Chúc Vi Tinh biết hắn đã đồng ý: “Vậy tôi đi học đây.”
Tan học còn phải đi làm thêm, có vết xe đổ sáng nay, Chúc Vi Tinh liền phòng hờ nói trước: “Buổi chiều tôi còn phải làm thêm, chắc là không cùng anh về nhà được.”
Xe đỗ sau một gốc cây, Khương Dực dựa vào tay lái, đứng khuỵu gối, nghe vậy liền híp mắt nhìn cậu.
Khương Dực: “Ai nói muốn cùng em về nhà?”
Chúc Vi Tinh càng sảng khoái: “Được, ngày mai gặp.”
Nhưng cậu mới vừa quay người đi đã bị kéo trở về, cúi đầu nhìn mới phát hiện sợi dây phụ kiện trên áo mình mặc hôm nay không biết đã bị tên kia níu lại buộc vào tay lái lúc nào chẳng hay, lại còn thắt nơ bướm, kĩ thuật hết sức quen mắt.
Chúc Vi Tinh: “…”
Chúc Vi Tinh: “Anh làm gì vậy?”
Khương Dực giả ngu: “Cái gì?”
Chúc Vi Tinh mím môi: “Tôi sắp trễ giờ rồi.”
Khương Dực: “Đáng đời, ai bảo sáng nay em đi lung tung làm gì?”
Chúc Vi Tinh không thèm tính toán với tên quỷ ấu trĩ miệng lưỡi độc địa này, cậu chỉ vươn tay cởi nút buộc, xoay người định chạy, nhưng mới đi được hai bước vẫn là quay đầu lại, quả nhiên thấy người còn nguyên chỗ cũ, vẻ mặt hắn đầy ấm ức như thể Hỗn Thế Ma Vương bị phụ huynh đưa đến trường ngày đầu tiên vậy.
Chúc Vi Tinh nhịn không được cong khóe miệng: “Hay là… lúc về nhà tôi nhắn tin cho anh?”
Khương Dực trên mặt ghét bỏ nhưng hai mắt hấp háy sáng: “Mấy giờ?”
Chúc Vi Tinh: “Không biết, sau khi làm thêm tôi còn phải đến phòng thu của thầy để luyện đàn.”
Khương Dực cau mày: “Trên đời này còn có ai lắm chuyện hơn em nữa không?”
Chúc Vi Tinh trực tiếp cho hắn một bóng lưng tiêu sái thay cho câu trả lời.
…
Hôm nay là ngày thứ hai của đại hội thể thao ở viện Thể thao U, khi cậu vào viện Nghệ thuật U, không ít người vẫn còn phiếm chuyện say sưa về trận Tán Đả mà họ xem hôm qua. Có lẽ bát quái này quá lớn, ngay cả Lục Tiểu Ái cũng đến chia sẻ với Chúc Vi Tinh, nói bản thân mình đã trải qua hiện trường máu lửa và dữ dội thế nào, trước nhiều lời khen ngợi ca tụng soái ca của đám đông, cô đều không để ý lắm, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy một phen, cô mới hiểu tại sao có nhiều người nói một đằng làm một nẻo ở viện Nghệ thuật U như vậy.
“Đáng tiếc… người ta là hoa đã có chủ rồi.”
Chúc Vi Tinh vừa lau sáo vừa yên lặng lắng nghe bên cạnh, cho đến khi nghe câu này cậu mới ngừng tay.
Chúc Vi Tinh: “Cái gì?”
Lục Tiểu Ái: “Tôi nói là, quả nhiên trai đẹp không có độc thân, à, trừ cậu ra.”
Bỏ qua nửa câu cuối, Chúc Vi Tinh hỏi: “Là ai?”
Vẫn là giọng điệu thản nhiên đều đều như thường, nhưng không hiểu sao Lục Tiểu Ái lại cảm thấy trong đó có mấy phần để tâm.
Lục Tiểu Ái: “Hà Linh đó.”
Hiếm thấy có được chủ đề có thể khơi dậy hứng thú của Chúc Vi Tinh, Lục Tiểu Ái vội hỏi: “Mọi người đều đang nói, tại sao một người đã lui giới hai năm lại đột nhiên quyết định quay lại? Trước đây từ thầy đến trò luân phiên thuyết phục bao phen cũng vô ích, lần này đối mặt với một khiêu khích nho nhỏ, hắn thế mà lại không nhịn được, không phải bị chọc trúng tim thì là gì.”
Chúc Vi Tinh cụp mắt không nói.
“Có điều,” Lục Tiểu Ái chuyển đề tài, “Hà Linh lại tự mình phủ nhận, còn lên diễn đàn để lại lời nhắn xin mọi người cho cô ấy một con đường sống, ha ha ha, cũng buồn cười thật đó. Thực ra tôi cũng không tin, hai người bọn họ vừa nhìn đã thấy không hợp, với cái tính nết đó của Hà Linh ấy hả, bọn họ mà ở bên nhau chắc ngày nào cũng đánh nhau mất. Còn Khương Dực, tôi thấy hắn thích hợp với một đại tiểu thư khuê các tri thức lễ nghĩa không dính khói bụi nhân gian hơn! Thổ phỉ cặp với bạch phú mỹ, trên TV không phải đều là motip này hay sao?”
“—— Cạch!” Que cời lau sáo trên tay Chúc Vi Tinh rớt xuống đất.
Lục Tiểu Ái: “?”
Chúc Vi Tinh: “Trượt tay.”
…
Lúc đến quán cà phê làm thêm, quản lí đã tốt bụng sắp xếp cho Chúc Vi Tinh nghỉ giải lao tận 40 phút, đủ để cậu tản bộ uống nước, thậm chí có thời gian ngắm cảnh để điều chỉnh tâm trạng.
Hôm nay cậu không nhịn được gọi một ly sữa lắc táo mà mình vẫn luôn muốn uống. Ông chủ mặt tròn vừa vặn ở quầy bar, thế là tự tay pha cho cậu một ly, còn giảm giá 40% ưu đãi cho nhân viên.
Chúc Vi Tinh lặng lẽ rời mắt khỏi dòng chữ ‘Nhà máy rượu Gia Lan’ trên mấy chai thủy tinh khác nhau trên quầy bar, gật đầu cảm ơn ông chủ.
Ông chủ mặt tròn hỏi: “Hôm nay tâm trạng rất tốt sao?”
Chúc Vi Tinh khó hiểu.
Ông chủ mặt tròn: “Hôm qua còn chơi , , ,
Chúc Vi Tinh không được tự nhiên nhìn đi chỗ khác: “Chỉ là gặp được chuyện tốt thôi.”
Ông chủ mặt tròn nhìn cậu cười: “Gặp phải chuyện tốt là tốt rồi, cậu nhất định phải vui vẻ, nếu không sẽ có người lo lắng.”
Chúc Vi Tinh: “?”
Ông chủ: “Khụ… Ý tôi là khách hàng, bọn họ không dám tới phiền cậu, nhưng cứ hùng hổ gọi điện cho quán yêu cầu để tâm săn sóc cậu, tôi vẫn chưa muốn dẹp tiệm đâu.”
Chúc Vi Tinh: “Xin lỗi.”
Ông chủ: “Đùa thôi, cậu còn trẻ như vậy, sao mà nghiêm túc như ông cụ non thế.”
Cùng Chúc Vi Tinh chuyện phiếm vài câu, ông chủ đột nhiên nở nụ cười kinh ngạc hướng ra cửa, nhiệt tình tiến lên nghênh đón: “Ồ khách quý, ngọn gió nào thổi ông tới đây vậy?”
Chúc Vi Tinh tò mò quay đầu lại, thấy một người đàn ông âu phục giày da bước vào cửa, vỗ vỗ vai ông chủ.
“Làm chút việc nhỏ ở gần đây, đã lâu không uống cà phê nhà ông, nhớ đến nên ghé thăm.”
“Thư kí Lữ đã ra tay sao có thể là việc nhỏ được, đến đây đến đây, mau ngồi xuống đi, tôi đích thân làm cho ông một ly.”
Ông chủ mặt tròn dẫn vị khách họ Lữ kia đến ngồi cạnh Chúc Vi Tinh. Cậu ngẩng đầu nhìn, anh ta dáng dấp bình thường nhưng phong thái cực kì nghiêm túc cẩn trọng, một thân cao lớn, rất có khí chất của một nhân vật cấp cao trong công ty lớn.
“Lão đại của ông dạo này khỏe không?” Ông chủ mặt tròn vừa pha cà phê vừa pha sữa lắc táo vừa phiếm chuyện.
Thư kí Lữ: “Tôi cũng lâu rồi không gặp ổng, gần đây tôi làm việc với Miêu tiên sinh. Ông biết tính tình của lão đại chúng ta mà, ổng vẫn vậy thôi.”
Ông chủ mặt tròn: “Ít nhất vẫn còn quản công ty chứ hả?”
Thư kí Lữ: “Thỉnh thoảng có xem.”
Ông chủ mặt tròn thở dài: “Hầy, lão già đó cứ buồn chán miết thì biết làm sao đây, bệnh tật thì nên đi giao lưu nhiều hơn chứ, ông nói xem đã bao lâu rồi ổng không gặp bạn cũ hả. Hai ngày trước Khương Đồng còn phàn nàn với tôi đây, nói sắp quên luôn bộ dáng của tên sát tinh kia ra sao rồi, hàng năm chỉ dựa vào hai ngày Thanh minh với Đông chí, nhìn bầu trời đen thùi kia mới miễn cưỡng nhớ tới bộ dáng của ổng.”
Bạn bè cây khế đúng là độc miệng thật đấy, nhưng cũng là thật lòng quan tâm, thư kí Lữ nhịn cười gật đầu, thay lão đại cầu tình: “Ổng nói có cơ hội sẽ tìm các ông họp mặt.”
Ông chủ mặt tròn: “Có cơ hội có cơ hội, họp mặt họp mặt cái rắm á! Lừa gạt nhiều năm như vậy, đến cái bóng cũng không thấy, một lát tôi viết một phong thư tuyệt giao cho ông mang về, để ngày mai tên đó ký xong thì đưa lại tôi.”
Thư kí Lữ: “Năm ngoái ông cũng viết rồi, mấy cái hàng tồn đó cộng với hai mươi mấy cái của Khương Đồng tôi đều để chung một chỗ hết.”
Ông chủ mặt tròn: “…”
Chúc Vi Tinh ở trong góc tình cờ nghe thấy: “…”