Hàn Nghệ nói: “Nhị công tử, hiện giờ chúng ta không nên rối rắm ở chỗ này nữa, phải khẩn trương bố trí phòng bị, cho binh sĩ sẵn sàng nghênh chiến, sau đó tìm cách để cách châu huyện lân cận điều binh đến.”
Dương Triển Phi buồn bực nói: “Ta cũng biết, nhưng ta chức quan hèn mọn, gia phụ lại không ở đây. Ta không có quyền điều động quân binh ngoài phạm vi Dương châu, ta đã cho người truyền tin xuống, bắt quân sĩ ở biên cảnh làm tốt phòng ngự, đồng thời sai người phi ngựa cấp tốc đem chuyện này bẩm báo với gia phụ rồi, không biết có kịp không.”
Nói trắng ra là, y chỉ là một đứa con nhà quan, tuy có chức quan trong tay, nhưng cũng chỉ vậy thôi, sao có thể chỉ dựa vào suy đoán mà có thể điều động quân binh ở các châu quận lân cận. Nếu làm như vậy thì triều Đường tất loạn.
“Báo…báo.”
Chỉ thấy một lính gác bước nhanh vào, bẩm báo: “Nhị công tử, đại sự không tốt rồi, huyện Giang Đô đột nhiên mọc ra rất nhiều phản quân, kho lương Giang Đô đã bị quân dịch công phá, huyện Giang Đô bị quân địch bao vây rồi.”
“Nhanh như vậy?” Hàn Nghệ không khỏi kinh ngạc, hắn vẫn nghĩ là còn kịp, nhưng không ngờ là muộn mất rồi.
“Cái gì.” Dương Triển Phi hoảng hốt thốt lên một tiếng, bước lên trước, một tay túm lấy tên lính gác: “Ngươi nói sao? Kho lương Giang Đô vô cùng bí mật, hơn nữa có trọng binh canh gác, sao lại bị quân địch dễ dàng công phá vậy.”
Huyện Giang Đô thuộc Dương Châu, nằm trên giải đất trung tâm của Vận Hà, lại nối với Hoài Thủy, giao thông hết sức thuận lợi, vì vậy là yếu địa chiến lược, hơn nữa đó là chốt chặn cuối cùng của Dương Châu, nếu như huyện Giang Đô thất thủ, vậy Dương châu không có gì để thủ, chuyện hết sức nguy hiểm. Đầu đời Đường đều thiết lập kho lương ở đây, thuận tiện vận chuyển, nhưng kho lương quan trọng như vậy phải phái người canh gác, không phải ai cũng biết vị trí của kho lương, hết sức bí mật.
Tên lính gác vẻ mặt đưa đám nói: “Bởi tướng lĩnh của quân địch là tội phạm truy nã trước đây Từ Mạnh, chính gã đem quân công phá kho lương của ta.”
“Từ Mạnh?”
Dương Triển Phi thất kinh.
Một bên Hàn Nghệ nghe vậy cũng kinh ngạc, nếu đúng là như vậy thì nguy to rồi, bởi Từ Mạnh vốn là nhân sĩ Dương Châu, hơn nữa lại là quân chuyên nghiệp, không phải nửa quân nữa dân. Gã rất thông thuộc binh lực và bố trí trong thành Dương Châu, có gã hiến kế cho quân địch, đúng là họa vô đơn chí.
Vậy Từ Mạnh vẫn là người của Trần Thạc Chân hay là từ sau khi vụ án Từ Mạnh xảy ra, gã mới đầu phục Trần Thạc Chân?
Hàn Nghệ thoáng suy tư một chút, nhưng không rảnh nghĩ nhiều, bất kể như thế nào, Từ Mạnh sẽ là mối họa lớn cho bọn họ, đây là điều không thể nghi ngờ.
“Lẽ nào lại thế?”
Dương Triển Phi một tay đẩy tên lính gác ra, chân đạp mạnh một cái, kêu lên bi thảm: “Quân tinh nhuệ Dương Châu đã bị cha ta đưa đi, ta đâu có quân đi cứu a.”
Hàn Nghệ nói: “Nhị công tử, chuyện đã rồi, chúng ta mau đi bố trí mới được.”
Dương Triển Phi nhíu mày trầm tư một lát, nói: “Người đâu!”
“Có ti chức.”
“Ngươi lập tức dẫn người ra khỏi thành, mệnh ngoài thành tất cả dân chúng lập tức vào thành, không được chậm chễ.”
“Tuân mệnh.”
Hàn Nghệ nghe vậy hơi trầm tư, lát sau mới hiểu. Dương Triển Phi dĩ nhiên là muốn thủ thành phòng vệ, phản quân vốn dĩ là một đám ô hợp, hơn nữa đến bất thình lình, khẳng định không có vũ khí công thành, vậy nên thủ ở tường thành, tất nhiên là vững chắc hơn. Hơn nữa với Dương Triển Phi mà nói, thủ được thành là thắng lợi, vậy thu thành phòng vệ là kế sách tốt nhất rồi. Dù sao thì khi trở thành danh tướng cũng phải có chút tài năng, nếu như không có chút năng lực thì Dương Tư Nột cũng không giao Dương châu cho y.
Bên trong hậu đường Dương phủ
“Bà nội, hiện giờ Dương Châu vô cùng nguy hiểm, bà hãy đi Sở châu tạnh lánh đi.”
Dương Triển Phi vội vàng nói với Dương lão phu nhân.
Hiện giờ đừng nói đi cứu huyện Giang Đô, cho dù là Dương Châu có thể bảo vệ được hay không, đều là một dấu hỏi thật lớn.
Dương lão phu nhân nghe Dương Triển Phi nói phải rời đi, tức giận dùng gậy chọc mạnh xuống đất, “toong” một tiếng vang lên: “Tên nghịch tử ngươi, đúng là nhục nhã nề nếp Dương gia, từ thời Tăng tổ đã lĩnh binh xuất chinh, đến cha ngươi, đời đời chinh chiến, mặc dù cũng từng bại trận, nhưng chưa từng chưa đánh đã lui, nếu như trước mắt có địch mạnh. Thế nào ta cũng phải đánh chết tên nghịch tử vô dụng nhà ngươi.”
Bởi chính sách thời Đường hiện giờ là Quan Trung bản vị, cho nên quý tộc khu Quan Lũng là rất kiệt xuất. Dương Hùng, Dương Cung Nhân, đều là những đại tướng nổi tiếng trong lịch sử, phản tướng triều Tùy Dương Huyền Cảm là do Dương Cung Nhân bắt sống. rất thú vị chính là, sau này Dương Cung Nhân bị triều Tùy xa lánh, bị đưa đến Dương Châu nhận chức Đại sứ gì gì đó, sau đó lại phải đem quân đi thảo phạt ma vương ăn thịt người Chu Sán, nhưng bị Chu Sán đánh bại, đồng thời lùi về Dương Châu. Dĩ nhiên, điều này không trách được Dương Cung Nhân, Tùy mạt quần hùng cũng lên, Dương Cung Nhân trong ngoài bức bách, khả năng cũng vô tâm bán mạng cho triều đình, rất khó đánh thắng. Nói tóm lại, bất kể Dương Hùng hay là Dương Cung Nhân đều rất chính trực, dũng cảm, nhân hậu. Điều này làm nên nề nếp của Dương gia.
Dương Triển Phi cũng là có cực khổ riêng, hiện giờ cũng không chỉ là vấn đề ở huyện Giang Đô, có trời mới biết là Cửu Đăng có bao nhiêu đồng bọn trà trộn vào trong thành, trong thành vốn dĩ chẳng có bao nhiêu quân sĩ canh gác, nếu như quân địch nội ứng ngoại hợp thì xong rồi. “Bà nội, tôn nhi…không muốn tháo chạy, chỉ mong bà và Phi Tuyết bọn họ đi Sở châu tạm lánh.”
Dương lão phu nhân nói: “Ta tuy là một bà già, nhưng ta biết, chưa chiến đã sợ, vậy làm sao đánh thắng trận được. Nếu ngươi sợ hãy thì hãy đi trước, ta ở lại đây liều mạng với quân địch.”
Dương Phi Tuyết đứng bên cạnh bà ta nói: “Muội cũng không đi.”
Hàn Nghệ nghe được thầm nghĩ, bà già này dạy cháu đúng là lợi hại thật đấy. Có câu nói này, cho dù thánh chỉ tới, Dương Triển Phi cũng sẽ không rời khỏi Dương Châu.
Dương Triển Phi mặt đỏ tía tai, đúng là xấu hổ vô cùng, hận không thể bây giờ lao ra liều mình với quân địch.
Hàn Nghệ trầm tư nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng: “Lão phu nhân, nhị công tử, bây giờ nói những thứ này e là không phải lúc.”
Dương Phi Tuyết lập tức nói: “Hàn Nghệ, ngươi có cách gì không?”
Oa, Người coi trọng ta vậy à? Hàn Nghệ thấy mọi người đang nhìn mình, đột nhiên có chút được sủng mà lo.
Dương lão phu nhân nói: “Hàn tiểu ca, nếu như ngươi có biện pháp, cứ nói đừng ngại.”
Hàn Nghệ nói: “Có câu muốn trừ ngoài trước tiên phải an nội, chúng ta nên tranh thủ thời gian, tìm và bắt những tên thảo khấu đang lẩn trốn ở trong thành. Nếu không, đến lúc bọn chúng trong ứng ngoại hợp thì phiền phức to.”