Có vị quản lí đứng một bên đột nhiên hắng giọng, nghiêm khắc ra lệnh:
“Trở về làm công việc của mình đi, đừng có đứng đây mà làm mất hình tượng của Victoria”
Mấy người phụ nữ tuy không thích nhưng phải miễn cưỡng trở lại văn phòng.
Tinh Đào trước khi trở về bàn làm việc thì liếc xéo nam quản lí một cái rồi nói:
“Ghen tị vì không được bà chủ để ý thì nói luôn đi, còn bày vẽ biện cớ mất mặt công ty làm gì’’
Nam quản lí bị đụng trúng tim đen, sắc mặt đen ngòm.
Đúng thực là anh ghen tị thật.
Làm việc đã được một năm mà bà chủ không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.
Tuy anh cũng thuộc dạng anh tài nhưng xem ra không thể với tới cô được rồi.
___________
Trong thang máy chuyên dụng, Bạch Thần nhấn lên số tầng cần đến theo chỉ dẫn của Mặc Âu.
Sau đó anh không nói lời nào, mở chiếc túi đen từ lúc nãy anh đã cầm xuống ra. Trong đó có một đôi dép bông màu trắng mà Mặc Âu thường xuyên thay cho giày đế cao.
Bạch Thần quỳ nửa người xuống, còn định giúp Mặc Âu thay giày thì Hàn Thiên Nhược ngứa mắt lấy tay cướp phắt lấy chiếc dép bông.
‘‘Để tôi’’
Bạch Thần nhíu mày: “Nhưng mà ngài đây là muốn…”
“Để anh ấy giúp tôi đi” Mặc Âu sờ sờ mũi nói.
Haha! Hàn Thiên Nhược nổi cơn ghen thật trẻ con.
Cứ như thế, từ Bạch Thần giờ đổi thành Hàn Thiên Nhược làm sứ giả hộ hoa cho Mặc Âu.
_____________
Đến trường quay cách biệt nằm trong Victoria, Bạch Thần lãnh đạm giới thiệu vị khách đặc biệt mới tới.
Ai nấy đều cảm thấy lòng nhộn nhạo không thôi. Muốn gặp được ngài Tu La luôn nổi tiếng là sống khép kín với thế giới thì đúng là khó như hái sao trên trời.
Ngờ đâu, bọn họ bây giờ mới được chính mắt nhìn thấy, lại còn ở một khoảng cách có thể nói là gần.
Cho dù bọn họ đang cách anh đến gần chục mét.
Mặc Âu ra hiệu cho đoàn nhân viên trong trường quay im lặng rồi lên tiếng:
“Công ty chúng ta rất vinh dự khi mời được ngài Tu La làm gương mặt đại diện cho quý này của chi nhánh trang sức và đá quý ở phía Tây thành phố A. Cho nên tôi mong mọi người làm việc với hiệu suất cao nhất để không làm tiêu tốn thời gian quý giá của ngài ấy”
Tất cả mọi người đồng thời đáp: “Vâng bà chủ”