Long Quân Dao hơi nhướng mày rồi tiếp nhận thiệp mời từ tay người nọ.
Nhìn mấy con chữ viết bên ngoài thì cô mới nhận ra hình như là không còn bao lâu nữa sẽ đến sinh nhật của Khương lão gia.
Và theo như mạch truyện gốc thì vào chính hôm đó, nam nữ chính đã phát sinh quan hệ lần đầu tiên.
Nữ chính Long Thi Tịnh không đoán trước được mà phát tình, không có thuốc ức chế nên chỉ có thể cố chống chọi mà trốn vào phòng nghỉ. Nhưng nào ngờ trên đường đi, nữ chính chạm mặt nam chính.
Khương Trạch Dương vốn là Alpha nên không thể nào cưỡng lại được sự quyến rũ mạnh mẽ của hoocmon phát ra từ Omega của Long Thi Tịnh, và kết quả là…
Hai người ngày hôm đó quấn lấy nhau suốt đêm trên giường, qua sáng hôm sau thì Khương lão gia cùng Long Cẩm Vân mới phát hiện ra sự tình.
Nhưng đó là khi Long gia vẫn còn lớn mạnh và không có sự chèn ép của Long Quân Dao nên mới có thể dễ dàng gả con gái vào Khương gia. Thế nhưng bây giờ khó mà có thể nói trước được chuyện gì.
Long Quân Dao cầm tấm thiệp mời trong tay rồi ra hiệu cho người trợ lý rời đi.
Người nọ đã ra khỏi phòng, cô một mình ngồi trong phòng làm việc suy tính gì đó rồi chợt nhoẻn môi cười đầy ranh mãnh.
Ay, cô lại phải tiếp tục chuẩn bị cho buổi tiệc sắp tới đây.
—————-
Long Quân Dao sau những ngày nghỉ ngơi thì quay trở lại làm việc với tần suất còn dày đặc hơn cả trước, tuy nói là cô bận đến mức không có thời gian để thở nhưng cô vẫn là lúc nào cũng được hai vị phu nhân nhà mình chăm sóc vô cùng chu đáo.
Có hôm thì Trương Tiểu Bạch dẫn theo Hồ Lô đến để đưa cơm cho cô. Có lúc thì Tô Mộc mang cơm đến cùng với một túi hoa quả rồi ngồi ở một chỗ gọt trái cây cho cô ăn nhẹ.
Mấy người nhân viên của công ty ngày nào cũng phải nhìn sếp lớn của mình hai tay ôm hai mỹ nhân, đã thế còn được chăm sóc tận tình đến thế thì ai cũng ghen tỵ đỏ mắt và ước ao có thể tốt số như cô.
Hôm nay Long Quân Dao lại thêm một ngày phải xử lý mấy đống giấy tờ đến bù đầu.
Trong lúc vẫn còn đắm chìm vào mớ giấy tờ, văn kiện các thứ thì bỗng điện thoại của cô reo lên.
Cứ tưởng là hai vị phu nhân hoặc là Hồ Lô gọi cho cô, nhưng ngờ đâu lại là một người mà cô chưa từng nghĩ đến.
Khương Trạch Dương không biết từ đâu tìm được số điện thoại cá nhân của cô mà gọi đến.
Thấy cô nhấc máy tiếp nhận cuộc gọi, nam chính vô cùng cao hứng mà cười nói vui vẻ với cô.
Sau mấy lời hỏi thăm bình thường thì Khương Trạch Dương mới vào chủ đề chính.
Hắn muốn mời cô đến một quán cà phê để có thể nói một chuyện gì đó.
Long Quân Dao biết rõ nam chính có ý định mờ ám gì đó, nhưng cô vẫn quyết định sẽ đến để xem hắn rốt cuộc là muốn bày trò gì.
Còn chuyện vì sao nam chính có số điện thoại của cô thì cũng không có gì lạ đi. Dù sao người ta cũng là nam chính, hắn muốn tìm số điện thoại của một nữ phụ như cô thì có gì mà khó khăn cơ chứ.
Kết thúc cuộc gọi với nam chính thì Long Quân Dao lại tiếp tục vùi đầu vào mấy chồng văn kiện mà làm việc.
Xem nốt hồ sơ cuối cùng, Long Quân Dao đặt bút xuống bàn rồi hơi vươn vai một cái.
Khẽ nhìn qua đồng hồ trên điện thoại thì cô thấy cũng sắp đến giờ hẹn với nam chính rồi, nên cô cũng bắt đầu đứng dậy lấy cái áo khoác vest sau lưng ghế rồi khoác vào.
Vừa đứng lên chuẩn bị đẩy cửa rời đi thì Trương Tiểu Bạch và Tô Mộc trùng hợp lại đẩy cửa đi vào.
Trương Tiểu Bạch nhìn dáng vẻ chuẩn bị đi ra ngoài của Long Quân Dao thì mày hơi nhíu lại.
“Chị sắp đi đâu sao? Bàn công việc?” Cậu nói.
“Không hẳn là bàn công việc. Chỉ là đi gặp một người, nhưng rất nhanh sẽ về. Hai em ở đây chờ tôi.” Nói rồi, Long Quân Dao khẽ mỉm cười xoa đầu cả hai rồi đẩy cửa rời đi.