Những lời nói của cô ấy dường như đã khai sáng cho cô, khiến cô đột nhiên tỉnh táo lại.
Cô thực sự muốn cải thiện mối quan hệ mẹ chồng con dâu nhưng chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả, nếu không thành công thì sẽ xảy ra vấn đề gì, cho dù đó không phải lỗi của chính cô.
Họ có thể đổ lỗi cho một bệnh nhân tâm thần sao? Đương nhiên là không rồi, sẽ chỉ trách cho người có chân tay linh hoạt và một trí óc tốt như cô thôi.
Nếu một hoặc hai lần thì có thể bỏ qua, nhưng mà nếu ba lần hoặc bốn lần thì nó lại là chuyện khác có đúng không?
Hơn nữa khổ sở nhất chính là Cố Thành Trung, cô làm sao có thể biến anh thành một chiếc bánh quy đây?
“Bạch Minh Châu, nghe một lời của cậu còn tốt hơn đọc sách mười năm!” Cô cảm khái nói.
Nghe vậy thì, Bạch Minh Châu không khách khí mà chọc đầu cô, nói: “Đó là do cậu ngốc, vừa nãy nếu như không có tớ thì cậu phải làm sao đây? Tớ thấy bác sĩ Anh đó cũng không phải là người hiền lành gì, nhìn thì hiền lành nhưng lại có thể nói ra mấy lời ép bức người “Không phải chứ, cô ấy rất quan tâm đến bà chủ, hơn nữa cô ấy cũng đã chăm sóc bà chủ suốt những năm qua. Nếu như bà chủ xảy ra chuyện thì đừng nói cô ấy, cho dù là tớ cũng gấp đó!”
“Cậu có tâm lý đề phòng là tốt nhưng mà cậu mới gặp cô ấy bao lâu chứ? Cậu có thể biết được gốc rễ của cô ấy như chúng ta sao?”
“Hừ, ngoại trừ một người chị em tốt như cậu ra thì tớ không tin bất kỳ ai đâu, kể cả gia đình tôi”
“Được rồi, đừng có chiếm tiện nghỉ mà còn ra vẻ, đến lúc đó đừng có mà trọng sắc khinh bạn vì một cú điện thoại chị của chồng mà đi về.
Không phải nói muốn mua sắm sao? Tớ giúp cậu rồi, cậu phải mời khách đó, tớ sẽ không khách khí với đại gia như cậu đâu!”
Bạch Minh Châu nói đùa, cùng không để tâm đến vấn đề này.
Cô ấy chỉ cảm thấy Tạ Quế Anh có thái độ không tốt, cũng không phát hiện ra cái gì, dù sao thì cũng chỉ là lần đầu tiên gặp mặt. Có một số người biết mặt nhưng không biết lòng…
Lúc họ đang mua sắm ở trung tâm thương mại, Hứa Trúc Linh nhân lúc Bạch Minh Châu đi thử quần áo thì cô đã gọi điện cho Cố Thành Trung và nói về những gì vừa xảy ra.
Cố Thành Trung bảo cô đừng suy nghĩ nhiều và cô cũng không cần phải tự trách mình về chuyện này.
Mặc dù Cố Thành Trung đã an ủi bản thân nhưng mà cô vẫn khó chịu và bảo anh nghỉ làm sớm và đến chỗ của Cố Thiện Linh để thăm bà chủ.
Sau khi cúp điện thoại thì Cố Thành Trung lập tức nhíu mày, lập tức yêu cầu thư ký điều tra quá trình của sự việc.