Nghĩ lại thì, cả dòng sông lịch sử dài dằng dẵng như vậy, sự phản kháng quyết liệt đến từ tộc Noelle cũng chỉ có một trận chiến do Winterly khởi sướng mà thôi, chẳng sợ bọn họ có tiêm thuốc kích thích để trở thanh tộc Carl, cũng không có nghĩa rằng bọn họ thoát ly khỏi tộc Hồn thú hoàn toàn. Tựa như Winterly vậy, bọn họ không có khả năng dùng phương thức tương tự để đấu tranh nữa.
Vì vậy giả thiết nghiên cứu kia, thật sự không phải tộc Noelle muốn phản kháng?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Ngu Uyên phát sáng.
Giả sử rằng có một nhóm Noelle đã tìm ra thứ gì đó bằng một phương pháp bí mật nào đó, có thể thay thế tộc Noelle tìm được hồn lực phù hợp nhất cho tộc Hồn thú. Vì để thứ ấy không xuất hiện ra ngoài ánh sáng khiến cho tộc Noelle rơi vào diệt vong, nên họ đã tìm cách che dấu thứ đó đi. Và trong quá trình đó, vì họ đã đoán được trước điều rất tồi tệ nào đó trong tương lai, nên họ đã chuyển hướng sang nghiên cứu thuốc kích thích hoocmon tăng trưởng?
Ít nhất nhìn từ bên ngoài, tộc Hồn thú không thể phân biệt tộc Noelle với tộc Carl, và đó cũng là một phương thức tốt để bảo toàn mạng sống.
Nếu như giả thiết này là sự thật, thứ bị giấu đi, rốt cuộc là thứ gì?
Thế lực có thể che giấu thứ này kỹ càng đến như vậy, đến từ đâu?
Nghĩ đến đây, Ngu Uyên nhíu mày: “A Trạch, ai là người đầu tiên đề nghị xây dựng căn cứ Andrew?”
A Trạch sửng sốt, tựa hồ không ngờ rằng Ngu Uyên lại hỏi tới điều này, nhưng anh lại phản ứng rất nhanh, không bao lâu sau đã tìm được đáp án: “Ngu tổng, là Wells Đệ Nhị.”
Wells Đệ Nhị.
Ngu Uyên nhướn mày.
Điều này đã giải thích hết thảy.
Ông ấy bằng chính sự tài năng của mình đã gây chấn động giới Hồn Thạch sư, thậm chí là cả Hoàng Thất. Người đề xuất có thêm một bậc cấp độ mới – Cấp T cho tộc Noelle thuộc quyền sở hữu của Hoàng Thất, cũng chính là ông ấy.
Nói cách khác, không phải vì tộc Hồn thú phát hiện ra dự án thuốc kích thích hoocmon mà bắt buộc phải ngưng hoạt động, bọn họ chỉ muốn che giấu nguồn năng lượng hồn lực khổng lồ ở sâu trong lòng đất, vì vậy nên mới có sở nghiên cứu bí mật đó, nhưng rốt cuộc thì nó là cái gì.
>>>>
Lúc phi thuyền rung lên mạnh mẽ, trong nháy mắt ấy, Chử Thư Mặc cảm giác được một nguồn năng lượng khổng lồ đột ngột thoát ra.
Năng lượng dao động này cực kỳ mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức cả người cậu cũng phải run rẩy. Đúng vậy, cậu không phải vì phi thuyền rung lên mà giật mình, mà thực chất là bị dao động năng lượng này ảnh hưởng tới.
Hồn lực hùng hồn này, có chút bóng dáng của Hồn thuật thượng cổ…..
Cả hai thứ kết hợp với nhau khiến Chử Thư Mặc lắp bắp kinh hãi, cậu cúi đầu khiếp sợ nhìn dưới chân mình, phía dưới này tột cùng đang giam giữ thứ gì?
Bởi vì quá rung động, biểu tình của Chử Thư Mặc không thể trở lại được như bình thường, lại đúng lúc bị tiểu trợ lý trông thấy. Đầu tiên cậu ta hoảng sợ nhìn ngó xung quanh một hồi, sau đó mới nhớ tới Chử Thư Mặc, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cậu lăng lăng nhìn mặt đất, nhất thời lòng mềm nhũn, an ủi: “Không không không, không có chuyện gì, này này, bên này vốn, vốn…..”
Tiểu trợ lý vừa nhỏ giọng nói, hai chân vừa run như cầy sấy, lộ ra vẻ mặt cực độ sợ hãi, Chử Thư Mặc lại không nghe, chỉ nhìn chằm chằm mặt đất đến xuất thần. Trong đôi măt của cậu, trừ bộ phận kim loại lạnh lẽo cấu tạo nên phi thuyền này, thì không có bất kỳ một năng lượng hồn lực nào cả.
Ngay lúc cậu đang trầm tư, tiểu trợ lý vẫn sợ hãi không thôi đột ngột có điện thoại, hai người hai đôi mắt đồng loạt nhìn về chiếc máy liên lạc cá nhân kia.
Sau khi mở tin tức ra, ánh mắt tiểu trợ lý cứng đờ, sau đó ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn Chử Thư Mặc.
>>>>
“Điện hạ, tất cả đã được chuẩn bị kỹ càng.”Trong một hầm ẩn nấp, tiến sĩ Lý cúi đầu với người trước mặt.
“Ừ, nói với đám Thuật sĩ bên kia rằng cũng nên chuẩn bị tốt đi, mang theo nhân lực cần thiết. Lần này chúng ta sẽ tới Thánh địa, tôi muốn mọi chuyện phải được làm gọn gàng, sạch sẽ, không thể chậm trễ.”Brwonie khoác lên mình một chiếc áo choàng trắng tinh, tay cầm một cây gậy baton mà gã vẫn hay dùng, từ trên cao nhìn xuống.
Tiến sĩ Lý ở trong mắt gã không khác gì điêu dân thấp hèn bình thường, hắn ta chỉ còn cách cung kính đáp lại một câu: “Vâng, thưa Điện hạ.”
Không khí nhất thời trở nên yên lặng, hai giây sau, thanh âm Brwonie lại vang lên.
“Lý Quỳ.” Sau khi hợp tác, đây là lần đầu tiên gã gọi tên đầy đủ của tiến sĩ Lý, tiến sĩ Lý khẽ run, lại vẫn cung kính cúi đầu nghe như trước: “Anh phải nhớ cho kỹ, dù hôm nay anh đứng ở nơi này, hay tương lai đứng ở trên đỉnh vinh quang, tất cả đều là do Brwonie tôi ban cho anh, nếu anh không cho thấy được Crados….”
Thân thể tiến sĩ Lý run lên, liên thanh nói ‘vâng’.
“Nhớ cho kỹ, Crados là hy vọng lớn nhất của chúng ta. Từ nay về sau, tộc Hồn thú không còn phải dựa vào tộc Noelle mà sống. Cái gọi là ‘Noelle chi nhan’ cũng nên biến mất rồi. Chủng tộc hèn nhát yếu đuối không dám phản kháng kia, Ater không cần.” Brownie nói tới đây, nhắm lại hai mắt, gã hít một hơi thật sâu, cảm khái nói: “Crados là của tộc Hồn thú chúng ta, di sản nó lưu lại trăm ngàn năm qua cực kỳ phong phú, hôm nay nó có thể rơi vào trong tay chúng ta chính là vinh hạnh của nó. Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ dẫn dắt tộc Hồn thú…..
…..hướng tới một đỉnh cao mới.”