần nhân cách và đạo đức. Tôi không biết tôi đắc tội gì với cô mà đến nỗi hôm nay cô lôi tôi ra đây bêu rếu, nhưng tôi chỉ muốn nói rằng cô không nên buông lời cay độc như thể cô hiểu rõ về tôi lắm…- Gia An không thể hiện sự tức giận, nàng vẫn nói bằng một giọng điệu hết sức bình thản, mang đậm phong thái của thường ngày, chỉ là mặt lạnh hơn bình thường một chút thôi.
– Trên hết, cô nên chú trọng lời nói của mình, tầng lớp học thức không ai lại nói chuyện như vậy cả.
Sự bình tĩnh của Gia An không những chọc điên Uyên Hà, còn trêu đến sự nhẫn nại của bác sĩ Phượng, vốn muốn sỉ nhục, chọc giận Gia An, xem nàng còn trưng ra cái bộ dạng “tiên nữ” kia được bao lâu, nhưng mà thật sự là ngoài sức tưởng tượng của cô ta.
Gia An đứng thẳng người, tư thế nghiêm trang, một tay nắm chặt lọ thủy tinh bên trong túi áo blouse. Bác sĩ An nhìn một vòng khắp căn tin, không khí buổi ăn trưa bởi vì bác sĩ Phượng khuấy đảo mà như ngừng động, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chỗ nàng đang đứng. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Bác sĩ An hít một hơi thật sâu, sau đó đáp lại từng ánh mắt một.
– Mấy ngày nay, tôi cũng biết có không ít tin đồn quanh mình. Vốn tôi chẳng muốn để tâm, nhưng có vẻ mọi người vì tin đồn của tôi mà mất ăn mất ngủ, dẫn đến công tác không thuận lợi, như vậy sẽ ảnh hưởng đến uy tín của HOPE… Nếu mọi người đã tò mò như vậy, hôm nay tôi muốn nói rõ một lần.
Leng keng ———
Một bác sĩ đang há họng chuẩn bị ăn mì nghe xong lời nàng nói trực tiếp làm rớt đôi đũa kim loại xuống đất.
Cái gì???
Bác sĩ An định thanh minh sao?
Chắc chắn là tin hot nhất trong ngày mà, trước giờ chuyện cá nhân của Gia An luôn kín bưng, đột nhiên hôm nay lên tiếng!
Lập tức, họ ném ánh nhìn về phía bác sĩ Phượng, không biết có nên tuyên dương cô ta vì đã giúp hội hóng hớt được giải đáp nỗi lòng hay không nữa?
Gia An hôm nay một phen tự phá vỡ nguyên tắc của chính mình, nàng nghĩ rằng nếu những tin đồn không hay này lọt vào tai Nguyệt Minh, hẳn sẽ khiến người yêu của nàng bận lòng.
Gia An biết Nguyệt Minh sẽ không gặng hỏi gì mà sẽ chọn tin tưởng nàng 100%, thay vào đó là tự gặm nhấm cảm giác ngứa ngáy, khó chịu một mình, chi bằng nàng phá lệ một lần, triệt để tàn sát các tin đồn vô lý.
– Không có chuyện sugar daddy gì ở đây cả, tôi không cặp kè với đại gia hay đào mỏ bất cứ ai hay bất cứ thứ tương tự như vậy.- Gia An hơi trừng mắt nhìn bác sĩ Phượng.
– Tôi chính là đại gia của bản thân mình, nếu người yêu của tôi là một người giàu có, thì điều đó chỉ là trùng hợp mà thôi… Bản thân tôi cũng không thiếu thốn đến mức phải ăn bám người yêu. Nếu ai còn thắc mắc về thu nhập cá nhân của tôi, tôi rất sẵn lòng cung cấp bảng lương hằng tháng.
Gia An nói xong liền lạnh lùng quay lưng đi đến quầy lấy thức ăn trưa, dù hứng thú ăn trưa đều bay sạch nhưng nàng không thể để bụng rỗng mà làm việc cả buổi chiều được.
Dì căn tin lúc này còn đang ngây người hóng chuyện thì thấy bác sĩ An đi về phía mình, cả người bất giác run rẩy, có chút “rén” khi nhìn thấy nàng tỏa ra đầy khí thế.
Một hồi sau, các bác sĩ khác mới tản ra, tuy nhiên vẫn nhỏ giọng tiếp tục bàn tán về sự vụ này, chỉ là không dám nói lớn nữa.
Bác sĩ An hôm nay lại thể hiện vẻ mặt khác rồi, quá ngầu, siêu cấp ngầu!!!
Chứng tỏ Gia An muốn thông báo cho đám người ngồi lê đôi mách ở đây biết rằng nàng rất giàu và nàng có người yêu cũng giàu nốt, nàng không hề lợi dụng gì người ta cả.
Bác sĩ Phượng ở đây cảm thấy rất bẽ mặt, nhưng chưa kịp rời đi thì đã nghe Ào —— một tiếng, sau đó là cảm giác vừa nóng vừa ướt, đi kèm mùi đồ ăn bốc lên từ người mình…
Đến khi cô ta nhận thức được đã thấy Uyên Hà đứng chắn trước mặt, đúng, có thể bác sĩ An đã dùng lời nói để giải quyết, nhưng không thể nào thỏa mãn được “thuyền trưởng” Uyên Hà nhà chúng ta!
Vậy nên cô đã vớ lấy chén canh của một đồng nghiệp gần đó mà ăn miếng trả miếng đổ thẳng lên người bác sĩ Phượng khiến cô ta hét to lên như người điên.
– Sao cô dám!? Sao cô dám!?…
Uyên Hà thách thức nói: Cô không có mắt à? Va vào chén canh của tôi?
Thế là bác sĩ Phượng lao tới, nhưng Uyên Hà nhanh nhẹn tránh đi, thậm chí đạp cho cô ta một cái ngã chổng vó.
Sự việc này rầm rộ như thế, chẳng mấy chốc đến tai Ban giám đốc bệnh viện, lúc các vị cấp cao đi đến, đã thấy cảnh tượng bác sĩ Phượng lao vào điên cuồng tấn công bác sĩ Hà, mà bác sĩ Hà cũng không vừa, liên tục chống trả. Cả căn tin lần nữa loạn thành một mớ bòng bong, chỉ duy nhất bác sĩ An ngồi trong góc ăn cơm của mình, mặc kệ sự đời.
Ban lãnh đạo triệu hồi hai nữ bác sĩ gây rối lên văn phòng, Gia An thong thả lau miệng, chắp tay sau lưng đi theo họ. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
– Các cô nghĩ đây là đâu!? Các cô là người bán cá ở chợ à? Thạc sĩ, bác sĩ, mà cư xử như người vô học thế sao?- Giám đốc bệnh viện tức giận đập một chồng tài liệu lên bàn.
Cũng may căn tin này tách biệt dành riêng cho bác sĩ, không có bệnh nhân ra vào nên mới có thể tránh điều tiếng, nếu chuyện này lọt đến tai cấp trên, hay nói chính xác là ban quản lý của TOMORROW, hẳn chính bà ấy sẽ bị kỷ luật mất.
– Giám đốc, tôi nghĩ chị nên xem lại tư cách của bác sĩ Phượng.- Uyên Hà không sợ hãi, liếc xéo bác sĩ Phượng.
– Cô nói gì? Là cô hất canh vào người tôi.- Bác sĩ Phượng quay sang, muốn cãi tay đôi với Uyên Hà.
Uyên Hà cười đầy thách thức.
– Nói sai rồi, là cô không có mắt va vào chén canh!
Ầm ——
– Hai người còn muốn đánh nhau trước mặt tôi?- Giám đốc bệnh viện nổi đóa, đập bàn lần nữa.- Hai cô bị kỷ luật.
– Giám đốc, chuyện này do tôi.- Lúc này Gia An mới đứng dậy từ sofa, chầm chậm đứng cạnh Uyên Hà.
Uyên Hà quay sang nhìn Gia An như muốn nói nàng không cần xen vào, hôm nay trời có sập xuống thì cô cũng không hối hận, nhất định phải dạy cho con nhỏ này một bài học!
– Bác sĩ An?- Giám đốc nhíu mày.- Cô cũng uống nhầm thuốc mà gây rối sao?
– Không phải, là chút tin đồn về tôi khiến mọi người hiểu lầm thôi. Có phạt, xin phạt tôi.- Gia An cúi đầu nhận lỗi.
– Không được, em không phục! Việc gì chị phải gánh? Nếu có lỗi cũng là cô ta.- Uyên Hà nắm cánh tay Gia An mà lắc lắc.
Gia An cười mỉm, lắc đầu.
– Chị… Không được, em phải gọi cho Chủ tịch!- Uyên Hà nghiến răng.
Đúng vậy, phải gọi trợ giúp thôi!
Chủ tịch mau đến đây mà xem vợ yêu nhà mình bị bắt nạt này!
Có ô dù to mà không dùng lúc phong ba là quá phí phạm!?
– Cô!- Giám đốc bệnh viện trợn mắt.
Bà còn đang sợ đến tai cấp trên, ấy thế mà bấy giờ một bác sĩ nhỏ như Uyên Hà lại muốn trực tiếp gọi cho Nguyệt Minh?
Điên rồi, điên hết rồi!
Nhưng Giám đốc không hiểu rằng Uyên Hà lúc này là đang muốn gọi đồng đội đến để bênh vực bác sĩ An đáng thương, cũng như bênh vực bản thân cô.
Trong truyện bách hợp Uyên Hà hay đọc, có bá đạo tổng tài nào để yên cho người bắt nạt vợ mình đâu!?
Tuy thời bây giờ không thể tru di cửu tộc gì gì đó, nhưng chắc chắn Nguyệt Minh có thể làm cho con nhỏ này sống dở chết dở!
Loại người như bác sĩ Phượng sống không đến hai chương đâu!
– Không được gọi cho Tổng… Chủ tịch! Chút chuyện bé thế này lại đi làm phiền Tổng công ty, HOPE chúng ta không có kỷ cương gì hay sao? Nói tóm lại, chuyện này do tôi chịu trách nhiệm, Giám đốc xin cứ khiển trách tôi.- Gia An lập tức ngăn cản.
– Hừ, tới lúc này còn cố tỏ ra thanh cao.- Bác sĩ Phượng bên kia hừ lạnh, khinh khỉnh liếc Gia An một cái. – Ai cần cô chịu trách nhiệm?
Gia An mặc kệ lời cô ta nói, nàng kéo nhẹ cổ tay áo của Uyên Hà ý bảo cô em gái nên ngoan ngoãn một chút.
Uyên Hà siết chặt nắm tay, tức quá đi mất, cô muốn ọc máu chết tại chỗ cho rồi!
Lúc ra khỏi phòng của Giám đốc bệnh viện, Gia An bắt Uyên Hà phải hứa không được nói cho Khả Hân hay Nguyệt Minh biết, nếu không nàng sẽ tuyệt giao với cô ấy.
“Nguyệt Minh phải quản lý cả một tập đoàn lớn, phiền em ấy về một vấn đề nhỏ thế này thật không nên.”
Thật lòng, Gia An không muốn chuyện gì cũng ỷ lại vào Nguyệt Minh, hơn nữa, nếu cô đến, lời đồn lại càng to… Truyện Khác
Mấy cái clip trên mạng là đủ rồi, nàng muốn tự do yêu đương bình thường, không bị ai soi mói!
Lúc Gia An về đến nhà, Nguyệt Minh cùng Joy đang chơi đùa trong phòng khách.
Nguyệt Minh đứng hơi cúi người, hai tay nắm lấy tay Joy, bé đã đến tuổi tập đi, đang rất thích thú với trải nghiệm mới. Hai dì cháu vừa nghe tiếng mở cửa thì đồng loạt ngẩng mặt lên nhìn, cùng nhau “A” một tiếng, rồi bạn lớn bế thốc bạn nhỏ lên, chạy về phía bác sĩ An.
Gia An cười tít mắt, mọi muộn phiền đểu quẳng lại đằng sau cánh cửa nhà, nàng tiến lên một bước, đón lấy vòng tay của hai dì cháu nhà họ Hoàng. Joy nhào vào lòng Gia An, Nguyệt Minh thì nắm lấy tay kéo nàng ngồi xuống sàn.
– Em mới mua cái này hay lắm nè chị.- Nguyệt Minh xoay người chạy đi rồi lôi một chiếc thùng khá to đến.
Cả Gia An và Joy cục cưng đều có chút tò mò, Nguyệt Minh loay hoay một lát liền lôi từ trong hộp to ra một chiếc xe tập đi màu hồng đáng yêu.
Gia An thầm thở phào, ờm, nàng bị ám ảnh bởi lần nào Nguyệt Minh bí mật vung tay mua sắm cũng đều sẽ lôi về những món đồ vô bổ, may là lần này là thứ cần thiết.
Cơ mà giao diện của cái xe này có hơi…
Joy cục cưng khá thông minh, nhưng có điều là bé hơi nhát, nếu có thứ gì lạ làm bé sợ, bé sẽ xoay người nấp vào lòng người lớn. Lúc này cũng vậy, bé nhìn chiếc xe kỳ quái đã vậy còn phát ra nhạc của Nguyệt Minh đẩy lại gần liền sợ hãi chui vào lòng Gia An, nhìn nàng bằng đôi mắt long lanh như thể đang cầu cứu.
– Sao vậy Joy?
Nguyệt Minh định bế bé cho vào xe, thì Joy liền òa khóc, bám lấy người Gia An không rời.
– Joy sợ…- Gia An xoa xoa lưng Joy rồi nhìn Nguyệt Minh đầy thương cảm, ý bảo Tổng giám đốc mang xe ra chỗ khác đi.
Khỏi phải nói, thấy cháu cưng ghét bỏ, Nguyệt Minh liền tổn thương mà đẩy xe ra chỗ khác chơi một mình, nhưng càng đẩy thì xe càng phát nhạc, Joy lại càng khóc to.
Nguyệt Minh quay sang nhìn Gia An đầy ấm ức, nàng cười khổ bế Joy vào phòng dỗ dành, bạn nhỏ khóc một hồi mệt quá liền ngủ, nàng mới đi ra dỗ bạn lớn.
– Em làm sao vậy?
Khi Gia An trở ra thì Nguyệt Minh nằm dài trong chuồng heo của Joy, một tay đẩy đẩy chiếc xe tập đi đầy đáng yêu mình tận tâm lựa chọn.
– Joy không thương em.- Nguyệt Minh ấm ức mách chị An.
– Sao em lại nghĩ vậy?- Gia An vỗ nhẹ vào mặt Nguyệt Minh.
Nguyệt Minh bĩu môi một cái
– Chị cũng thấy đó thái độ mà!
Gia An phì cười.
– Không có đâu, Joy thương em lắm, chỉ là bé sợ chiếc xe này thôi. Chị nghĩ là cần thời gian, lúc nãy bất ngờ quá nên Joy sợ.
Nguyệt Minh xì một tiếng, tiếp tục dùng tay đẩy đẩy xe chơi một mình, chợt thấy Gia An nhìn cô bằng ánh mắt đặc biệt dịu dàng, lau đó nàng cúi người nằm xuống, gối đầu vào tay còn lại của cô.
Nguyệt Minh co tay lại, kéo nàng sát vào lòng mình.
– Sao vậy chị?
Gia An không đáp, chỉ lắc lắc đầu, úp mặt vào người Nguyệt Minh.
– Có ai bắt nạt chị sao?