Đi qua ba hình nộm này hắn lại tới hình nộm thứ tư.
Hình nộm thứ tư với ngoại hình như người trung tuổi, to cao lực lưỡng, rắn rỏi vô cùng, lại còn cao hơn Diệp Thành một thước, khiến cho hắn có cảm giác vững chãi chắc chắn và thầm thấy hài lòng.
Thế nhưng hắn không vội lựa chọn mà nhìn sang hình nộm thứ năm.
Hình nộm thứ năm này là một lão già, đến tóc cũng bạc phơ, da mặt thậm chí còn có nếp nhăn, lại thêm đôi mắt trống hươ trống hoác khiến người ta nhìn mà không khỏi giật mình, người không biết còn tưởng rằng nó trèo ra từ cỗ quan tài nào đó. “Tao sẽ không chọn mày”, Diệp Thành lẩm bẩm một câu, so với hình nộm lão già này thì hắn ưng hình nộm trung tuổi kia hơn.
Nghĩ rồi, hắn đi qua hình nộm lão già và nhìn vào hình nộm thứ sáu ở đây.
Đột nhiên mắt hắn sáng lên. Hình nộm thứ sáu này là một nữ nhân.
Nó cũng đứng thẳng như cây lao, còn mặc đồ đen, chân đi ủng đen, thần thái lạnh lùng vô tình.
Thế nhưng điều đáng nói hơn cả là dung mạo của nó, sao lại trông rất giống Sở Huyên.
Mặc dù là hình nộm nhưng làn da lại trắng trẻo, ngũ quan đường nét rõ ràng, người luyện chế ra nó nhất định phải rất công phu tỉ mỉ. Nó cứ đứng ở đây trông giống như tượng đá nhưng lại rất có hồn.
“Hình nộm này không tồi”, Diệp Thành xoa xoa cằm, quan trọng nhất chính là mua nó về thì ngày nào tâm trạng hắn cũng sẽ rất vui vẻ.
“Chọn xong chưa?”, Bàng Đại Hải đếm tiền rồi nhìn Diệp Thành bằng con mắt chẳng còn mấy nhẫn nại.
“Bớt cho ngươi năm mươi nghìn”, Bàng Đại Hải liếc nhìn Diệp Thành.
“Thành công”.
Phía này, Bàng
