Nếu phía trong không mở cửa, Cố Nam rõ ràng sẽ trực tiếp xông vào.
“Cậu ba Nguyễn, anh nhanh lên, cô ta sắp vào rồi!” Trên mặt Lôi Hạ nhiều hơn mấy phần bất mãn, nhưng nhìn dáng vẻ ở bên ngoài của Cố Nam, cũng không thể không nhắc nhở Nguyễn Hạo Thần.
Thật ra trước và sau cũng chỉ trong vài giây đồng hồ.
“Nhớ kỹ, em là của anh…” Nguyễn Hạo Thần nhìn Tô Khiết, trên mặt là vẻ nghiêm túc chưa từng có.
“Bên trong không có tiếng động, có lẽ đã xảy ra chuyện, mấy người hãy phá cửa đi vào!” Ngay lúc này, bên ngoài, Cố Nam trực tiếp dặn dò vệ sĩ xô cửa.
“Nhanh, ra ngoài.” Tô Khiết giật mình, nhanh chóng kéo Nguyễn Hạo Thần ra khỏi phòng, cánh cửa đó làm sao qua được vệ sĩ?
“Không cần, chúng tôi không uống trà, cám ơn.” Cùng lúc đó, Lôi Hạ hô to ra ngoài một tiếng.
Nguyễn Hạo Thần bị cô kéo ra khỏi phòng, âm thầm thở dài một hơi, mà giờ phút này, Cố Nam thật sự để người ta bắt đầu xô cửa.
Không biết cô ta có nghe được tiếng hét vừa rồi của Ngài Lôi Hạ hay không, hay là cố ý, Tô Khiết biết, Cố Nam hơn phân nửa là cố ý, nói cách khác, Cố Nam muốn tiến vào thì sẽ không từ thủ đoạn.
Tô Khiết hơi nheo mắt lại, giờ phút này, cô lần nữa ngụy trang cho bản thân thật tốt.
Lôi Hạ đã đi qua, mở cửa phòng.
Cố Nam bưng trà đứng ở ngoài cửa, thấy cửa phòng mở ra, trên mặt cô ta nở nùi cười khẽ: “Ngài Lôi, cậu ba Nguyễn, Cung tông trưởng để tôi đưa trà tới cho các vị!”
Lúc vừa nói chuyện, tự cô ta đã cất bước đi vào trong phòng, đặt bước trà bày lên trên bàn, nhưng cô ta cũng không rời đi.
“Cung tông trưởng nói, cô Đường sau này phải điều tra vụ án, tiếp xúc với những tài liệu vô cùng bí mật của tám đại gia tộc, vậy nên trong khoảng thời gian này tốt nhất không nên tiếp xúc quá nhiều với người ngoài.” Cố Nam đảo mắt, nhìn về phía Tô Khiết, trên mặt vẫn mang theo nụ cười như cũ, nhưng trong đôi mắt lại mang theo vẻ âm tàn không thể che giấu.
“Mặc dù Ngài Lôi Hạ cũng là người trong tổ chức hòa bình thế giới, nhưng Cung tông trưởng cảm thấy các vị vẫn nên tránh để bị nghi ngờ là tốt nhất!” Cố Nam lại quay sang Lôi Hạ, giờ phút này cô ta nhìn Lôi Hạ, nhưng lời này rõ ràng là nói cho cậu ba Nguyễn nghe.