Cô ấy cũng đã đến một số bệnh viện bởi vì cô ấy đã gặp một vài chuyện ảo giác.
Cô ấy thường thấy Ôn Mạc Ngôn quay lại, hoặc ở bên giường nói chuyện với cô ấy , hoặc là bất chợt gọi tên cô ấy trên đường.
Sau khi đi đến nhiều nước mà không thể chữa khỏi thì Bạch Minh Châu cũng đã bỏ cuộc.
Loại ảo giác này cũng không có gì xấu, cho dù anh ta đã chết thì cô ấy cũng có quyền nhớ anh ta.
Thiện Ngôn hộ tống cô ấy suốt chặng đường nhưng mà cũng không thể làm cô ấm lòng.
Cô ấy vẫn luôn không nóng không lạnh với anh ta, giống như những người bạn bình thường.
Hứa Trúc Linh đi đón máy bay, sáu tháng qua đã xảy ra rất nhiều chuyện với hai người họ.
Bạch Minh Châu cũng biết cô đã mất con, hiện tại cũng đã tìm được mẹ của Cố Thành Trung.
Cả hai gặp nhau ở sân bay, cách nhau một quãng đường xa và có rất nhiều người ở giữa.
Họ sững sờ một lúc, rồi lập tức chạy về phía đối phương và ôm chặt lấy nhau.
inh Châu, tớ nhớ cậu rất nhiều.”
“Tớ cũng vậy, đã lâu không gặp.”
“Trong sáu tháng qua… dường như mọi thứ đã thay đổi”
“Miễn chúng ta không thay đổi là tốt rồi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi đi”
Cả hai người đều ứa nước mắt.
Hứa Trúc Linh đưa cô ấy đến nhà hàng, Gordon nghe nói bạn tốt của học trò mình đến chơi thì nhanh chóng trổ tài, Phó Bình Sinh đương nhiên cũng không cam lòng yếu thế!
Hứa Trúc Linh đi vào phòng bếp phía sau một chuyến, khi cô đi ra thì đã thấy Bạch Minh Châu ngồi tại chỗ một mình và nói chuyện với không khí bên cạnh.
Cô có chút hoảng hốt, lúc này sau lưng có người vỗ một cái.
Cô quay đầu lại thì thấy đó là Thiện Ngôn.
“Cậu ấy đây là..”
“Cô ấy lại nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn. Bác sĩ nói vì cô ấy quá nhớ nhung nên đã thành bệnh, đợi đến khi quên đi thì sẽ không sao nữa. Nhưng mà gần đây cô ấy càng ngày càng gặp nhiều ảo giác, trước đây thì hai ba lần một ngày, bây giờ thì đã tăng lên bốn năm lần”
“Cậu ấy… cậu ấy có biết mình bị ảo giác không?”
“Cô ấy rất thanh tỉnh, biết là giả, chỉ là do thần kinh thị giác đang đánh lừa cô ấy, tạo ra ảo giác. Thật ra đó được sinh ra từ trái tim cô ấy, trái tim cô ấy muốn nhìn thấy gì thì đôi mắt của cô ấy sẽ thể hiện những gì cô ấy nghĩ. Cho dù biết nó là giả thì cô ấy có thể làm gì đây? Cô ấy không bao giờ chống cự, nghĩ rằng đó là cách duy nhất để giao tiếp với Ôn Mạc Ngôn trên thiên đường”
“Vậy lần này các người quay lại có tiếp tục điều trị không?”
“Không điều trị nữa, không thể chữa khỏi, thật sự rất khó để cô ấy có thể quên đi tên vô dụng kia. Tôi còn chưa chiến đấu thì đã bị mất áo giáp thua đến rối tinh rối mù. Cả đời tôi không biết mình đã nợ tên vô dụng kia chỗ nào mà cái gì đều phải thay anh ta khắc phục hậu quả.