Phụt!
Diệp Thành vừa nói con số, Từ Phúc phun luôn ngụm rượu vừa vào đến miệng.
Thấy vậy, Diệp Thành bịt ngay tai lại.
“Ba trăm nghìn, tên tiểu tử nhà ngươi lên trời à?”, Từ Phúc lập tức cất giọng la lối, thổi râu trợn mắt, tông giọng không thể cao hơn được nữa khiến cho Diệp Thành dù bịt tai nhưng vẫn thấy ong ong đầu óc.
“Nói, ngươi lấy nhiều tiền như vậy làm gì?”, Diệp Thành ho hắng, hắn gại gại mũi: “Con mua đồ ạ”.
“Dối trá, lại dối trá, mua đồ gì mà đắt như vậy?”
“Hình nộm ạ”, cuối cùng Diệp Thành cũng nói thật, nếu muốn vay linh thạch từ chỗ Từ Phúc thì thật sự không đơn giản.
“Ngươi ăn no rửng mỡ à? Bỏ ra trăm nghìn mua một hình nộm?”, Từ Phúc cho dù nghe rõ nhưng cũng không biết Diệp Thành nghe từ đâu ra việc liên quan đến hình nộm, do vậy ông ta mới chú ý tới việc này.
“Con chỉ là hiếu kỳ nên mua về nghiên cứu thôi”.
“Một trăm nghìn, hơn thì không có đâu”, Từ Phúc liếc nhìn Diệp Thành một cái rồi lấy ra một cái túi đựng đồ: “Còn nữa, có tiền nhớ trả ta, không có tiền thì lấy linh đan bù vào cũng được, đi đi”.
Diệp Thành đi vào và trông thấy đôi mắt Bàng Đại Hải sáng quắc quan sát các đệ tử. Nếu ai đó dám trộm đồ ở đây thì nhất định sẽ không thoát khỏi tầm mắt ông ta, vả lại còn bị ông ta trị cho một trận.
“Ồ, lâu rồi không thấy ngươi đến”, Bàng Đại Hải liếc nhìn Diệp Thành.
“Con bận tu luyện không có thời gian”, Diệp Thành nói rồi không quên lựa lựa đống đồ trên người.
Lựa một lúc hắn mới tới bên Bàng Đại Hải sau đó khẽ giọng nói: “Trưởng lão, con nghe nói chỗ người có hình nộm?”
Nghe vậy, Bàng Đại Hải có vẻ hơi bất ngờ, ông ta nhướng mày thật cao: “Sao, ngươi muốn mua à?”
“Con mua về nghiên cứu”.