Không khí trên bàn trở nên yên tĩnh, trên mặt mọi người hiện lên một chút thấp thỏm.
Thời gian hơn mười phút vào lúc này gian nan như thế, Lư Diễm Tuyết không ngừng nhìn đồng hồ, đũa nắm trong tay vô ý thức chọc vào bát cơm trước mặt.
Chờ đến khi hai người rốt cuộc ra ngoài, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, nhưng trạng thái của hai người cũng không quá khả quan, vừa ra ngoài liền hôn mê bất tỉnh, mọi người sớm có chuẩn bị, bế hai người lên đưa thẳng đến bệnh viện gần nhất.
Lâm Thu Thạch phụ trách Trình Nhất Tạ, hắn phát hiện Trình Nhất Tạ tuy rằng cao hơn Trình Thiên Lí một ít, nhưng lại rất nhẹ, bộ dáng nhắm chặt mắt nhíu chặt mày, không biết vì sao bỗng hiện ra vài phần hương vị non nớt.
Lâm Thu Thạch nhìn trong lòng hơi khó chịu.
Bác sĩ tới rất nhanh, chẩn bệnh ra kết quả nói là sốt cao, sau khi tiêm hai mũi hạ sốt, tình huống của hai anh em cuối cùng cũng ổn định lại. Tuy rằng vẫn chưa tỉnh, nhưng ít ra sẽ không tiếp tục chuyển biến xấu.
Mọi người liền để lại hai người chăm nom bọn họ, những người khác đều trở về biệt thự.
Lâm Thu Thạch cùng Trần Phi là hai người ở lại, bọn họ ngồi ở trước giường bệnh, nhìn Trình Nhất Tạ cùng Trình Thiên Lí đang hôn mê.
Lâm Thu Thạch nói: “Nam Chúc vẫn chưa trở về sao?”
Trần Phi hàm hồ ừ một tiếng, anh ta nói: “Gần đây cậu ấy khá bận……”
Lâm Thu Thạch từ trong giọng nói của Trần Phi nghe ra hương vị khó xử, hắn vốn dĩ muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn là không nói. . Truyện Trinh Thám
Trần Phi lại thở dài, anh ta nói: “Thu Thạch, kỳ thật trạng thái của Nguyễn ca vẫn luôn là như thế này, cho đến lúc sau khi cậu đến, mới có chút cải thiện.”
Lâm Thu Thạch nhìn anh ta, không hiểu.
“Trước khi cậu tới cậu ấy chính là vẫn luôn bận như vậy.” Trần Phi nói, “Chỉ là gần đây đột nhiên quay lại như trước……” Anh ta bất đắc dĩ nói, “Tôi cũng không biết cậu ấy làm sao vậy.”
Lâm Thu Thạch đáp lại, ánh mắt hắn dừng lại ở Trình Nhất Tạ cùng Trình Thiên Lí trên giường bệnh, lâm vào trầm mặc.
Trần Phi muốn nói lại thôi.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Lâm Thu Thạch gật gật đầu nói.
Trình Nhất Tạ cùng Trình Thiên Lí là ba ngày sau tỉnh lại, sau khi Trình Thiên Lí tỉnh lại chuyện thứ nhất làm, chính là khóc nức nở gọi anh ơi.
“Anh, anh ơi…… Anh ở đâu, anh ở đâu……” Trình Thiên Lí kêu.
Lâm Thu Thạch nhanh chóng tiến lên ổn định cảm xúc của cậu ta: “Anh trai cậu ở phòng bệnh bên cạnh, đừng lo lắng, cậu ấy không có việc gì.”
Trình Thiên Lí thấy Lâm Thu Thạch, cũng nghe thấy lời hắn nói, cậu ta trợn mắt: “Em muốn xem anh ấy!”
Lâm Thu Thạch không cách nào, chỉ có thể đỡ cậu ta đi nhìn Trình Nhất Tạ ở cách vách.
Sau khi xác định Trình Nhất Tạ đúng là không có chuyện, Trình Thiên Lí thở một hơi thật lớn, cậu ta nhìn trần nhà, lẩm bẩm nói: “Em cho rằng em không thể nhìn thấy anh ấy nữa.”
Lâm Thu Thạch sờ sờ đầu cậu ta: “Anh cậu làm sao có thể bỏ lại cậu được.”
Trình Thiên Lí miễn cưỡng cười cười, không nói chuyện nữa, Lâm Thu Thạch cũng không biết nên an ủi cậu ta như thế nào.
Hai anh em tỉnh lại thì khôi phục rất nhanh, vài ngày sau đã trở về biệt thự.
Lâm Thu Thạch vốn dĩ muốn tìm Nguyễn Nam Chúc ba mặt một lời một lần, ai biết Nguyễn Nam Chúc rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, ngay cả bóng người cũng không nhìn thấy. Kể cả bị Lâm Thu Thạch bắt được một hai lần, cũng là thái độ xa cách, một bộ dáng bản thân rất bận.
Lâm Thu Thạch lại là có chút tức giận, rõ ràng trêu chọc hắn trước cũng là Nguyễn Nam Chúc, trêu chọc xong rồi bày ra loại thái độ này cũng là Nguyễn Nam Chúc, nghĩ cậu lớn lên đẹp mắt là có thể muốn làm gì thì làm sao?
Hai người đang giận dỗi, Đàm Táo Táo bên kia đã đưa thiệp mời tới.
Này chỉ chớp mắt đã sắp đến tháng mười hai, Đàm Táo Táo cũng biết Lâm Thu Thạch với Nguyễn Nam Chúc đang giận dỗi, liền mời hai người đi tham gia một bữa tiệc tối ở lễ trao giải.
“Tôi đã kêu người đặt một phòng, đến lúc đó anh tham gia xong liền kéo anh ta qua đó, hai người uống ít rượu, tâm sự một chút, còn có cái gì giải quyết không được sao.” Đàm Táo Táo tận tình khuyên bảo hắn, “Đều là người trưởng thành rồi, phương thức giải quyết vấn đề không thể thành thục một chút sao? Chiến tranh lạnh như vậy sẽ không có kết quả tốt……”
Lâm Thu Thạch: “Là cậu ấy chiến tranh lạnh với tôi.”
Đàm Táo Táo: “Tính cách kia của anh ta anh còn không biết? Vốn dĩ cũng đừng vặn……”
Lâm Thu Thạch thở dài, nhảy vọt qua đề tài này: “Cửa của cô giải quyết thế nào?”
“Tôi tìm người khác mang tôi qua cửa.” Đàm Táo Táo nói, “Tuy rằng không đáng tin cậy như Nguyễn ca, nhưng ít ra còn có cái bảo đảm.”
Lâm Thu Thạch: “Thật sự không thành vấn đề?” Hắn do dự một lát, “Nếu cô cần, tôi có thể giúp cô……”
Đàm Táo Táo nhìn Lâm Thu Thạch, biết là hắn nghiêm túc, cô ta lại nở nụ cười, nói: “Không cần đâu, giá của hai người tôi trả không nổi.”
Lâm Thu Thạch biết cô ta đang nói giỡn, hắn nói: “Nhất định phải ra ngoài nhé.”
Đàm Táo Táo gật gật đầu, giữa biểu tình lại có chút mờ mịt, dường như mười phần không rõ đối với tương lai của chính mình, điều này cũng là bệnh chung của những người vào cửa.
Lâm Thu Thạch đưa một tấm thiệp mời của Đàm Táo Táo cho Nguyễn Nam Chúc, mời hắn tham gia với mình.
Ai biết Nguyễn Nam Chúc thế mà lấy cớ không có thời gian, Lâm Thu Thạch lần đầu tiên tức giận ở trước mặt Nguyễn Nam Chúc, hắn nói: “Nguyễn Nam Chúc, rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì?”
Nguyễn Nam Chúc không nói chuyện, trong miệng hắn ngậm một viên kẹo, không nhìn vào mắt Lâm Thu Thạch, nhàn nhạt nói: “Tôi thật sự không có thời gian, hôm đó đúng vào ngày tôi phải nhận việc vào cửa.”
“Ngay cả một ngày cũng không được à?” Lâm Thu Thạch hỏi.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Không được.”
Lâm Thu Thạch nói: “Được thôi.” Hắn xoay người liền đi, không hề lưu luyến thêm.
Nguyễn Nam Chúc nhìn bóng dáng hắn, lại chậm rãi lấy ra một viên kẹo từ trong túi, bóc giấy gói kẹo nhét vào trong miệng.
Cuối cùng vẫn là một mình Lâm Thu Thạch đi tham gia tiệc tối trao giải của Đàm Táo Táo.
Nhưng Đàm Táo Táo lại là khách quý, chỗ ngồi ở phía trước, cho nên hai người ngược lại không thể nói được cái gì.
Bộ điện ảnh năm nay Đàm Táo Táo diễn này được đánh giá cực kỳ tốt, là bộ phim đoạt giải thưởng đứng đầu, mà đương khi MC gọi tên Đàm Táo Táo ở hạng mục nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, toàn hội trường vỗ tay như sấm dậy, Đàm Táo Táo mặc một bộ váy đỏ, mỉm cười đứng lên, đi lên sân khấu.
Đàm Táo Táo mỉm cười, hốc mắt chứa đầy nước mắt, cô ta nói: “Cảm ơn mọi người……”
Lời nói đến đây liền dừng lại, Đàm Táo Táo biến mất ở trên sân khấu —— đây là cảnh tượng trong mắt người có cửa. Mà ở đa số trong mắt người không có cửa, Đàm Táo Táo lại đứng sững sờ trên sân khấu, như là đang ngẩn người.
Mới đầu MC cho rằng do cô ta quá lo lắng, vẫn đang điều tiết không khí, nhưng Đàm Táo Táo lại không nói một lời, đôi mắt dại ra nhìn về phía trước.
Âm thanh ồn ào phía dưới càng lúc càng lớn, mọi người đều bị chuyện ngoài ý muốn bất thình lình làm cho sợ ngây người, Lâm Thu Thạch có chút lo lắng, thậm chí tay đã nắm chặt thành nắm đấm.
Hiện trường rốt cuộc không thể duy trì nữa, Đàm Táo Táo đứng im trên sân khấu như là một trò đùa để khai mạc. Giằng co khoảng chừng hơn mười phút sau, MC đành phải bất đắc dĩ gọi bảo vệ tới, muốn để người khác đỡ Đàm Táo Táo từ trên sân khấu xuống.
Nhưng mà Đàm Táo Táo lại động đậy, đôi mắt cô ta khôi phục thần thái, bên trong lại chỉ còn sợ hãi, trong miệng cô ta phát ra tiếng kêu thê thảm, như là một con vật nhỏ bị bắt được mạch máu.
Dã thú cắn xé rốt cuộc rơi xuống.
Lâm Thu Thạch nghe thấy tiếng pha lê vỡ vụn, đèn treo pha lê thật lớn trên đỉnh đầu Đàm Táo Táo, thẳng tắp rơi xuống, nện lên cơ thể nhỏ bé của cô ta.
Máu giống như nhụy hoa nở rộ, cả hội trường tràn ngập tiếng thét chói tai, tiếng khóc, cùng rống giận.
Lâm Thu Thạch ngồi ở tại chỗ không nhúc nhích, hắn nhìn thấy đôi mắt của Đàm Táo Táo, đôi mắt màu đen của cô ta vẫn còn mở to, đồng tử tràn ngập không cam lòng cùng đau đớn, còn có sợ hãi nồng đậm.
Cô ta đã chết.
Đàm Táo Táo đã chết.
Chết ở trong bữa tiệc tối trao giải mà cô ta ngày ngày mong ngóng, Lâm Thu Thạch cảm giác linh hồn của mình cứ như bị tưới không khí lạnh băng, hắn nói không nổi một chữ, cứ như ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Xe cứu thương tới, nhưng ai cũng biết Đàm Táo Táo chắc chắn không còn mạng —— không ai bị đè thành như vậy còn có thể sống sót.
Lâm Thu Thạch chậm rãi cúi người, dùng tay bưng kín mặt mình, hắn bắt đầu dồn dập thở dốc, trong đầu hiện ra là nụ cười mỉm cuối cùng của Đàm Táo Táo.
Di động đột nhiên vang lên, Lâm Thu Thạch không xem.
Nhưng người ở đầu bên kia điện thoại lại không muốn từ bỏ, tiếng chuông liên tục không ngừng, ồn tới đầu Lâm Thu Thạch đau tưởng nứt. Hắn chậm rãi móc di động ra, thấy dãy số phía trên, là Nguyễn Nam Chúc gọi tới.
Lâm Thu Thạch rũ mắt, nhận điện thoại, nghe thấy thanh âm Nguyễn Nam Chúc truyền đến, “Anh ở đâu?”
Lâm Thu Thạch không nói chuyện.
“Thu Thạch, anh ở đâu?” Nguyễn Nam Chúc nôn nóng dò hỏi, “Có phải anh ở hiện trường hay không……”
Lâm Thu Thạch vẫn duy trì an tĩnh, hắn muốn nói gì đó, lại cảm giác bản thân không có sức lực.
“Thu Thạch, Thu Thạch, anh đừng sợ, em lập tức đến đó.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Anh đừng sợ, anh ở đâu, nói cho em biết, anh ở đâu?”
Môi Lâm Thu Thạch giật giật, hắn nói: “Tôi ở hiện trường.”
“Được, anh ở đó chờ em.” Nguyễn Nam Chúc nói.
Lâm Thu Thạch ngắt điện thoại, dựa vào trên lưng ghế, hắn đã nghĩ tới Đàm Táo Táo có thể sẽ chết, nhưng là lại không nghĩ đến cái chết của cô ta thảm thiết như thế, mọi người đều chứng kiến cảnh tượng này. Tựa như nhân vật mà cô ta sắm vai trong bộ phim điện ảnh vậy, ở thời khắc đẹp nhất trong sinh mệnh của cô ta, rời khỏi thế giới này.
Nở đến rực rỡ rồi lụi tàn.
Hiện trường một mảnh hỗn loạn, Lâm Thu Thạch từ trong đám người đứng lên, đi ra ngoài.
Hắn cảm thấy mình rất bình tĩnh, nhưng loại bình tĩnh này mang theo một cảm giác kỳ quái, thật giống như tình cảm bị thứ gì cách trở, hắn chỉ là người đứng xem, mọi thứ đánh sâu vào đều bị một tầng màn sân khấu hơi mỏng ngăn lại, làm hắn bị ngăn cách khỏi những tình cảm kịch liệt đó.
Lâm Thu Thạch đi tới đường cái bên ngoài, Nguyễn Nam Chúc nói muốn tới tìm hắn, hắn cũng không biết mình nên đi chỗ nào, vì thế liền tìm một chỗ ở lề đường tùy tùy tiện tiện ngồi xuống, lấy di động ra bắt đầu chơi số độc.
Vài phút sau, trước mặt vang tiếng ô tô ấn còi, sau đó một cái bóng bao trùm trên đầu hắn, Lâm Thu Thạch ngẩng đầu, trông thấy Nguyễn Nam Chúc.
Thời tiết rất nóng, trên mặt Nguyễn Nam Chúc đều là mồ hôi, nhưng hắn vẫn đẹp như cũ, con ngươi màu đen quay cuồng cảm xúc mãnh liệt, hắn kêu tên: “Thu Thạch.”
Lâm Thu Thạch buông di động, hắn nói: “Nam Chúc.”
Nguyễn Nam Chúc vươn cánh tay, một tay ôm Lâm Thu Thạch vào lòng mình, sức lực của hắn rất lớn, như là muốn thông qua cái ôm cho Lâm Thu Thạch sức mạnh.
Lâm Thu Thạch ngoan ngoãn để Nguyễn Nam Chúc ôm, hắn đặt cằm lên trên vai Nguyễn Nam Chúc, thấp giọng nói: “Đàm Táo Táo đã chết.”
Nguyễn Nam Chúc ừ một tiếng.
“Ngô Kỳ cũng đã chết.” Lâm Thu Thạch nói, “Tôi biết cậu đang sợ cái gì.”
Nguyễn Nam Chúc nói không ra lời, hắn rũ mắt, nhẹ nhàng hôn lên trán Lâm Thu Thạch, hắn nói: “Em chịu được, em sợ anh không chịu nổi.”
Hắn không muốn để Lâm Thu Thạch chứng kiến cái chết của hắn, ít nhất không muốn làm Lâm Thu Thạch lấy thân phận người yêu chứng kiến chuyện này.
Ngô Kỳ cũng được, Đàm Táo Táo cũng được, tử vong là chuyện thường ngày của bọn họ, nhưng hắn không nỡ để Lâm Thu Thạch biến thành bộ dáng của Trang Như Kiểu.
Hắn luyến tiếc Lâm Thu Thạch ấm áp trước mắt này, không đành lòng.
Cũng vì như thế, Nguyễn Nam Chúc dũng hướng vô địch lần đầu tiên lựa chọn lùi bước. Hiện tại hắn dứt ra còn kịp, Lâm Thu Thạch cũng chưa có thích hắn như vậy.
Nhưng Đàm Táo Táo tử vong ngoài ý muốn, lại làm nỗ lực của Nguyễn Nam Chúc biến thành bọt nước.
Hắn tưởng tượng đến Lâm Thu Thạch ở hiện trường, trái tim đều giống như bị người bóp chặt, hoảng loạn gọi điện thoại cho Lâm Thu Thạch, chạy đến nơi này, chỉ muốn cho hắn một cái ôm, để hắn không đến mức quá khổ sở.
Lâm Thu Thạch ngẩng đầu, nhìn vào mắt Nguyễn Nam Chúc.
Trong ánh mắt màu đen kia tràn đầy sầu bi, giống như đáy hồ trong rừng cây yên lặng.
Lâm Thu Thạch suy nghĩ trong chốc lát, liền ngẩng đầu, dướn người về phía trước, ở trên đôi môi lạnh băng của Nguyễn Nam Chúc, in lại một cái hôn mềm mại, hắn nói: “Anh không nghĩ nhiều như vậy, anh cũng chỉ nghĩ đến hiện tại.”
Nguyễn Nam Chúc đối diện với Lâm Thu Thạch.
“Hiện tại anh muốn ở bên cạnh em.” Lâm Thu Thạch nói rất nghiêm túc, lại mang theo chút cẩn thận, “Em vẫn muốn trốn tránh anh sao?”
Nguyễn Nam Chúc biết mình rốt cuộc trốn không thoát, hắn cũng không muốn chạy thoát, vì thế hắn nói: “Không tránh.” Sau đó liền cúi đầu, làm sâu thêm nụ hôn này.