“Bà chủ, bà dì, bà nội của tôi ơi, cô hôm nay làm sao vậy? Sao lại có thể bắt cóc tiểu thiếu gia? Ôi trời ơi, cô mau… mau đưa cậu Hoắc Dận trở về, nếu không là cả nhà cô đi tong đó.”
Không nghĩ tới, điện thoại vừa kết nối lại là Lâm Tử Dương gọi tới.
Sắc mặt Ôn Hủ Hủl lập tức thay đổi: “Sao vậy? Anh ta đã biết rồi sao? Không phải… tôi không bắt cóc Dận Dận, là Dận Dận không muốn gặp ông nội của thằng bé nên tôi mới đưa Dận Dận ra ngoài.”
Ôn Hủ Hủ còn chưa kịp phản ứng.
Lâm Tử Dương không nói gì, cũng chỉ cầu xin bà cô này nhanh chóng đưa vị tiểu thiếu gia trở về. Anh ta cho cô biết nếu trong vòng hai mươi phút cô không trở về thì sau này cô sẽ không bao giờ được gặp lại đứa con này nữa.
Ôn Hủ Hủ nghe được, lúc này mới bất đắc dĩ dẫn Hoắc Dận lên bờ.
“Dận Dận, hôm nay chúng ta chơi tới đây trước đi, con vừa bị bệnh không thể chơi quá mệt. Chúng ta đi tìm ba con được không?”
“Ba?”
Hoắc Dận vốn là một đứa trẻ thông minh, nghe mẹ nói vậy, lập tức ý thức được có gì đó không ổn.
Tuy nhiên lúc này Ôn Hủ Hủ không thể nói với Hoắc Dận những chuyện đó. Cô chỉ dỗ dành cậu sau đó ôm cậu đi. Ngay lập tức hai mẹ con rời khỏi khu vui chơi đi tới tập đoàn Hoắc thị.
Hai mươi phút sau, trung tâm thành phố, tòa nhà Hoắc Thị.
Ôn Hủ Hủ dẫn Hoắc Dận đến trước tòa nhà chọc trời này, vốn dĩ sau khi cô nhận cuộc điện thoại vừa rồi không hề muốn đi lên. Nghe giọng điệu của Lâm Tử Dương đoán chắc sau khi đi lên tên đàn ông chó kia sẽ không để yên cho cô.
Nhưng mà……
“Dì?”
“A a, được, giờ dì dẫn con đi lên ha.”
Ôn Hủ Hủ hoàn hồn liếc nhìn khuôn mặt xanh xao của Hoắc Dận đang ở trong xe. Hoắc Dận trực tiếp đẩy cửa đi ra.
“Ồ? Đây không phải là tiểu thiếu gia sao? Cậu hôm nay rảnh rỗi tới đây à?”