*
Bốn tháng cứ như vậy mà trôi qua, tháng năm đã đến.
Ngày hai mươi tháng năm, là sinh nhật của Chu Thanh Lạc.
Tống Lăng gửi báo cáo, muốn trở về thành phố Thanh Lăng, ngày hai mươi tháng năm này hắn muốn gặp người thân.
Báo cáo của hắn rất nhanh được phê duyệt.
Đồng ý.
Trở về thành phố Thanh Lăng trước một ngày, Tống Lăng không có cách nào để tập trung.
Hắn sửa lại đầu đinh, Thanh Lạc không thích thì sao nhỉ?
Dạ dày hắn đã bị chú Chu nuôi thành kén chọn rồi, ăn không quen đồ ăn trong này, người hắn gầy đi một vòng, da cũng thô ráp, dường như không đẹp trai được như trước kia nữa.
Điểm chết người là bộ đồ xanh toàn thân này…
Tống Lăng ảo não xoa mặt.
Hắn muốn được giảm án vào sinh nhật này của Thanh Lạc, coi như là quà sinh nhật cho Thanh Lạc, nhưng hắn không thể làm được.
Tống Lăng thở dài, tiếp tục công việc.
“213049.”
Tống Lăng dừng công việc trong tay, đứng dậy đáp: “Có.”
Bảo vệ đưa văn kiện cho hắn, “Đọc không thấy có vấn đề gì thì kí tên vào.”
Tống Lăng lật xem.
Hắn sửng sốt hồi lâu, hít sâu một hơi, lại thở ra thật chậm.
Khoảng thời gian này, Tống Lăng đã đọc rất nhiều sách, từng có một câu nói trong sách —
Nếu như bạn không bỏ rơi hi vọng, hi vọng sẽ không bỏ rơi bạn.
Bốn tháng đã qua này, thành quả công việc của hắn giúp cho hạng mục đó đạt được bước tiến đột phá, giành được đổi mới kĩ thuật trọng đại. Hắn được giảm hai tháng tù giam.
*
Biết được hai mươi tháng năm này có thể gặp được Tống Lăng, Chu Thanh Lạc lăn qua lộn lại không ngủ được.
Chu Thủ Lâm phá phòng bếp tạm thời trong sân, Chu Thanh Lạc lấp chút đất, trồng hoa hướng dương.
Hoa hướng dương mọc rất tốt, đến khi Tống Lăng ra thì có thể nở rộ.
Chu Thanh Lạc ngồi bên đất trồng hoa hướng dương xới đất cái có cái không, cậu muốn gặp Tống Lăng, nhưng lại lo lắng những ngày tháng sau khi gặp được hắn sẽ càng khó để chịu đựng hơn.
Không có Tống Lăng, cuộc sống của cậu vẫn bận rộn mà phong phú, một ngày thấm thoát trôi qua, nhưng chỉ cần rảnh rỗi, cậu lại thấy thời gian dài đằng đẵng trôi qua rất chậm.
Rõ ràng chỉ có một năm, nhưng không hiểu sao lại đếm mãi không hết.
Chu Thủ Lâm cầm một chiếc áo khoác, khoác lên cho cậu, “Ban đêm lạnh lắm, con nhanh đi ngủ đi.”
Chu Thanh Lạc: “Con không buồn ngủ, ba đi ngủ trước đi ạ.”
“Mai con muốn mang hai cái quầng mắt thâm đi gặp Tiểu Tống hả?”
Chu Thanh Lạc cười, buông cái xẻng đi vào trong phòng, “Vâng, con đi ngủ.”
“Ngày mai lúc đến gặp Tiểu Tống, con dặn thằng bé ăn nhiều cơm, cơm tập thể chắc chắn là không ngon như cơm nhà được, nhưng cũng phải ăn, chờ khi thằng bé trở về ba sẽ lại bồi bổ cho nó.”
“Vâng.”
“Bảo thằng bé tuân thủ kỉ luật, đừng xung đột với người khác, biểu hiện tốt một chút, bản thân thằng bé là một đứa bé ngoan mà.”
“Con biết rồi.”
“Mặc nhiều đồ một chút, đừng để bị cảm, điều kiện bên trong đó kém, trạng thái tinh thần của Tiểu Tống có thể khá kém, không còn sung mãn tinh thần nữa, con đừng có đả kích thằng bé, đừng có nói nó già nhìn khó coi gì đó.”
“Vâng ba, ba đi ngủ đi, con sẽ chuyển lời cho anh ấy, ba đừng lo lắng không đâu nữa.”
Luật sư Trương đã nói, tính chất công việc của Tống Lăng đặc thù, điều kiện sống thường ngày tốt hơn những người khác rất nhiều, cũng không phải đi đạp máy may hay đào than đá như Tiêu Tả nói.
Lúc cậu thấy Tống Lăng, Tống Lăng không hề già hay tang thương như Chu Thủ Lâm lo lắng.
Tống Lăng cạo đầu đinh, người gầy đi một chút, nhưng đôi mắt sạch sẽ trong veo, không còn tàn ác như những ngày trước nữa.
Dường như cả người trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.
Hai người cách nhau một cửa sổ thuỷ tinh vừa dày vừa nặng, hồi lâu không nói với nhau câu nào, bảo vệ nhắc nhở họ, “Chỉ có nửa tiếng thôi, tranh thủ thời gian đi.”
Tống Lăng mở miệng: “Thanh Lạc ơi.”
“Vâng.”
“Thanh Lạc.”
Chu Thanh Lạc cười, “Vâng.”
“Anh được giảm án rồi.”
Chu Thanh Lạc ngớ ra không lên tiếng.
“Chúc mừng sinh nhật em.”
Chu Thanh Lạc hít mũi, gật mạnh đầu một cái, “Em đã chuyển Tiểu Quy vào sân rồi. Nó mọc rất tốt, đã có nụ, có hai bông là hoa liền cành(*), anh ra sớm hai tháng, chắc chắn nó sẽ nở hoa.”
(*) 并蒂: Chỉ hoa mọc cạnh nhau trên một thân cây, ngoài ra còn ẩn dụ cho sự gắn bó trong tình yêu giữa hai người.
“Ừ.”
“Em trồng rất nhiều hoa hướng dương, trồng ở chỗ ba em, trong sân của biệt thự cũng trồng, tầng thượng của biệt thự em cũng làm một bồn hoa, cũng trồng ở đó. Bọn chúng đều mọc rất tốt, kỹ thuật làm vườn của em đã vượt qua anh từ lâu rồi đó.”
Tống Lăng cười: “Thanh Lạc giỏi thật đấy.”
“Thời gian trôi qua rất nhanh, em đợi anh đó.”
*
Thời gian trôi qua rất nhanh, đến ngày Tống Lăng trở về nhà.
Tháng mười thu vàng, quang đãng vạn dặm, ánh mặt trời vừa phải.
Chu Thanh Lạc lái xe, bên trong dán một hàng hoa hướng dương đồ chơi đung đưa, lắc lư theo xe, trong xe phát bài hát Tống Lăng từng hát cho cậu nghe.
/Câu chuyện sâu sắc nhất, truyền thuyết vĩnh hằng nhất/
/Nhưng cả anh và em có thể sống cuộc sống bình phàm/
Tiêu Tả và Tiểu Từ lái một chiếc xe, Lâu Dương và Thôi Tử lái một chiếc, Triệu Thành và Lý Lộ lái một chiếc.
Tường vây cao ngất chiếu bóng bằng phẳng, hình thành một đường ranh giới bằng phẳng, chia con đường thành hai nửa, nửa tối nửa sáng.
Chu Thanh Lạc xuống xe, cầm cây hoa hướng dương liền cành trong tay, yên lặng đứng dưới ánh mặt trời, nhìn cổng đang đóng chặt.
Những người khác cũng xuống xe.
Tiếng mở cổng nặng nề vang lên, cổng đang đóng chặt từ từ mở ra.
Bọn họ thở thật nhẹ, nhẹ nhàng siết chặt nắm đấm, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào cổng sắt cồng kềnh đang dịch chuyển.
Tống Lăng từ cổng tối đi ra ngoài, đi ra khỏi bóng râm tường vây bao phủ, vượt qua ranh giới sáng tối ngăn cách, bước vào trong ánh sáng mặt trời.
Ánh mặt trời dường như cũng rất nhiệt tình nghênh đón hắn, không hề keo kiệt mà thêm cho hắn một lớp ánh sáng đẹp đẽ.
Chu Thanh Lạc chạy tới, vọt vào trong ngực hắn.
Tiêu Tả gắng sức lau lau mặt, thầm mắng “đệt” một tiếng.
Nhất định là ánh mặt trời quá nhức mắt, kích thích tuyến lệ, không thì sao vào lúc vui vẻ như vậy, hắn lại không khống chế được mà muốn rơi lệ chứ.
Tống Lăng ôm cậu thật chặt, “Thanh Lạc, cuộc đời còn lại anh sẽ yêu em thật tốt, cũng yêu bản thân mình thật tốt.”
— Anh yêu em, anh dốc hết tất cả, toàn lực ứng phó, cuối cùng cũng lột xác, có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh em, nắm tay em, cùng em bạc đầu. Cuộc đời còn lại anh sẽ chiều chuộng em.
[Hoàn chính văn]___________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cúi người!
Iu mọi người!
Tiếp theo vẫn còn ngoại truyện khoảng vạn chữ, đại khái là cuộc sống thường ngày, còn muốn xem gì hơm? Cảm giác chính văn cũng đã kể xong hết rồi, hí hí.
Tác giả có lời muốn nói:
Tui đau đớn, tui gục ngã! Cuối cùng cũng hoàn chính văn rồi mọi người ạ T~T
Chúc mọi người năm mới vui vẻ, vạn sự như ý!
Phần phiên ngoại sẽ hoàn thành trước Tết âm nhaaaaaaaa