– A
Dư Tư Lăng nửa thống khổ, nửa khoái hoạt kêu nhẹ, cứ như vậy nàng tạm biệt cuộc đời xử nữ.
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, Triệu Tử Văn cũng tỉnh lại, hắn quay đầu nhìn hạ thân đang sưng đỏ của Dư Tư Lăng, trên người nàng thậm chí còn vương chút máu hồng, lúc này hắn mới nghĩ lại sự tình buổi tối hôm trước.
Không biết tại sao hắn lại điên cuồng chiếm đoạt cô bé này như vậy, hắn điên cuồng tựa như muốn trừng phạt nàng, trả thù nàng vậy. Trải qua việc lần này, trong lòng hắn chợt nổi lên một cảm giác tựa như một tên tội phạm, phạm tội cưỡng gian vậy.
– Uhm !!
Dư Tư Lăng nhướng mày, chậm rãi mở đôi mắt đẹp, nhìn thấy tên vô sỉ đang ngồi cạnh nàng, thân thể trần trụi, trên người còn dính vài giọt máu hồng, cộng thêm cảm giác đau đớn truyền tới từ hạ thân, nàng cảm giác mơ hồ, không dám tin vào sự thật, nàng chỉ vào hắn nói:
– Ngươi….ngươi đã làm gì ta ?
– Đừng…..đừng vội dậy !!!
Triệu Tử Văn cũng không biết nên nói gì, trong lòng hắn có cảm giác thật hối lỗi, mặc dù hắn có thể giải thích rất hợp tình, hợp lý là hắn chỉ giải độc cho nàng, nhưng đối với một người đồng tính luyến ái, có lẽ lần đâu tiên cũng….thật quý giá.
Dư Tư Lăng thấy giọng điệu của hắn, nàng cảm thấy thật nhục nhã, nàng tuy thích nữ tử nhưng trinh tiết cũng quý như sinh mạng của nàng vậy, hôm nay nàng lại bị chính người mà nàng ghét nhất cướp đi trinh tiết, thêm vao thân phận tôi tớ của hắn khiến nàng càng nghĩ càng uất ức, khuôn mặt xinh đẹp đỏ hồng, không biết từ lúc nào trong tay nàng đã xuất hiện một con dao găm, trực tiếp đâm thẳng tới Triệu Tử Văn.
Lúc này, Triệu Tử Văn thực muốn tránh, nhưng khoảng cách quá gần, có tránh cũng không kịp, Soạt !!! con dao găm sắc bén dừng lại, trong nháy mắt, Dư Tư Lăng nhớ lại chính mình trúng phải kịch độc, là hắn cứu nàng, nàng thu hồi lực đạo, con dao mới đâm vào một chút liền rút trở về
– A…..
Máu tươi từ ngực Triệu Tử Văn phun ra, hắn cảm thấy trước đau thấu tâm can, hắn cắn răng, cảm giác trong lòng sau cơn đau có chút nhẹ nhàng, có lẽ một dao này hắn nên chịu, cũng là sự trừng phạt cho cái đêm điên cuồng hôm qua.
Triệu Tử Văn cân nhắc một hồi rồi nói:
– Ta…ta sẽ chịu trách nhiệm ..
– Chịu trách nhiệm… ?
Dư Tư Lăng nghe xong chợt bật cười ha hả, lạnh lùng nói:
– Ngươi nghĩ ngươi là ai, ngươi chỉ là một kẻ bất lực, một nô tài vô sỉ, đê tiện, ta dù gả cho chó cũng không gả cho ngươi.
– Nói rất đúng, nói rất đúng…
Triệu Tử Văn không kìm được thét lớn, ánh mắt lạnh như băng, không còn một chút tình cảm nào, giọng nói lạnh lùng của hắn khiến cả linh hồn cũng rung động.
Ánh mắt lạnh như băng của hắn khiến Dư Tư Lăng rùng mình, cảm giác như tên thư đồng này chợt thay đổi, cảm giác còn lạnh lùng hơn cả Hạ tỷ tỷ, Dư Tư Lăng chưa bao giờ thấy hắn như vậy, nàng phẫn nộ nói:
– Ngươi cút cho ta, tên nô tài ngươi, ta vĩnh viễn không muốn nhìn thấy ngươi.
Kẻ bất lực, nô tài, đó là sự miệt thị ra sao, từ nhỏ sống với cha mẹ, giáo sư, bạn học, hắn luôn là ngôi sao sáng, nhưng ở thế giới này hắn lại biến thành một hạ nhân vô dụng, một tên nô tài !!!
Triệu Tử Văn quả muốn chịu trách nhiệm việc hắn gây ra, việc đêm qua cũng khiến hắn có một chút cảm giác huyết mạch tương liên, khiến hắn cảm giác thật thân thiết, cảm nhận được chút hơi ấm gia đình, nhưng giờ phút này tất cả lại trở thành sự sỉ nhục, hắn mất gia đình, mất quê hương, mất huynh đệ, bạn bè, bây giờ “thân nhân” duy nhất của hắn lại sỉ nhục hắn như vậy khiến lòng hắn đau đớn khôn cùng.
– Một ngày nào đó, ta sẽ dẫm nát ngươi dưới chân ta !!!
Triệu Tử Văn lẳng lặng mặc quần áo, băng bó vết thương trước ngực, hắn không nói thêm câu nào, ánh mắt lạnh giá, tĩnh mịch, vô tình như một người chết.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 105: Dẫm Nát Dưới Chân