– Hình như là . . . Không có mai phục?
Bí cảnh Thần Thú cực kỳ quỷ dị, Nhan Nguyệt Nhi biết rõ chính mình kinh nghiệm chưa đầy, có chút không tự tin hỏi Lâm Minh.
Lâm Minh khe khẽ trầm ngâm, thấp giọng nói:
– Là không có mai phục . . . Tuy nhiên . . .
Lâm Minh nói tới đây đột nhiên hàn quang chợt lóe trong ánh mắt.
– Tuy nhiên, những san hô này bản thân chính là vấn đề, chúng nó đã thành tinh, của nó chúng ta ngắt lấy nó, chúng nó cũng hấp thu chúng ta, coi đem chúng ta làm thành chất dinh dưỡng!
Lâm Minh nói tới đây, tay phải vuốt Tử Cực Giới, theo một tiếng “ông” lớn, Phượng Huyết Thương ra khỏi vỏ!
Ở chung quanh Phượng Huyết Thương, 999 miếng thương máu tươi nhỏ bắn ra, trên dưới cuồn cuộn, cuốn thành mũi thương gió lốc sắc bén, cắt hết thảy.
Mà đúng lúc này, dưới ánh mắt nhìn chăm chú giật mình của Nhan Nguyệt Nhi, lại thấy một mảnh cổ thụ dựa vào san hô đen kia đột nhiên vặn vẹo, những thân cành kia cũng biến thành roi mây màu đen, vặn vẹo phóng tới chỗ hai người bọn họ!
– Đây là . . . Rễ cây san hô? Không đúng, là xúc tu!
Nhan Nguyệt Nhi hít sâu một hơi, san hô là một loại sinh vật vốn không có rễ cây, mà là đang vô số xúc tu dài ở bên ngoài san hô, những xúc tu này có thể vồ những sinh vật khác.
Mà một mảnh san hô đen phơi bày ra xúc tu lõa lồ lộ ở bên ngoài, biến ảo thành bộ dạng cây khô, võ giả chỉ cần mưu toan ngắt lấy san hô đen dựa vào gần một chút, lập tức cũng sẽ bị những xúc tu này cuốn lấy, hấp thu hết năng lượng thân thể cùng Tinh Nguyên của võ giả.
Nghĩ tới đây, lòng bàn tay Nhan Nguyệt Nhi thấm mồ hôi, nghĩ lại mà sợ không dứt, nếu như mới vừa rồi mình tùy tiện tiếp tục thì nói không chừng đã bị những xúc tu này của san hô đen quấn lấy!
Mặc dù Nhan Nguyệt Nhi cũng có một chút thủ đoạn, có nắm chắc tránh thoát, nhưng tất nhiên cũng sẽ phải giao ra trả giá thật nhỏ, hơn nữa, ở bên trong bí cảnh Thần Thú này, nguy cơ khắp nơi, nếu như lúc mình tránh thoát xúc tu, lại có những nguy hiểm khác thì sao? Tỷ như một đám ác ma Bí cảnh đến đây? Hậu quả kia có thể nghĩ!
Đây vẫn là vừa mới bắt đầu, nguy hiểm phía sau sẽ còn nữa, không phải là mỗi lần cũng sẽ may mắn như vậy, nghĩ tới đây, Nhan Nguyệt Nhi có chút xấu hổ, nếu như không phải là đi theo Lâm Minh thì nàng sợ là có chút khả năng không nhỏ có thể vẫn lạc tại nơi này.
Lúc Nhan Nguyệt Nhi đang suy nghĩ lung tung, Lâm Minh đã giao phong kịch liệt đã cùng những xúc tu kia!
Ca ca ca!
Tiên huyết tiểu thương bắn nhanh lên phía trên một vài xúc tu kia, cuồng mãnh nổ tung, Lâm Minh triển khai thân pháp, năng lượng toàn thân quán chú vào phía trên Phượng Huyết Thương, chiến linh hình cây thương cũng gào thét ra, hoàn toàn dung hợp cùng Phượng Huyết Thương, ở một sát na kia, Phượng Huyết Thương trong tay Lâm Minh biến thành màu vàng lợt!
Xịch!
Theo một tiếng rít rợn người vang lên, ba cái xúc tu bị Lâm Minh trực tiếp ngăn cản chặc đứt! Máu tươi rơi ra!
Phượng Huyết Thương vốn chính là Thánh khí cực phẩm, có Hoàng Kim chiến linh gia trì, trình độ sắc bén có thể nghĩ!
Trong một nháy mắt khi Lâm Minh chặc đứt ba cái xúc tu, liền dùng Tử Cực Giới thu chúng nó vào, mà lúc này, những san hô đen phơi bày ra trên mặt đất kia thấy tình thế không ổn, rối rít đi vào bên trong bùn nhão, muốn chạy trốn!
San hô đen vốn chính là sinh vật sinh hoạt tại bùn nhão bên trong ao đầm, một khi đi vào bùn nhão, căn bản giống như chim trên bầu trời, cá bơi trong biển rộng, mặc ngươi tốc độ nhanh hơn bao nhiêu, cũng đừng nghĩ bắt được chúng nó.
– Lâm sư huynh, chúng nó muốn chạy trốn!
Nhan Nguyệt Nhi mắt thấy một màn như vậy phát sinh, lại không thể ra sức, dù sao chủ thể của san hô đen cũng chôn ở nơi bùn nhão, muốn chạy trốn tùy thời có thể trốn, nàng muốn đi bắt cũng không bắt được, hơn nữa, nàng sợ tùy tiện động thủ sẽ gây thêm phiền cho Lâm Minh.
Mặc dù chặt đứt ba cái xúc tu, nhưng là chủ thể đào tẩu, lại cực kỳ đáng tiếc!
Mà lúc Nhan Nguyệt Nhi đã không ôm hy vọng, bên trong hai mắt Lâm Minh đột nhiên chợt lóe hàn quang, Hoàng Kim chiến linh đắm chìm ở trong tinh thần chi hải bay ra lần nữa, ý niệm lan ra, tạo thành hình chiếu của thế giới ý chí!
Một sát na kia, không gian phạm vi một dặm chung quanh Lâm Minh, toàn bộ bị bao phủ bên trong thế giới ý chí, bị ý chí pháp tắc ước thúc!
Ca ca ca!
Ý niệm của Lâm Minh quán chú vào bên trong ao đầm màu đen, trong một nháy mắt đúng là để cho bùn nhão nát nhừ trong ao đầm màu đen trở nên cứng rắn như sắt!
Trong nháy mắt, khu vực đầm lầy phạm vi một dặm phía dưới Lâm Minh, toàn bộ bị ý niệm của Lâm Minh ngăn lại, mà san hô đen kia, căn bản chui không lọt, dĩ nhiên là không có chạy.
San hô đen đã luống cuống, liên tiếp phát ra tiếng rít, thân thể phá tan ao đầm cứng rắn, thế nhưng từ dưới đất nhảy ra ngoài!
Thấy một thứ gì đó toàn thân màu đen, giống như rễ cây già, trong lòng Nhan Nguyệt Nhi đột nhiên cả kinh, chủ thể của tấm san hô đen này thế nhưng lớn như vậy!
San hô đen biết dưới đất đã không đi được, liền muốn chính diện phá vỡ thế giới ý chí phong tỏa của Lâm Minh, song Lâm Minh sao lại có thể để nó như nguyện, tinh thần lực liên lạc với hạt giống Tà Thần bên trong, một đạo trụ lửa bắn ra, hóa thành một cái xiềng xích, trực tiếp khóa chủ thể cùng xúc tu của san hô đen lại.
– Phong!
Hai tay Lâm Minh liền động, ở một phần trăm cái sát na, liền đánh ra hơn ngàn cái ấn quyết, những thứ ấn quyết này bay vào bên trong chủ thể của san hô đen, giam cầm nó tầng tầng lớp lớp!
– A! A! A!
San hô đen không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, song theo vài trăm hơn ngàn ấn quyết không ngừng tiến vào trong thân thể nó, nó càng giãy dụa càng suy yếu, cuối cùng rốt cục hoàn toàn bị Lâm Minh bắt sống!
Nhan Nguyệt Nhi ở một bên tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình Lâm Minh bắt san hô đen, còn có chút ngẩn người, không có kịp phản ứng.
Bản thân lực chiến đấu của san hô đen thật ra thì căn bản chưa ra hình dáng gì, nhưng là trời sanh tính giảo hoạt, giỏi về ngụy trang, hơn nữa còn giỏi về độn thổ chạy trốn, muốn bắt nó? Khó khăn!
Nếu như đổi lại người kinh nghiệm chưa đầy, tỷ như Nhan Nguyệt Nhi, thậm chí có khả năng bị nó tính toán ngược lại.
Nhưng là ở trong tay Lâm Minh, trước sau chỉ mấy hơi thời gian, san hô đen đã bị Lâm Minh bắt, đây chính là khác biệt năng lực, không riêng gì chênh lệch lực chiến đấu, còn có kinh nghiệm, năng lực phản ứng! Đổi lại là Nhan Nguyệt Nhi, cho dù có Hoàng Kim chiến linh, cũng không có biện pháp liền làm ra phán đoán trong một phần trăm cái sát na khi san hô đen chạy trốn, trong nháy mắt dùng hình chiếu của thế giới ý chí phong tỏa ao đầm.