“ Là, là bởi vì ta, ta. . . ”
Anh Nương không nghĩ ra cái cớ nào, nhất thời không biết nói gì.
“ Lại nói nữa, nếu Vĩnh Ninh hầu phu nhân thật sự muốn hại ngươi, tùy ý tạo ra tai nạn ngoài ý muốn ở bên ngoài thì chỉ có trời biết đất biết, làm sao đến mức để ngươi còn sống sót chạy đi? Làm sao để ngươi đến phủ nha cáo trạng? Trong lời ngươi nói đều có mâu thuẫn, ngươi nên giải thích như nào? ”
“ Đó là bởi vì ta cảnh giác, cho nên mới có thể trốn ra ngoài vạch trần tội ác của nàng! ”
Mới đầu đám người còn tin tưởng lời nói của Anh Nương, bây giờ nghe phủ doãn nói, lại nghe phụ nhân này nói, mọi nơi đều có điểm mâu thuẫn, cái gọi là giải thích lại giống như đang cãi chày cãi cối*.
Có người cảm thấy xúi quẩy, suýt chút nữa bị một phụ nhân đầu óc không bình thường gạt.
Sắc mặt phủ doãn lãnh đạm nhìn phụ nhân dưới công đường, hỏi: “ Có thể dựa vào khẩu cung của nhi tử ngươi, hắn cũng không bị Vĩnh Ninh hầu phu nhân bắt cóc, mà là bị tặc nhân lẻn vào phủ bắt cóc, cường đạo lấy hắn để bát ngươi phóng hỏa, có chuyện này không? ”
Vừa nói đến dây, Anh Nương trừng lớn hai mắt: “ Lân ca nhi được cứu ra rồi? ”
Lời nàng ta nói không thể nghi ngờ là chưa đánh đã khai.
Nghe thấy phủ doãn nói, cùng Lục Anh Nương nói, người bên ngoài xôn xao thêm lần nữa.
Anh Nương nói như thế, trong nháy mắt hoàn hồn lại, vội nói: “ Không, đều là Ông thị nàng tự biên tự diễn, phải đem Lân ca nhi từ hầu phủ đưa ra mới được! ”
Lúc nàng ta nói đến đây, quay người muốn chạy ra khỏi công đường.
“ Làm càn, công đường há lại là chỗ ngươi muốn tới thì tới muốn đi thì đi! ”. Phủ doãn vừa quát vừa gọi người: “ Người đâu, ngăn lại cho ta ”
Anh Nương bị ngăn lại kéo về hạ đường.
Trên công đường phủ doãn lại nói: “ Ngươi nói trượng phu ngươi là mật thám tri phủ Ung Châu, ẩn nấp ở ổ cướp để đánh cắp tình báo. Tình báo sau khi lấy được, xui xẻo bị tặc nhân phát hiện, vì bảo vệ nhi mẫu các ngươi chạy trốn mà mất mạng, mà ngươi trải qua ngàn khổ cực mới đem tình báo này đưa đến Kim Đô, cho nên bản quan tự thân mở án vì ngươi, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại thấy kỳ quặc cực kì ”
“ Ngươi vì sao nhất định cho rằng trượng phu ngươi đã chết? Vì sao ngươi không đem tin tình báo kia đưa tới mấy phủ nha gần đó, mà là ngàn dặm xa xôi đưa tới Kim Đô? Ngươi chẳng lẽ không nghĩ tới trượng phu của ngươi nói không chừng còn có một chút hi vọng sống, chờ ngươi ở bên ngoài tới cứu? ”
Tâm tư tất cả trên người con trai, Anh Nương không nghe được có chỗ nào không ổn, nàng ta vội la lên: “ Ta ở ổ cướp nhiều năm như vậy, tất nhiên biết Hãn Vân trại hung ác, sao có thể giữ lại mạng sống cho phản đồ? ”
“ Lại nói, ai biết mấy quan viên các châu có cấu kết cùng cường đạo hay không, ta sao có thể mạo hiểm đem tình báo trượng phu ta dùng mạng đổi lấy làm trao đổi? Ta tất nhiên phải đem tình báo này đưa đến tay người đáng tin nhất ”
Nói đến đây, nàng ta khóc lóc kể lể: “ Nhưng ai biết ta hao hết ngàn tâm đưa tình báo tới, Ông thị chẳng những không cảm kích ta, còn không chứa chấp ta ”
“ Tín nhiệm? ”. Thanh âm phủ doãn đột nhiên lăng lệ: “ Trên thực tế trượng phu ngươi để ngươi đem tình báo giao phó cho tri phủ Ung Châu, ngươi lại bởi vì tư tâm đưa đến Kim Đô cách mấy ngàn dặm! ”
Nghe được chuyện chỉ Mạc Phong đã chết mới biết, Anh Nương giống như bị lôi oanh tạc, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “ Ngươi, ngươi làm sao lại biết được? ”
Phủ doãn trầm giọng nói: “ Mạc Phong căn bản chưa hề chết, chỉ bị cường đạo nhốt ở trong thuỷ lao, nếu không phải ngươi vì tư lợi, sớm đem tình báo giao đến tay tri phủ Ung Châu, tay chân Mạc Phong cũng không tàn phế! ”
Nghe được Mạc Phong không chết, tay chân lại tàn phế, Anh Nương sững sờ ngay tại chỗ.
Tâm tình trong khoảnh khắc đó trở nên phức tạp.
Nàng ta hi vọng hắn đã chết.
Nhưng lại không hi vọng hắn chết.
Nàng ta ngây người, phủ doãn tiếp tục nói: “ Ngươi nói Vĩnh Ninh hầu phu nhân hại ngươi, nhưng ngươi lại không có bằng chứng nào. Nhi tử ngươi làm chứng, nói lửa là ngươi phóng, tặc nhân hôm qua đã bắt được, muốn biết thật giả, đi vào trong nhà lao đối chất là biết ngay ”
“ Còn chuyện tình báo, ngươi rõ ràng muốn Vĩnh Ninh hầu cảm kích ngươi, đây rõ ràng là tranh công. Lấy công này vào Vĩnh Ninh phủ làm quý thiếp, lúc đó ngươi không cần phải sợ hãi gì cả, ngay cả chủ mẫu cũng phải tôn trọng ngươi mấy phần, về sau tất nhiên không dám tùy ý tìm ngươi gây chuyện ”
Kinh đường mộc đập xuống, thanh âm rất to, đập đến nỗi sắc mặt Anh Nương trắng bệch.
Phủ doãn khí thế bức người: “ Tâm tư của ngươi đã rõ rành rành, lừa gạt bản thân ngươi còn có thể, còn dám làm càn đến hẳn chỗ này, muốn đem phủ nha trở thành trò đùa chắc? ”
“ Mạc Phong là trung thần nghĩa sĩ, người thân lẽ ra phải được hậu đãi, nhưng ngươi không xứng! Vĩnh Ninh hầu bình loạn Ung Châu, cũng có công tích, Vĩnh Ninh hầu phu nhân là người thân của công thần. Mà ngươi lại ỷ vào trượng phu lập công, cũng suýt nữa bởi vì ngươi mà không còn cái mạng. Tùy ý vu khống, ngươi rốt cục có rắp tâm gì, thật sự nghĩ bản quan nhìn không ra sao? ”
Anh Nương nhìn về phía phủ doãn, muốn cãi lại nhưng nàng ta lại cãi không được.
Lân ca nhi đã nói là nàng ta làm.
Mạc Phong cũng không hề chết. . .
Không biết nàng ta nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên rơi nước mắt, nói: “ Nếu lúc trước Tạ Quyết không từ chối nạp ta làm quý thiếp, ta làm sao đến mức đi Quế Châu tìm trưởng bối làm chủ? Ta làm sao lại bị cường đạo bắt, ở ổ cướp mất đi trong sạch? ”
Nàng ta khóc nhưng lại bật cười: “ Các ngươi nói Mạc Phong là trung thần nghĩa sĩ, nhưng ta ngay từ đầu chỉ biết hắn là tên cường đạo chiếm đoạt sự trong sạch của ta, ta hận hắn, hận hắn sao không chết luôn đi! ”
Nàng ta phẫn nộ nói: “ Tạ Quyết thất hứa, các ngươi không ai quan tâm, Ông thị hại ta, các ngươi không ai tin! ”. Nàng ta quay người nhìn tất cả mọi người chung quanh, mắng: “ Các ngươi sợ đắc tội Vĩnh Ninh hầu phủ, nhưng ta không sợ! ”
Nàng ta rống to: “ Nếu không phải Tạ Quyết hại ta, ta làm sao đến mức biến thành bộ dạng hiện tại! ”
Phủ doãn nhíu mày, phụ nhân này điên điên khùng khùng, vụ án này quả thực thẩm vấn không nổi nữa.
Ước chừng lúc hoàng hôn, Ông Cảnh Vũ ôm Lan ca nhi chuẩn bị đi thư phòng kêu Tạ Quyết dùng bữa, liền thấy Phồn Tinh được phái đi tìm hiểu tin tức trở về, cho nên trước hết để nhũ mẫu ôm nhi tử đến thiện sảnh.
“ Hôm nay tình huống ở phủ nha như thế nào? ”. Nàng hỏi.
Phồn Tinh đem chuyện hôm nay ở công đường kể ra.
Đang nghe Phồn Tinh nói chuyện Anh Nương hận Mạc Phong, Ông Cảnh Vũ có chút nhíu mày, cảm thấy nghi hoặc.
Mạc Phong đã có thể giữ được bình tĩnh ẩn núp ở ổ tặc nhiều năm, cũng có thể bỏ cả tính mạng bảo vệ hai nhi mẫu các nàng trốn thoát, qua đó đã nói rõ hắn là người trọng tình trọng nghĩa.
Người có tính tình như thế, coi như hắn có ý với Anh Nương, cũng không có khả năng trong lúc xúc động ép buộc nàng ta mới đúng?
Phồn Tinh tiếp tục nói: “ Cuối cùng Anh Nương giống như bị điên vậy, phủ doãn không thể làm gì nàng ta, bởi vì nàng ta có thể là người phóng hỏa với vu oan hầu phủ, cho nên phủ doãn chỉ có thể tạm thời nhốt nàng ta lại, ngày sau tái thẩm, lại có. . . ”
Phồn Tinh nói quanh co dừng lại.
Ông Cảnh Vũ nhìn về phía nàng: “ Nói thẳng ra đi ”
Phồn Tinh do dự một lát, mới chậm rãi nói: “ Lại có, bên ngoài lời đồn gì cũng đều có, có người nói chủ tử không chừng thật sự là người âm hiểm độc ác, có người nói chủ tử cũng là người thi ân cầu báo*, không khác gì Anh Nương ”
(*Thi ân cầu báo: Giúp đỡ người khác nhưng đòi hỏi báo đáp).
“ Còn nói nếu lúc trước hầu gia không thất hứa, Anh Nương cũng không rơi vào ổ cướp mà mất đi sự trong sạch ”
Sắc mặt Ông Cảnh Vũ lạnh nhạt, ngược lại thấy nực cười: “ Mồm mép mọc trên miệng người khác, bọn hắn thích nói gì thì nói thế, cũng có ít người thích chọc ngáy người khác, mặc kệ ngươi giải thích như thế nào, luôn có thể bị lấy ra đâm lại, cho nên không cần để ý ”
Lời này, là nói cho Phồn Tinh nghe, cũng là nói cho chính nàng nghe.
Để Phồn Tinh lui xuống, quay người đối diện với tầm mắt Tạ Quyết.
“ Đi dùng bữa thôi ”. Hắn nói.
Ông Cảnh Vũ cười nhạt, đi đến bên cạnh hắn: “ Đợi Mạc Phong đến Kim Đô, để hắn mang theo Mạc Lân đi gặp Anh Nương một lần, nếu nàng ta thật sự còn lương tâm, cũng thật sự yêu thương nhi tử, như vậy khi nhìn thấy Mạc Lân, liền biết nên làm như thế nào ”
Tạ Quyết gật đầu, ôm nàng tới thiện sảnh, nhưng mắt sắc lại đen xì.
Trong bụng Tạ Quyết lại có ý khác.
Nếu không có lương tâm, liều chết không nhận mình vu khống, hắn sẽ làm chút chuyện âm hiểm buộc nàng ta nhận tội vậy.