Tạ Âm Lâu kể lại trải nghiệm của ba, biểu cảm trên mặt phức tạp, bởi vì không có chú ấy nên cô và hai em trai sinh ra đã rất may mắn, không cần phải đối mặt với những thứ này, lớn lên trong sự yêu thương của gia tộc.
Cô ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn Phó Dung Dữ với đôi mắt sâu thẳm: “Dung Dữ, em biết trong thâm tâm ba từ lâu đã coi anh như con trai ruột, ông ấy rất quý anh.”
Phó Nghiên Thanh không cần con trai thì nhà họ Tạ cần.
Ông ta không trân trọng, Tạ Lan Thâm sẽ trân trọng.
Sau 3 giờ đồng hồ chạy xe mới đến nghĩa trang ở núi Nam Đà, mặt trời ban trưa rất lớn, khi Tạ Âm Lâu xuống xe, da thịt của cô vừa tiếp xúc với ánh nắng đã ửng đỏ, trong tay ôm bó hoa hồng trắng tinh đi theo Phó Dung Dữ ra phần mộ.
Hình Lệ đến trước, đã đứng trước bia mộ đặt hoa lên đó, hôm nay cô ấy ăn mặc rất nghiêm chỉnh, một bộ quần áo đen sẫm, trang điểm nhạt, còn buộc gọn mái tóc xoăn nâu đậm lên, không có đeo bất kì phụ kiện trang sức nào.
Đợi Tạ Âm Lâu bước đến, cô ấy lặng lẽ nói: “Mẹ của Phó Tổng đẹp thật.”
Mẹ của Phó Dung Dữ khi mất vì bệnh còn rất trẻ, ông trời dường như muốn mãi mãi lưu giữ dáng vẻ xinh đẹp của bà ấy, Tạ Âm Lâu ngước mắt nhìn lại cảm thấy rất đẹp.
Hơn nữa xương cốt của hai anh em như học theo mẹ, ngoại trừ đôi mắt màu hổ phách kia là di truyền của gia tộc.
Cô lại nhìn sang Phó Dung Dữ, anh giơ tay cầm lấy hoa dành dành ôm trong lòng.
Bên cạnh còn có các loại hoa tươi vây quanh, Phó Dung Dữ đặt phía trên tờ báo công bố tin tức kết hôn, lẳng lặng nhìn chăm chú bức họa trên bia mộ, giọng nói nhẹ nhàng: “Mẹ, đây là Âm Lâu, vợ của con.”
Năm đó trước khi mẹ mất có nhắn cho anh một tin nhắn, còn rõ mồn một như hiện ra trước mắt.
Phó Dung Dữ biết bà ấy không thể ngừng lo lắng điều gì nhất, mỗi năm khi đến thăm viếng anh đều nói Phó Dung Hồi vẫn sống tốt.
Tạ Âm Lâu đứng trước bia mộ với anh, yên lặng lắng nghe, lặng lẽ nắm lấy bàn tay anh.
Cả quá trình viếng thăm đều là Phó Dung Dữ tự mình làm, không có nhờ người ngoài làm hộ, mà Tạ Âm Lâu cũng ở bên cạnh giúp đỡ, lau sạch chân dung từng chút một bằng nước sạch.
Mặc dù cô chưa từng gặp người phụ nữ xinh đẹp trong bức chân dung này, nhưng lại có cảm giác tự nhiên thân thuộc.
Đầu ngón tay trắng nõn nắm khăn tay đứng yên hồi lâu, Hình Lệ đi tới: “Anh Phó còn cố ý dặn dò tôi, phải đi đến phố Cổ Nam mua bánh ngọt hoa quế trăm năm tuổi, nói đây là món ăn mẹ anh khi còn sống thích ăn nhất.”
Hộp điểm tâm này được đặt bên cạnh bức họa, là một phần tâm ý của Phó Dung Hồi.
Là kí ức còn sót lại với mẹ lúc anh ấy còn thơ bé.
Tạ Âm Lâu nói: “Bà ấy nhất định là một người mẹ tốt.”
“Đúng vậy, nếu như không phải hồng nhan bạc mệnh, Phó tổng và anh Phó sẽ có một cuộc sống hạnh phúc khác.”
Hình Lệ cũng hơi xúc động, tuy nói cô ấy đại diện cho Phó Dung Hồi đến, nhưng lại không nói thẳng ra.
Cô ấy còn không thể danh chính ngôn thuận giống Tạ Âm Lâu lấy thân phận con dâu bái viếng, chỉ đứng ở phía sau.
Chờ Tạ Âm Lâu thắp hương xong, Hình Lệ mới đưa khăn tay sạch sẽ cho cô, nói: “Tôi mới vừa nhìn trộm hình xăm của Phó tổng, nét hoa tường vi rất đẹp mắt, thảo nào em trai cô học theo.”
“Em trai tôi?”
Ánh mắt Tạ Âm Lâu hiện lên vẻ hoài nghi, cô phân tán sự chú ý: “Cô nói đứa nào?”
“Thì tên khùng đó.”
Hình Lệ dùng dăm ba câu kể lại, khi Tạ Thầm Thời đến bệnh viện quấy rối Phó Dung Hồi bị cô ấy không cẩn thận hắt nước lên người, còn nói: “Trên lồng nguc vừa mới xăm một nàng tiên cá đấy.”
Tạ Âm Lâu nghe xong, mím môi không nói gì, ghi nhớ chuyện này trong lòng.
Ở trong nghĩa trang núi Nam Đà đợi đến khi mặt trời sắp lặn về phía Tây, Phó Dung Dữ mới mang theo cô và đoàn người rời khỏi nơi này, lại lái xe hơn ba giờ mới trở lại trung tâm thành phố, bên ngoài sắc trời đã hoàn toàn tối như mực dày.
Phó Dung Dữ muốn đưa cô trở về biệt thự, mà tối nay anh còn một tiệc rượu xã giao, muốn để Hình Lệ ra mặt.
Tạ Âm Lâu nhàn nhạt tỏ vẻ muốn trở về nhà họ Tạ một chuyến, chờ xe chạy hai mươi phút đến cửa xong, cô và Phó Dung Dữ tạm biệt rồi đi thẳng vào nhà.
Quản gia từ phòng khách bước qua, nhìn thấy bóng dáng Tạ Âm Lâu thì cười nói: “Cô đã ăn tối chưa?”
Tạ Âm Lâu nói chưa, lại hỏi: “Thầm Thời có nhà không?”
Quản gia chỉ về phía cầu thang: “Trong phòng đó, vừa mới đua xe về, người đầy mồ hôi.”
Tạ Âm Lâu không nghe rõ những lời đằng sau, giẫm đôi giày cao gót đi lên lầu, bước thẳng tới phòng ngủ của Tạ Thầm Thời, cũng không gõ cửa đã đẩy vào, đúng lúc cậu ấy vừa mới tắm xong, cả người quấn trong áo ngủ màu than chì.
Nhìn thấy Tạ Âm Lâu, phản ứng của Tạ Thầm Thời và quản gia khá giống nhau, mở miệng hỏi trước: “Chị? Ăn cơm chưa?”
Tạ Âm Lâu bước tới, đưa tay kéo đai lưng áo ngủ của cậu ấy ra.
“Mẹ kiếp, chị định làm gì vậy… ông đây không mặc gì cả đấy.”
Tạ Thầm Thời bảo vệ mình, lại không thể đẩy cô ra, thân hình thon gầy ngã xuống sô pha nhung, vội vàng kéo gối ôm che chắn bộ vị trọng yếu.
Mà áo ngủ buông lỏng mở rộng, cổ áo phanh ra một mảng lớn lồng nguc.
Tạ Âm Lâu im lặng rũ mi mắt xuống, tầm mắt quét qua làn da trắng nõn sạch sẽ, lại ngẩng đầu hỏi: “Nàng tiên cá em vừa xăm đâu rồi?”
Tạ Thầm Thời không ngờ cô chạy tới lột quần áo chính là vì chuyện này, cậu ấy lười biếng mặc lại áo ngủ, biểu cảm không có gì thay đổi: “Rửa sạch rồi.”
“?”
Nhìn thấy trong mắt Tạ Âm Lâu lộ ra vẻ nghi hoặc khó hiểu, dáng vẻ giống hệt như một cô bé ngốc nghếch, Tạ Thầm Thời cười nhạo, đuôi mắt giương lên độ cong kiêu ngạo: “Hình xăm của ông đây là đồ dán, gặp nước sẽ biến mất.”
Tạ Âm Lâu ngồi xuống sô pha bên cạnh, để che giấu sự xấu hổ, cô cất giọng nói: “Do chị ngạc nhiên thôi.”
Vừa dứt lời, cô bỗng nhiên quay đầu nhìn kỹ Tạ Thầm Thời, híp mắt đánh giá cậu ấy.
Tạ Thầm Thời bị cô nhìn đến sởn gai óc, nhặt vội chiếc gối bị rơi xuống sàn, che lại phần quan trọng.
Sau đó lại nghe Tạ Âm Lâu hỏi: “Đang yên đang lành tự nhiên em dán hình xăm làm gì?”
Tạ Thầm Thời xo4 nắn khớp ngón tay, giọng điệu vẫn không chút để ý: “Nửa tháng trước Chu Tự Chi rủ em đi tiệm xăm, bị em từ chối, nghe nói anh ta học theo anh rể xăm lên nguc một cái, em không xăm, mua một hình xăm dán lên thôi, được chưa?”
Tạ Âm Lâu nghe hồi lâu không nói gì, lúc đứng dậy muốn rời khỏi phòng, lại quay đầu nhắc nhở Tạ Thầm Thời vẫn còn nằm trên sô pha: “Em dán hình xăm thì được, nhưng nếu ngày nào đó thật sự xăm lên nguc mấy cái hình linh tinh, coi chừng bị lột da đấy.”
Nói xong, Tạ Âm Lâu đóng cửa, lập tức nhắn tin cho Vân Thanh Lê.
Mong là nếu như cô ta thuận tiện, xin cô ta hãy kiềm chế hành vi thỉnh thoảng rủ rê Tạ Thầm Thời của Chu Tự Chi lại.
– —–oOo——