Hiển nhiên, mục tiêu của sát thủ cũng là Lăng Hàn, sau khi giải quyết hai mục tiêu cản đường, liền nhắm thẳng đi vào!
Tất cả mọi người há hốc mồm, chỉ thấy Lăng Hàn đang ngồi ở tại chỗ, bên cạnh hắn là Thủy Nhạn Ngọc, hai người đều cực kỳ thong dong, trên người không có chút vết tích chiến đấu qua.
Này thật bất khả tư nghị, phải biết mỗi người bọn họ đều ở trong hỗn chiến để lại một ít vết tích, vì sao Lăng Hàn làm mục tiêu lại một chút vết tích chiến đấu cũng không có?
Lại nhìn kỹ, trên tay, trên chân Lăng Hàn còn tròng xiềng xích, này để cho bọn họ không lời nào để nói.
– Cái kia… Có thể mở xiềng xích ra không?
Lăng Hàn cười nói.
Đồ chơi này chỉ có thể khóa lực lượng của hắn, nhưng đối với thần thức lại không có chút ảnh hưởng, hắn tự nhiên có thể thong dong tiến nhập Hắc Tháp nhìn trò hay.
Sắc mặt của Dương Thiết Thành tái xanh, trước mở khóa cho Lăng Hàn, tiếp đó nhìn hai thuyền viên bị giết, thật lâu không nói gì.
– Bất kể là ai hạ thủ, ta nhất định sẽ bắt được hắn, chém thành mảnh nhỏ!
Hắn gằn từng chữ nói, ánh mắt đảo qua mỗi người, tràn đầy sát ý rét lạnh.
Hiện tại trừ Lăng Hàn, tất cả mọi người đều có hiềm nghi.
– Báo!
Thuyền viên phụ trách quan sát ở trên cột buồm lớn tiếng nói.
– Phát hiện địch nhân! Phát hiện địch nhân! Có hải tặc giết tới!
Hải tặc!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, mấy ngày hôm trước hắn vẫn ngóng trông hải tặc xuất hiện, không nghĩ tới ở lúc mấu chốt này lại thật có hải tặc tới.
– Chuẩn bị ứng chiến!
Dương Thiết Thành lạnh lùng nói, hắn biết rõ người sát hại tiểu đệ của mình đang ở trên thuyền. Nhưng bởi vì không biết là ai, chỉ có thể thúc thủ vô sách, điều này làm cho hắn thập phần căm tức.
Hiện tại hải tặc đánh tới, vừa khéo để hắn có nơi trút giận.
Phía trước xuất hiện 12 chiến thuyền nhỏ, thật rất nhỏ, trên mỗi một chiến thuyền chỉ có năm người, đã ngồi đầy. Không có không gian dư thừa. Người trên thuyền đều khua mái chèo, tốc độ rất nhanh, như mũi tên bay tới, rõ ràng trước còn cách hơn năm dặm, nhưng nháy mắt khoảng cách này liền rút ngắn đến hai dặm.
Gần như vậy, những người trên thuyền đó đều có thể thấy rõ, mỗi người sắc mặt dữ tợn, tràn đầy biểu tình tàn nhẫn.
– Pháo kích!
Dương Thiết Thành hạ lệnh.
– Vâng!
Thình thịch thình thịch thình thịch, đội thuyền nã pháo, nhưng đám hải tặc hiển nhiên gặp nhiều trường hợp như vậy, không loạn chút nào, cỡi thuyền nhỏ linh hoạt tránh né.
Muốn trực tiếp né tránh pháo kích, vậy cơ hồ là chuyện không thể nào. Dù sao pháo đánh ra là ánh sáng, dùng trận pháp phức tạp lấy ra lực lượng trong Chân Nguyên Thạch oanh kích.
Thế nhưng, trước nã pháo cần nhắm vào mục tiêu, mà những thuyền nhỏ kia hoàn toàn không đi thẳng tắp, như linh xà giãy dụa, làm cho pháo kích không cách nào tập trung.
– Chuẩn bị tiếp chiến!
Dương Thiết Thành cũng không hốt hoảng chút nào, tiếp tục hạ lệnh.
– Ha ha ha ha!
Từng tên hải tặc đảo thuyền đến, phát ra tiếng cười quái dị, đây là một loại tâm lý chiến. Đe dọa đối thủ, để cho sĩ khí của địch nhân đại ngã.
– Lần này buôn bán không tệ, cư nhiên có nhiều nữ nhân xinh đẹp như vậy!
– Mỹ nữ Sơn Hà Cảnh, mỗi người đều có thể bán giá cao.
– Hắc hắc. Quy củ cũ, nam toàn bộ giết, nữ mang đi!
– Vâng!
Rất nhanh, 60 tên hải tặc toàn bộ lên thuyền, chiến đấu chân chính bạo phát.
Trước ở trong sương mù bạo phát vài tràng ám đấu, chết không ít người, nhưng này chỉ có một mục tiêu là Lăng Hàn. Tám người Hắc Ngũ Bang, còn có hai thuyền viên kỳ thực chỉ là gặp tai bay vạ gió.
Nhưng bây giờ bất đồng, hải tặc sẽ không giảng nhân nghĩa với ngươi, ngươi không đáng hắn, hắn sẽ không tới giết ngươi. Ở trong mắt hải tặc, nữ nhân là tài vật, mà nam nhân là địch nhân, phải tiêu diệt.
– Giết!
Người người đều có giác ngộ, lúc này tuyệt không thể nội đấu, bằng không đều sẽ thành vật hi sinh của hải tặc. Mỹ nữ nhất thời bán hội không chết được, nhưng tin tưởng kết cục càng thê thảm hơn tử vong.
– Thê tử, chúng ta đến so tài một chút, xem ai giết hải tặc nhiều hơn!
Lăng Hàn cười to, trường kiếm tuôn ra.
—————