Xem ra, muốn tiến vào căn phòng họp nhỏ này lấy được tượng thần, nhất định phải qua một quan này của ông chủ.
Tiêu Lam đem 【 Xương của Dalit 】 chuyển sang hình thái nhận sắc bén nhất, cho Lạc một ánh mắt: “Xem tình huống, chúng ta không thể quá dịu dàng với ông chủ.”
Lạc mỉm cười về hướng ông chủ: “Nếu ngài đã mệnh lệnh, ngẫu nhiên thất lễ một chút cũng không sao.”
Ông chủ: “……”
Đột nhiên cảm thấy chính mình có hơi dư thừa, giống như là cái thứ sau khi mở điện sẽ sáng lên khắp tường ấy.
Hơn nữa…… Ông ta có một loại cảm giác rất không ổn.
Kế tiếp, dự cảm điềm xấu của ông chủ ứng nghiệm, chợt thấy hai người trước mặt ông ta bỗng nhiên vọt lại đây, tốc độ của bọn họ cực nhanh, trong nháy mắt liền song song đi tới trước mặt ông ta.
Nháy mắt tiếp theo, nhận xương tái nhợt và lợi trảo sắc nhọn đồng thời rơi xuống trên người ông ta, trực tiếp đem mấy cái xúc tua sống sờ sờ cắt xuống.
Ông chủ lại lần nữa phát ra tiếng kêu thảm thiết, nhưng hai người cũng vốn không để lại cho ông ta thời gian biểu diễn, đợt công kích luân phiên tiếp theo đã lần nữa đánh úp lại.
Thấy tình thế không ổn, ông chủ ý đồ thu nạp lại thân thể của mình, phát động phản kích.
Nhưng mà tại khoảng cách ngắn ngủi này, lại thêm vài đường lưỡi dao sắc bén phá không thanh âm, càng nhiều xúc tua bị cắt xuống.
Giữa vài hô hấp ngắn ngủi, máu thịt ông chủ chiếm cứ một bức tường đã rút nhỏ đi một nửa, xúc tua vốn kiêu ngạo múa may cũng chỉ dư lại một đống mặt cắt ngắn ngủn đáng thương vô cùng.
Hình ảnh kia giống như là bạn cuối cùng đã lấy hết can đảm đến tiệm cắt tóc, lại gặp một thầy Tony* lần đầu tiên ra tay, để lại cho bạn một cái kiểu tóc mà chẳng sợ bạn bị chứng Alzheimer** cũng suốt đời khó quên.
(*Thầy Tony, hay Tony lão sư không phải tên người cụ thể, mà là từ chỉ chung những người thợ cắt tóc, thường mang ý chê tay nghề của thợ cắt tóc kém cỏi, “không bao giờ hiểu cắt ngắn/tỉa lại một chút nghĩa là gì
**Bệnh Alzheimer’s (AHLZ-high-merz) là một bệnh lý về não tác động đến trí nhớ, suy nghĩ và hành vi. Hay còn gọi bệnh đãng trí người già)
Còn không đợi ông ta lại lần nữa tích góp lực lượng phản kích, một cây gậy màu trắng đã hung hăng mà quất lên người ông ta.
Theo mỗi một lần gậy gộc vung xuống, máu thịt bám vào vách tường bị đánh mở ra tứ tán. Rất nhanh liền đem ông chủ đánh từ khắp một tường thành khắp một sàn nhà.
Hình ảnh kia quả thực quá tàn bạo, cần phải censor che mờ đi mới được.
Cửa lớn phòng họp trước mắt cuối cùng đã bại lộ ra, ông chủ dưới đất vẫn không nhúc nhích, không biết là bị đánh tan một chốc một lát dính không dậy nổi, hay là đã bị đánh tới tự kỷ không muốn cử động nữa.
Tiêu Lam đứng trước cửa phòng họp, quay đầu lại nhìn ông chủ đầy đất, vô cùng lễ phép hỏi: “Ông chủ, chúng tôi đi vào trước, ngài không có ý kiến chứ ạ?”
Trong văn phòng là một mảnh yên tĩnh, ông chủ có khả năng căn bản là không muốn nói chuyện, hoặc là ông ta đã mất đi năng lực nói chuyện.
Lạc tiến lên thay Tiêu Lam mở cửa: “Thoạt nhìn có vẻ ông chủ không có ý kiến, chúng ta đi thôi, tiên sinh.”
Ông chủ: “……”
Trên đời lại có người mặt dày vô sỉ như thế đấy!
——
Trong phòng hội nghị nhỏ bố trí rất đơn giản, bên trong hết thảy đều vừa nhìn hiểu ngay.
Một bức tượng thần màu vàng kim đang lẳng lặng mà ngốc ở giữa phòng.
Tượng thần kia thoạt nhìn cũng không phải phong cách Trung Quốc mà Tiêu Lam quen thuộc, tuy rằng mặt đầy tươi cười nhưng rồi cũng không hề tiên khí thoát tục, ngược lại nhìn qua trong phúc hậu mang theo một chút gian trá, càng như là một thương nhân con buôn.
Hai người tìm trong phòng hội nghị một vòng, cũng không có phát hiện thứ cùng loại với tượng thần khác, thứ theo như lời gã kế hoạch nói, tượng thần đại khái chính là chỉ thứ này.
Trong mắt Tiêu Lam mang theo điểm nghi hoặc: “Đại tiên bụng mỡ mò chân này và cái tên tiên khí như ‘Tượng thần Ẩn Nguyệt’ có liên hệ gì sao?”
“Có lẽ thế giới trong mắt gã kế hoạch và người bình thường không giống nhau đi.” Lạc một tay chống cằm, “Rốt cuộc, trong mắt gã thì gã là một người hài hước thú vị tuấn tú lịch sự, hơn nữa vô cùng được các cô gái hoan nghênh mà.”
Tiêu Lam: “……”
Vừa nói ra quả thực quá có đạo lý, mạch não gã kế hoạch này đại khái thật sự không hề giống người bình thường chút nào, phàm là xứng với một hột đậu phộng cũng không đến mức say thành như vậy.
Nhưng hiện tại có một vấn đề là, tượng thần này thể tích rất lớn, so với đàn ông thành niên còn muốn cao hơn không ít, làm người ta hoài nghi thứ này rốt cuộc có thể từ cửa đi ra ngoài được hay không.
Cuối cùng hai người quyết định cùng nhau nâng thứ này đi ra ngoài, miễn cho trên đường tạo thành va chạm gì.
Tiêu Lam duỗi tay nâng phần đầu tượng thần lên.
Nhắc nhở vô tình lãnh khốc của hệ thống vang lên:
“Tiêu Lam mê tín Thần Tài, cúi thấp cái đầu bần cùng của cậu, đạt được trạng thái ‘Thần Tài chúc phúc · dị biến’, thời gian liên tục 1 phút”
“Ở trạng thái dị biến, giá trị bần cùng giảm bớt 5 vạn”
Tay Tiêu Lam run lên, cậu đột nhiên nhớ tới trước đó gã kế hoạch có nói qua, tượng thần này là ông chủ đặt ở nơi đó chiêu tài!
Thường ông chủ mở loại công ty này hoặc nhiều hoặc ít sẽ có điểm mê tín, cung một Thần Tài cũng coi như là thao tác bình thường, nhưng cậu trăm triệu không nghĩ tới, tượng thần này thế mà lại thật sự hữu hiệu!
“Ở trạng thái dị biến, giá trị bần cùng giảm bớt 5 vạn”
“Ở trạng thái dị biến, giá trị bần cùng giảm bớt 5 vạn”
……
Nhắc nhở giảm trừ giá trị bần cùng cách mỗi hai giây liền xuất hiện một lần, nghe đến trong lòng Tiêu Lam lành lạnh.
“Mau mau mau, nhanh lên dọn thứ này xuống đi!” Tiêu Lam như bị lửa thiêu mông, nhảy dựng lên.
Đau dài không bằng đau ngắn, dù sao cũng đã bị khấu trừ giá trị bần cùng rồi, vẫn là nhanh chóng thừa dịp thời hạn còn trạng thái dọn tượng thần xuống tương đối ổn hơn, ai cũng không biết nếu chờ trạng thái chấm dứt rồi, cậu sờ một chút tượng thần liệu có lại bị trừ một lần nữa hay không.
Dựa theo tính ẹo nhất quán của cái kỹ năng này, hơn phân nửa là có.
Lạc nhìn đến biểu cảm cậu không đúng, cũng phối hợp mà đẩy nhanh tốc độ.
Hai người giống như một trận gió, từ trong phòng hội nghị chạy như bay ra ngoài.
Trên đường, ông chủ thật vất vả một lần nữa tụ tập lên một chút tứ chi chưa bị ngọn lửa quỷ dị đốt trọi, chỉ có một đống nho nhỏ đáng thương vô cùng.
Lại không ngờ hai vị nhân viên ưu tú của ông ta vừa lúc từ bên trong nhảy ra, mỗi người một chân dẫm qua người ông ta, sau đó cũng không quay đầu lại mà đi mất tiêu, chặt chẽ mà dẫm ông ta thành một cái bánh nhân thịt, hơn nữa gắt gao mà dán xuống đất, một chốc một lát cũng moi không lên.
Ông chủ: “……”
Đây là kết cục của làm ông chủ mà lòng dạ hiểm độc ư?
Cũng như đạo lý đi đêm có ngày gặp ma, ông chủ lòng dạ hiểm độc làm lâu rồi, khó tránh khỏi sẽ gặp được nhân viên lòng dạ càng hiểm độc hơn mình.
Hơn nữa, ông ta còn đánh không lại.
——
Hai người nhanh như điện chớp chạy như bay xuống lầu, các người chơi chỉ nhìn thấy một mớ tàn ảnh màu vàng kim chợt lóe mà qua, cùng với tiếng bước chân nhanh như bay, động tĩnh kia cả kinh đến mức các người chơi buông xuống đồ vật trong tay, sôi nổi thăm dò ra xem.
Bởi vì tượng thần có thể tích quá lớn, văn phòng lầu một cũng rất khó buông ra, cuối cùng nó được sắp đặt ở đất trống giữa đại sảnh, đây là nơi trống trải nhất toàn bộ phòng làm việc.
“Hộc……” Tiêu Lam thở ra một hơi, rốt cuộc cũng hoàn thành trước khi đếm ngược kết thúc.
Tượng thần bụ bẫm ánh vàng rực rỡ đứng sừng sững trong đại sảnh cảm giác hiện đại mười phần, có vẻ cực kỳ không ăn rơ.
Các người chơi giờ phút này cũng tụ tập ở đại sảnh, bọn họ còn chưa kịp trao đổi tin tức mới——
3: 44 phút đã đến rồi.
“Koong—— koong —— thùng thùng——”
Tiếng chuông quen thuộc vang lên.
“Reng reng reng ——”
Tiếng chuông điện thoại trước quầy lễ tân đột ngột vang lên tiếp đó.
Lúc sau, dưới tình huống cũng không có người chơi qua bắt điện thoại, điện thoại tự động bắt máy, cũng chuyển sang loa ngoài.
“Hì hì…… Hì hì…… Hì hì hì……”
Phảng phất là tiếng cười trẻ con, thông qua điện thoại truyền ra ngoài, âm thanh có vài phần sai lệch.
Cùng với tiếng cười, một luồng gió không biết từ đâu đến thổi từ giữa cửa sổ xung quanh ra, gió tàn sát bừa bãi trong phòng làm việc, làm cho độ ấm cả phòng làm việc chợt thấp đi mấy độ.