“Ừm, cậu đi đi.” Cũng không phải là Tùy Hầu Ngọc không thể rời khỏi hắn.
“Nhiễm Thuật sẽ đến với cậu hả?”
“Cậu ấy nói cậu ấy bị cảm, tôi nghe giọng cậu ấy cũng khàn rồi.”
“Thân hình nhỏ nhắn của cậu ấy trông đẹp rồi mà, nhưng tôi thấy trước giờ cậu ấy chưa bao giờ mặc quần mùa thu. Rõ ràng chân đã nhỏ như thế, tại sao vẫn phải chú ý đến hình thể chứ?”
Tùy Hầu Ngọc thở dài trả lời: “Giấc mộng của cậu ấy là được làm thần tượng, nhưng lại không thể thực hiện được vì bị cà lăm. Nên bây giờ dù có ở trường học, cậu ấy cũng muốn bảo vệ hình tượng, đi theo con đường thần tượng. Cậu ấy nói rằng những người nổi tiếng khi đi thảm đỏ đều rất lạnh.”
Hầu Mạch nghiêm túc nghĩ một lát rồi nói: “Quả thật là cậu ấy thích hợp đi thảm đỏ. Mắt to miệng rộng còn ăn ảnh, là khuôn mặt hoàn mỹ trong truyền thuyết! Người bình thường chụp ảnh cũng không dám sửa mặt thành như thế, cằm nhọn đâm chết người.”
“Sao cậu nói nghe giống xà tinh thế?”
“Cậu ấy đúng là mặt nhỏ ngũ quan lớn mà.”
“Mặt cậu ấy không giống đã sửa.”
“Đúng đúng đúng, Thuật ca siêu đẹp trai!” Hầu Mạch không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Cơm nước xong xuôi, Hầu Mạch liền ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài.
Tùy Hầu Ngọc ôm Đại Ca mặt không đổi sắc nhìn hắn đi ra ngoài, rõ ràng cậu thấy cửa đã đóng lại rồi, Hầu Mạch lại mở cửa ra tiến vào trong một lần nữa, hôn phớt môi cậu rồi nói: “Tối tôi quay lại rồi đến nhà tôi ăn tối, cơm trưa cậu tự ăn nhé.”
“Ò…” Tùy Hầu Ngọc nhìn hắn đi ra ngoài.
Cửa lại lần nữa khép lại, cậu vẫn đứng ngây ra ở cửa một lát, nhỏ giọng lầm bầm: “Đồ điên.”
Nhưng khóe miệng lại không thể khống chế được mà giương lên.
Buổi tối, Tùy Hầu Ngọc ôm Đại Ca đi lên nhà Hầu Mạch.
Sau khi đến nhà Hầu Mạch, hai mẹ con hắn bận rộn ở trong phòng bếp, một mình cậu ngồi trong phòng khách không biết nên làm gì.
Giữa lúc nấu ăn, Hầu Mạch đi ra ngồi xuống bàn trà đối diện với Tùy Hầu Ngọc, giúp cậu lột quýt, nói: “Tôi đã cố gắng chọn những món cậu thích rồi đấy, mẹ tôi nấu ăn rất ngon.”
“Ò.”
Hầu Mạch định đút quýt cho Tùy Hầu Ngọc nhưng bị cậu đưa tay lấy mất, nhỏ giọng nói: “Lát nữa cậu đừng đút cho tôi ăn cái gì, lỡ đâu bị dì thấy thì sẽ cho rằng tôi bắt nạt cậu.”
“Mẹ tôi biết mà!”
“Làm sao mà dì ấy biết được?”
“Ngày đầu tiên theo đuổi cậu tôi đã nói với mẹ rồi.”
Tùy Hầu Ngọc kinh ngạc đến mức mở to hai mắt, người lớn trong nhà rất khó chấp nhận chuyện này đúng không?
Hầu Mạch nói thẳng với người trong nhà luôn à?
Hầu Mạch nhìn dáng vẻ của cậu thì không nhịn được cười, nói: “Mẹ tôi rất thích cậu, bà ấy cũng tin tưởng mắt nhìn người của tôi. Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”
“Không phải chứ… Vậy…” Vậy bây giờ có tính là cậu đang đi gặp người lớn trong nhà không?
“Đừng căng thẳng, không phải cậu vẫn chưa nhận lời tôi à, cho nên vẫn chưa tính là bạn trai của tôi.”
“Nhưng tôi…” Tùy Hầu Ngọc vẫn bất giác trở nên căng thẳng.
Nhưng cậu thích Hầu Mạch.
Sau này bọn họ sẽ thật sự ở bên nhau, cho nên khi cậu nhìn thấy mẹ Hầu vẫn cảm thấy rất căng thẳng.
Dù cậu lúc nào cậu cũng tự tin thái quá nhưng tới khi gặp người nhà của bạn vẫn cảm thấy thiếu tự tin, huống chi hiện tại người này lại là mẹ bạn trai tương lai của cậu.
Ba người ngồi ăn cơm cùng nhau rất hài hòa.
Lúc ăn cơm Tùy Hầu Ngọc rất nghiêm túc, cố gắng làm cho mẹ Hầu không nhận ra mình kén ăn.
Mẹ Hầu lúc nào cùng dịu dàng, không hề nhắc đến quan hệ giữa hai người, suốt bữa cơm chỉ hỏi thăm Tùy Hầu Ngọc vài câu liên quan tới chuyện đồ ăn mặn nhạt để biết rõ hơn khẩu vị của Tùy Hầu Ngọc để sau này cải thiện.
Lúc cậu và Hầu Mạch chuẩn bị trở về homestay, đột nhiên mẹ Hầu lấy ra một phong bao lì xì đỏ đưa cho cậu: “Năm nay là năm đầu tiên con tới nhà ăn tết, trước tiên con nhận cái này đi. Chờ hai năm nữa điều kiện gia đình tốt hơn dì sẽ cho con thêm, con đừng chê.”
Tùy Hầu Ngọc không ngờ tới chuyện sẽ được lì xì bèn nhanh chóng từ chối: “Không cần! Con chỉ ăn nhà một bữa cơm thôi mà.”
“Vẫn phải nhận, đây là ăn tết.” Mẹ Hầu nói xong, Hầu Mạch ở bên cạnh cũng nhận giúp rồi dắt cậu đi.
Cậu chần chừ một lát rồi nói: “Cảm ơn dì.”
Lúc trở lại homestay cậu nhìn bên trong bì lì xì, bên trong là hai nghìn tệ, với cậu thì không nhiều.
Sáng ngày hôm nay, bố của cậu vừa mới chuyển cho cậu năm mươi vạn. Là tiền mừng tuổi cộng thêm tiền sinh hoạt, nói với cậu không đủ thì có thể xin thêm nhưng không được về ăn tết, người nhà của mẹ kế cậu tới.
Người nhà của mẹ kế rất ghét Tùy Hầu Ngọc, nhất là sau khi trong nhà có một đứa em trai, nhà bọn họ luôn sợ khi Tùy Hầu Ngọc nổi điên lên sẽ đánh em bé.
Người nhà Hầu Mạch lại lì xì cho cậu 2000 tệ trong khi quan hệ giữa cậu và Hầu Mạch còn không phải là người yêu, thế là đã rất chân thành rồi.
Chiếc phong bì lì xì này làm cho cậu cảm thấy khó chịu một cách kì lạ.
Hầu Mạch thì dạo một vòng trong phòng của cậu rồi đột nhiên nói: “Ngọc ca, cậu cho tôi mượn app kia xem thử với.”
“Ừm, cậu mở ra APP là đã đăng nhập sẵn rồi.” Cậu trả lời xong, đột nhiên nở nụ cười: “Sao thế, biết sốt ruột rồi à?”
“Đúng, không thể bị cậu vượt mặt mãi được, đây là niềm tin muốn làm chồng cậu của tôi.”
“Cái gì? Chồng?” Cậu cười lạnh một tiếng.
“Không phải chứ? Cho tôi vui vẻ năm phút thôi mà?”
Cậu á khẩu không trả lời được, bực bội dùng ngón tay đánh lên mặt bàn, tiếc là Hầu Mạch đang xem video không nghe thấy.
Lúc Hầu Mạch đang xem video dạy học thì đột nhiên hỏi: “Ngọc ca, mùa xuân đến cậu định làm gì?”
“Có thể sẽ đi đến trường huấn luyện.”
“Xuân mà không nghỉ à?”
“Ừm, có một thầy giáo chỉ có tết mới rảnh để về, hàng năm chỉ dạy mấy lớp như thế thôi, những lúc khác đều ở thành phố khác. Trường huấn luyện chỉ có thể mở tạm mấy khóa học, học sinh bình thường không đăng kí nổi lớp học của thầy giáo ấy đâu.”
Hầu Mạch rất kinh ngạc, hỏi: “Nổi tiếng thế cơ à?”
“Ừm, cậu biết Đỗ Kính Chi không?” Tùy Hầu Ngọc nói tên thầy của mình ra.
“Không, tôi chỉ biết Vương Hi Chi, hoặc là vận động viên gì đó thì tôi còn biết.”
“Bây giờ thầy ấy đang nổi tiếng lắm, tuỳ bút tranh minh hoạ của thầy ấy giá toàn khoảng năm chữ số, với trình độ của thầy ấy thì chỉ cần hai giờ là có thể vẽ xong. Nhưng vẫn có rất nhiều người không hẹn được thầy.”
Hầu Mạch nghe xong thì cảm thán: “Tôi học tennis làm gì nhỉ, đáng ra tôi nên học mỹ thuật.”
Hắn huấn luyện mệt gần chết, tham gia thi đấu dãi nắng dầm mưa cả năm mà vẫn không bằng một tháng thu nhập của người ta!
“Cậu ấy à…” Cậu cười cười rồi lắc đầu: “Không có thiên phú.”
“Không phải có mấy họa sĩ theo trường phái trừu tượng à?”
“Ừm, nếu cậu thật sự muốn trở thành họa sĩ trừu tượng thì phải sau khi cậu chết đi cậu mới có chuyện, dùng cái chết để tạo nên thành tựu nghệ thuật, khi còn sống thì đừng có mơ.”
Hầu Mạch ngậm miệng lại, tiếp tục xem video dạy học, thật lâu không nói tiếp.
Đại Ca đi dạo trong phòng, lòng vòng xung quanh hai người, cuối cùng thì đứng ở sau lưng Hầu Mạch khe khẽ vẫy đuôi, cái nào cũng quất vào lưng Hầu Mạch.
Chắc chắn là cố ý.
Đối với vị đại gia mèo này, Hầu Mạch giận nhưng không dám nói gì.
Tùy Hầu Ngọc lại gần sờ lên đầu Đại Ca, dùng khẩu hình nói với Đại Ca: Đừng bắt nạt nữa, tao thích cậu ấy.
Hầu Mạch đang đưa lưng về phía Tùy Hầu Ngọc nên không nhìn thấy.
Một lát sau, Hầu Mạch lại không nhịn được hỏi: “Cậu còn có lớp nào khác không?”
“Lâu lắm chưa đi, tôi sẽ sắp xếp thêm mấy lớp street dance, lớp kiếm thuật.”
“Cậu còn biết dùng kiếm cơ à?!” Hầu Mạch kinh hãi.
“Ừm, kiếm Thái Cực, tôi cũng biết đấu kiếm.” Tùy Hầu Ngọc trả lời rất bình tĩnh, cậu chỉ thuận miệng nhắc tới mà thôi.
Sau khi nghe xong Hầu Mạch móc điện thoại di động từ trong túi ra, tìm nick wechat của Âu Dương Cách rồi nhanh chóng gõ chữ gửi tin nhắn.
Tiền vô như nước: Cách Cách, bây giờ em đi theo thầy học tán đả còn kịp không? Sau khi học xong môn này rồi có thể dùng tay không tiếp đao sắc không ạ?
Cách Cách: Được chứ, còn có thể dùng tay chắn đạn nữa nhưng chỉ được một lần duy nhất thôi, chắn xong em cũng qua đời rồi.
Tiền vô như nước: Đúng, Ngọc ca có giỏi hơn nữa thì cậu ấy cũng chỉ có thể đánh chết em một lần trong đời thôi.
Cách Cách: [danh thiếp]
Cách Cách: Huấn luyện viên đội điền kinh của trường mình nè, em có thể add thầy ấy hỏi thử xem, đánh không lại thì chạy cũng được mà.
Tiền vô như nước: Em cảm ơn thầy ạ, chúc thầy năm mới phát tài.
Cách Cách: Sống chung một thế giới, mơ cùng một giấc mơ, chúng ta cùng nhau cố gắng nhé.