Lục Mộ Trầm hừ một tiếng, lộ rõ vẻ mặt không bằng lòng.
Tống Nhiễm: “……”
Ừ……tính tình của ba như vậy, chắc về sau con cũng kiêu ngạo như vậy luôn quá.
Cũng không biết con gái có thể giống cô được hay không, đáng yêu một chút.
Đôi mắt Tống Nhiễm cong lên cười tủm tỉm.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
……
Ngày đó Chân Ý Ý sinh con, Lục Diễn ĐÃ mời một số bác sĩ chuyên khoa phụ sản đến, chỉ sợ có chuyện gì bất trắc xảy ra.
Mọi người đều ở bên ngoài chờ, một mình Lục Diễn đi tới đi lui trên hành lang, khẩn trương không chịu được.
Tống Nhiễm thấy chú nhỏ như vậy, lặng lẽ hỏi Lục Mộ Trầm: “Lúc em sinh con, anh cũng sẽ khẩn trương như vậy đó hả?”
Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu mà nhìn cô, thật lâu sau lại nói: “Nhiễm Nhiễm, nếu không chúng ta sẽ không sinh con.”
Tống Nhiễm bị dọa cho nhảy dựng: “Anh nói bậy cái gì đó!”
Lục Mộ Trầm ôm cô sau một lúc lâu, rốt cuộc mới than nhẹ một tiếng: “Anh đau lòng lắm”
Mang thai mười tháng phải chịu bao nhiêu đau khổ, thật sự không quá dễ dàng.
“Đừng nói bậy, tại sao có thể không cần con chứ.” Tống Nhiễm trừng anh, nhỏ giọng nói.
Lục Mộ Trầm cúi đầu không lên tiếng, cầm tay cô càng chặt hơn.
Lúc Chân Ý Ý mang thai, Lục Diễn lại cẩn thận từng li từng tí, chăm sóc thân thể của cô rất tốt, hơn nữa lại mời thêm những chuyên gia phụ sản có tiếng đến trong quá trình sinh đều rất thuận lợi.
Con vừa sinh ra, Lục Diễn chưa kịp ôm đã lập tức hoang mang hoảng loạn chạy đi tìm vợ.
Là đứa bé trai.
Mới vừa được sinh ra nên nhăn nheo, hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng.
Nhưng cha mẹ lớn lên đều đẹp như vậy, chắc chắn lớn lên cũng là đại soái ca, không biết làm chao đảo bao nhiêu cô nương đây.
Bàn tay nho nhỏ tạo thành nắm đấm, Tống Nhiễm nhịn không được mà sờ nhẹ một chút, làn da của trẻ con mềm mại cực kỳ, Tống Nhiễm chỉ sờ một chút, lập tức thu hồi tay lại.
sinh mệnh yếu ớt như vậy, cô cũng không dám đụng lại lần nữa, sợ làm đau bé.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Cô nhìn đứa bé, không biết tại sao sâu trong nội tâm bỗng nhiên có loại tình cảm xa lạ dâng lên.
Buổi tối về nhà, ban đêm cùng Lục Mộ Trầm nằm trên giường, Tống Nhiễm không ngủ được, rốt cuộc cũng nhịn không được trở mình, đối mặt với anh vô cùng nghiêm túc nói: “Lục ca ca, chúng ta có con đi”
Lục Mộ Trầm sửng sốt, nhìn cô.
Đôi mắt Tống Nhiễm giống như ngôi sao sáng ngời mà lấp lánh, nói: “Con của chú nhỏ thật sự rất đáng yêu, em cũng muốn có con của mình.”
Kỳ thật Lục Mộ Trầm nhìn ra Tống Nhiễm thích con như vậy, hôm nay vẫn luôn chờ ở trước giường của Chân Ý Ý không chịu đi, lúc nhìn đứa bé đôi mắt đều sáng lên.
Tống Nhiễm nói xong giống như sợ Lục Mộ Trầm không cho cô sinh em bé, đột nhiên liền bổ nhào vào người Lục Mộ Trầm đôi mắt sáng lấp lánh, kích động mà nói: “Lục ca ca, chúng ta cũng cố gắng tạo người đi!”