“Thanh Vân, cô đừng nói chuyện khách sáo với tôi như thế.”
“Là do tôi sai.” Ôn Thanh Vân cười một cái rồi đưa điện thoại cho Cố Gia Huy: “Vừa nãy có một cuộc điện thoại, không có ghi chú, tôi nhấn bắt máy cũng không thấy nói gì.”
Cố Gia Huy cầm điện thoại lên, anh nhìn thoáng qua là đã biết đây là số của Hứa Minh Tâm.
Cố Gia Huy nói: “Là cô ấy, chắc là nhớ tôi rồi. Vậy tôi về nước trước đây, lần sau nếu có cơ hội thì tôi sẽ dẫn cô ấy tới.”
“Được, tôi cũng muốn xem người có thể trị được anh đến cùng là thần thánh phương nào.” .
||||| Truyện đề cử: Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ |||||
“Cô ấy à?” Cố Gia Huy cười cười nói tiếp: “Là một con mèo con, nghĩ mình có móng vuốt, luôn thích xông vào người khác. Thật ra cô ấy mới là người cần bảo vệ nhất.”
Ôn Thanh Vân nhìn Cố Gia Huy, giờ phút này anh rất giống người kia!
Chỉ là người đó đã không còn ở đây nữa rồi.
Hứa Minh Tâm dùng tốc độ nhanh nhất để đi về nước, lúc cô về tới Đà Nẵng thì đã hơn sáu giờ.
Hứa Minh Tâm không vội về trường mà đi tới nhà cũ họ Cố.
Cô chưa bao giờ là người dây dưa dài dòng trong chuyện tình cảm.
Hai người thích nhau thì ở bên nhau, nếu có một bên không đúng thì cô cũng chẳng thèm nói đạo lý. Bây giờ cô mang theo cái vòng tay kia, cảm giác như là nặng tựa ngàn cân ép cô không thể thở nổi.
Hứa Minh Tâm đi tới nhà cũ họ Cố, không có can đảm đi vào mà giao vòng tay cho một người giúp việc, để cho dì ấy đi đưa.
“Cô Minh Tâm, đây là…”
“Dì nói với ông cụ rằng Minh Tâm không tốt, không thể làm con dâu của ông được. Nếu như ông ấy hỏi lý do thì dì nói rằng đi hỏi Cố Gia Huy ấy. Cảm ơn dì!”
Dù gì Cố Gia Huy cũng là một người đàn ông, chẳng lẽ có gan làm mà không có gan nhận
Không phải Hứa Minh Tâm muốn khinh bỉ Cố Gia Huy, là cô mù, đã nhìn lầm người.
Vốn tưởng rằng tìm được đúng người, ai ngờ lại là một người đàn ông cặn bã!