Cẩm Lý làm bừa đã quen:”….”
Ái Hòa Nhất Kinh cười thầm trong lòng, haha, lần này có thể khắc phục được cách làm tùy tiện của ký chủ rồi chứ? Nó quả nhiên rất thông minh mà.
Mặc dù nếu nghĩ ra phương pháp này sớm hơn, nó đã có thể áp dụng vào nhiều nhiệm vụ hơn.
Khụ khụ… không phải như thế! Là do ký chủ khinh thường nó, nó mới trả thù lại thôi. Không phải nó ấp ủ mong muốn muốn hành chết ký chủ đáng ghét ngay từ đầu đâu.
Là một hệ thống đúng mực, có chết cùng không thể thừa nhận.
Cẩm Lý đột nhiên bị bẻ gãy vuốt!
Làm theo thiết lập của thân thể này? Không phải là một nhóc Omega yếu đuối trói gà không chặt hay sao? Rồi làm thế nào để thành “đỉnh cao Omega”?
[ Ký chủ có thể, cố lên.]Trẫm không thể. Trẫm muốn ngay lập tức đổi người.
Cẩm Lý không thề thu lại dáng vẻ mềm yếu của mình mà chưng ra móng vốn, chỉ đành nhu thuận cất kỹ thức ăn cho mèo vào trong túi, chống người đứng dậy, đi vào trong nhà.
“Tiểu súc sinh, việc nhà chưa làm, dám chạy ra ngoài trốn việc đúng không?” Lão bà dáng vẻ nghiêm nghị đứng ở cửa sau, chỉ thẳng vào mặt Cẩm Lý mà mắng.
Cẩm Lý cúi đầu không đáp.
Anh đang cố để không bật lại bà ta đây! Vì đại nghiệp, nhịn một chút cũng có sao.
” Lầm lầm lỳ lỳ.” Lão bà tay cầm theo gậy lớn đi đến chỗ anh, hạ xuống một nhát đánh. Cẩm Lý theo phải xạ, nghiêng người.
[ Nhắc nhở thân thiện, ký chủ vi phạm thiết lập nhân vật, tiến độ nhiệm vụ -5%]Cẩm Lý:”…”
” Haha, còn dám tránh? Gan to rồi đúng không?” Lão bà tức giận, nhấc gậy lên đánh về phía Cẩm Lý, Cẩm Lý lần này không né tránh nữa, lưng nhỏ hứng chịu toàn bộ sát thương của cây gậy.
” Khụ khụ.” Thân thể này quá yếu.
Cẩm Lý dù đã cố đứng vững nhưng khi đòn đánh thứ hai giáng xuống, hai chân đã mềm nhũn lão đảo khuỵu gối xuống bậc thềm. Lưng đau, đầu gối cũng đau. Cẩm Lý chỉ có thể nín nhịn chịu đựng.
Đánh thêm vào cái nữa, có vẻ lão bà đã thấm mệt , lúc này mới buông tha cho Cẩm Lý, ra lệnh:” Còn ngồi ở đây làm gì, mau cút đi làm. Tối nay đừng hòng có cơm ăn.”
Cẩm Lý âm trầm không đáp, chống tay đứng dậy, bước qua người lão bà, đi vào trong nhà.
Thời điểm Cẩm Lý đi lướt qua người, lão bà vô tình chạm phải ánh mắt dấu dưới mái tóc bù xù của Cẩm Lý, sống lưng không nhịn được lạnh toát.
Người hầu này, ánh mắt từ khi nào trở nên đáng sợ như vậy?!!!
Bà quản gia hoảng sợ trong lòng, ngoài mặt cố gắng tỏ ra trấn định. Đối diện với anh đã khiến bà phải sử dụng công lực toàn thân tựa như lúc đối diện với cậu chủ vậy.