Nguyễn Nguyễn đột nhiên bước về phía trước, cơ thể nghiêng ngã, cả người không tự chủ được mà lao về phía trước. Tưởng Duy Nhĩ muốn giúp người ta nhưng mà đã chậm, bởi vì Nguyễn Nhuyễn say mới tỉnh lại còn mơ hồ, cho nên phản ứng chậm chạp, cả người… bẹp… bị ngã về phía trước, đau đớn làm cho Nguyễn Nhuyễn khóc, hơn nữa còn khóc rất to, giống như chịu ấm ức gì lớn lắm.
“Đừng khóc…” Tưởng Duy Nhĩ đứng ở bên cạnh nhìn xuống, người kia vẫn còn đang quỳ dưới mặt đất, không cảm thấy lạnh à? Khóc lớn như vậy cổ họng không đau sao? Tưởng Duy Nhĩ vừa định nhấc chân đá nhẹ cô bé hai cái thì người trên mặt đất, như một con thỏ tăng động, đột nhiên đứng dậy, khập khiễng chạy điên cuồng.
Tưởng Duy Nhĩ mang giày cao gót, theo bản năng định chạy theo, nhưng rồi dừng bước, bởi vì trợ lý ở cách đó không xa đang đi lại, “Tưởng tổng, có cần tôi….” Tưởng Duy Nhĩ nhìn con thỏ khập khiễng đã chạy đi xa, cạn lời, “Không cần.”
Nói thì như thế, nhưng trong lòng Tưởng Duy Nhĩ lại có chút khó chịu, thật khó hiểu. Cô bé này, cầm tinh con thỏ à? Chạy cũng nhanh ghê. Cô nhớ lại lần trước ở văn phòng, cô cũng đuổi theo nhưng mà không thấy bóng dáng con thỏ đâu hết.
“Tưởng tổng, xe đến rồi.” Trợ lý nhắc nhở cô, đã thống nhất là xe đến thì sẽ trở về thành phố, Tưởng Duy Nhĩ không muốn ở khách sạn. Thật ra, xe đã tới sớm rồi, trợ lý mắt thấy Tưởng tổng không có ý định đứng dậy rời đi, cho nên đứng ở xa chờ đến tận giờ.
Bây giờ, cô gái nhỏ cũng đi rồi, chắc có thể đi rồi. Tưởng Duy Nhĩ nhíu mày, đi về phía trước, trợ lý đi theo sau, “Xe ở cửa khách sạn, để tôi bảo xe đến đây.”
“Đợi lát nữa đi.” Tưởng Duy Nhĩ mở miệng nói, “Đi tra xem Nguyễn Nguyễn ở phòng nào, ở với ai.” Trợ lý nhanh chóng gọi điện thoại, rất nhanh báo cáo, “Ở phòng 301, ở cùng với Thích Tử Quân.” Tưởng Duy Nhĩ nhìn đồng hồ, đã là 10 giờ, “Cô ấy đã về tới chưa.”
“Lúc tôi gọi điện thoại, vẫn chưa trở về, Thích Tử Quân đã về tới phòng.” Trợ lý trả lời.
Người này lại đi đâu thế? Đừng có nghĩ quẩn chứ, quả nhiên, cô gái nghiêm túc yêu đương là phiền phức nhất. Tưởng Duy Nhĩ xoay người, đi về cửa sảnh khách sạn, trợ lý hiểu rõ: “Tưởng tổng, hay là tôi đứng ở cửa chờ, ngài về thành phố trước đi.”
“Không cần.” Tưởng Duy Nhĩ vô cảm trả lời, trong lòng không thoải mái cho lắm. Trợ lý thở dài trong lòng, cô gái này là khờ hay là chơi bài tâm cơ đây? Cho dù thế nào thì cũng thành công thu hút được sự chú ý của Tưởng tổng.
Tưởng Duy Nhĩ vừa đến cửa, quản lý sảnh lập tức chạy đến, “Tưởng tổng.” Tưởng Duy Nhĩ xua tay, “Ông đi làm việc của ông đi, đừng lo cho tôi.” Nói là như thế, nhưng quản lý sảnh lập tức mở ra một phòng tiếp khách VIP, “Tưởng tổng, mời ngài vào trong nghỉ ngơi.” Tưởng Duy Nhĩ đứng, đúng là cũng có chút hơi mệt.
“Tưởng tổng, cô ấy vẫn chưa về, điện thoại cũng không nghe, tôi đi ra ngoài xem sao.” Trợ lý nói vệ sĩ ở cửa canh, còn bản thân đi ra ngoài. Điện thoại Nguyễn Nhuyễn không có ai nhận, trợ lý đương nhiên không ngu ngốc mà đi ra ngoài tìm, khách sạn Thế Kỷ mỗi góc đều có camera.
Rất nhanh, trợ lý đặc biệt nhìn thấy trong vọng lâu nhỏ ở góc công viên sinh thái, Nguyễn Nhuyễn ngồi trong vọng lâu bất động, trợ lý gọi điện thoại tiếp, người kia vẫn bất động, trong màn hình, người kia đang nhìn vào điện thoại, nhưng mà không nghe máy. Trợ lý nói với nhân viên giám sát camera, “Tôi đi tìm cô nhóc này, nếu cô ấy đổi vị trí, thì báo tôi biết liền.”
Trợ lý thuận lợi tìm được người, khi cô đi đến chỗ đó thì Nguyễn Nhuyễn vẫn còn ngồi ở đó. Trợ lý đi tới trước mặt cô bé, trợ lý sợ làm cô hoảng sợ, cho nên ho khan một tiếng. Nguyễn Nhuyễn nghe thấy được, ngẩng đầu lên, thấy người là trợ lý của Tưởng Duy Nhĩ, cô bé lập tức đứng dậy, muốn rời đi. Vẫn khập khiễng, lần này đi không nhanh cho lắm, khập khiễng còn hơn trước.
Trợ lý đi lên vài bước, cản Nguyễn Nhuyễn lại, “Nguyễn Nhuyễn, sao thế, đi xem vết thương thế nào trước được không?” Trợ lý của Tưởng Duy Nhĩ có hai người, tính cách hai người này như bổ sung cho nhau, tính cách người này khá giống Nguyễn Duyệt, tính tình ôn hoà.
“Không cần.” Nguyễn Nhuyễn không cảm kích, muốn vòng qua để đi, trợ lý cũng đi theo, “Vết thương của cô so với lúc nãy còn nặng hơn, vết thương có thể để lại sẹo, có thể bị đứt gân, sẽ không tốt cho cô, tôi đưa cô đi xem một chút, trong khách sạn có bác sĩ, đi chứ?” Trợ lý thử vỗ nhẹ lên vai Nguyễn Nhuyễn.
Hiển nhiên là Nguyễn Nhuyễn từ chối, xoay người đi đến bên cạnh, “Không cần đâu.” Giọng nói lại nghẹn ngào.
Cô gái nhỏ này… trợ lý có chút bất đắc dĩ, “Nếu cô không đồng thì, vậy tôi chỉ có thể ép buộc.” Trợ lý lên tiếng nói trước một tiếng, Nguyễn Nhuyễn còn chưa kịp phản ứng lại, thì trợ lý đã cúi người ôm ngang, Nguyễn Nhuyễn hoảng sợ kêu lên, “Cô làm gì thế, mau thả tôi ra.”
“Đừng náo loạn, tôi dẫn cô đi gặp bác sĩ, làm xong sẽ cho ngươi trở về phòng, ngoan ~” Trợ lý không thèm nhìn Nguyễn Nhuyễn, bọn họ là đều là người có võ, đối với một Nguyễn Nhuyễn bé con như thế, rất dễ dàng ôm lên. Nguyễn Nhuyễn có giãy giụa cũng vô ích, huống chi vừa rồi cô chạy đến mệt mỏi, không có chút sức lực nào, cho nên cô dứt khoát từ bỏ phản kháng, hai mắt đỏ hoe nói: “Cô nói cho Tưởng Duy Nhĩ biết, cho dù như vậy, tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô ấy.”
Trợ lý mím môi, chỉ nói: “Cô ghét Tưởng tổng vậy sao?” Nguyễn Nhuyễn theo bản năng trả lời: “Đương nhiên là ghét, tôi chưa bao giờ ghét một người như thế cả.” Cướp đi nụ hôn đầu của cô, còn không biết xấu hổ, nói bản thân không sai, sao trên đời nay có người như thế chứ?
“Tại sao chứ?” Nói thật, trợ lý ở bên cạnh Tưởng Duy Nhĩ, nhận ra được Tưởng tổng rất để tâm đến cô gái này, nhưng mà có đôi khi…. Nói sao đây nhỉ? Tưởng tổng hay bông đùa quá mức, cách diễn đạt dễ khiến hiểu lầm.
“Không vì sao hết.” Đến tận giờ, Nguyễn Nhuyễn chưa nói với ai về chuyện Tưởng Duy Nhĩ đã làm với cô, trợ lý đương nhiên không biết, cho nên khó hiểu. Trong mắt trợ lý, Tưởng tổng có lẽ trêu đùa hai ba câu gì đấy.
“Thật ra, Tưởng tổng cũng không tệ, cô ở chung một thời gian sẽ biết.” Trợ lý không muốn nhiều lời, sợ làm cho người ta sinh ra tâm lý phản kháng, Nguyễn Nhuyễn nói, “Ai muốn ở chung với cô ấy chứ.” Nếu không phải Thẩm Giáng Niên ở đây, cô đã sớm từ chức rồi.
Nhớ đến Tưởng Duy Nhĩ bắt nạt cô, Nguyễn Nhuyễn lại nghẹn ngào. Trợ lý mang người đến phòng ý tế, “Ôi, đây không phải là Tử An sao?” Bác sĩ nhìn từ trên xuống dưới, nhìn người trong lòng ngực cô.
“Ừ, công ty có một cô gái bị thương.” Vệ Tử An thả người xuống, “Hôm nay, cô trực à?”
“Ừ.” Rõ ràng là hai người quen biết nhau, quan hệ cũng không tồi, “Cô gái nhỏ, làm sao thế?”
Sau khi hỏi câu này, mới biết sau khi Nguyễn Nhuyễn bỏ chạy, cô lại bị ngã, nên tình trạng khập khiễng của cô càng nặng hơn. Khi bác sĩ xử lý vết thương cho Nguyễn Nhuyễn, còn trò truyện với Vệ Tử An, hỏi thăm tình hình gần đây thế nào, Vệ Tử An đương nhiên không có hứng, chỉ trả lời qua loa vài câu, bác sĩ ngẩng đầu nhìn cô ấy mấy lần, nhưng Vệ Tử An không đáp lại.
“Mấy ngày nay không nên đi lại nhiều, nếu có thể thì nên nghỉ ngơi vài ngày, đồng thời bôi thuốc và xoa bóp, cả đầu gối và mắt cá chân.” Bác sĩ đưa thuốc cho Vệ Tử An, sức lực có chút lớn, Vệ Tử An dùng đầu ngón tay gãi gãi khoé môi, nói: “Cảm ơn.” Bác sĩ làm vẻ mặt chán ghét xua tay đuổi cô đi.
Vệ Tử An vốn dĩ định mang người đến phòng 301, sau đó sẽ báo cáo lại cho Tưởng Duy Nhĩ biết, không ngờ lúc quay lại sảnh, vừa hay Tưởng Duy Nhĩ đi từ phòng nghỉ ra. Vừa thấy Tưởng Duy Nhĩ, Nguyễn Nhuyễn kháng cự, muốn giãy giụa xuống, còn xoay mặt chỗ khác không muốn nhìn thấy người này, Tưởng Duy Nhĩ thấy vậy lòng có chút đau, “Sao rồi?” Đây là lần đầu tiên cô bị đối xử như thế.
“Không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ ổn.” Sau khi Vệ Tử An nói xong lại nói tiếp, “Tưởng tổng, tôi mang người lên trên trước.”. Truyện Dị Năng
Tưởng Duy Nhĩ không nói gì mà đi vòng qua, Nguyễn Nhuyễn lại quay đầu đi, không nhìn Tưởng Duy Nhĩ, giống như một đứa trẻ hờn dỗi. Nhưng mà Tưởng Duy Nhĩ vẫn thấy được đôi mắt đỏ hồng của cô gái nhỏ, càng giống thỏ hơn, “Tôi đi vòng qua, em có dám quay đầu đi không nhìn tôi, coi chừng tôi mang em về nhà tôi đó.” Giọng điệu Tưởng Duy Nhĩ khá dịu dàng ấm áp, nhưng đầy đe doạ.