Anh chàng thoải mái hào phóng thản nhiên, thật sự chẳng có một chút mập mờ giấu diếm nào.
Hóa ra chỉ là vì người bà yêu quý của anh ta qua đời nên anh ta mới muốn tìm người uống rượu chung. Mà Thịnh Kiều còn chưa cả lưu số của anh ta, Thịnh Kiều ghét bỏ anh ta, Thịnh Kiều đóng phim vất vả cả ngày, lúc ấy lại không từ chối anh ta.
Hức, đây là tiểu tiên nữ lương thiện gì thế này?
Coi như bỏ qua thân phận đối thủ đi, hai người đã hợp tác với nhau lâu như vậy, cho dù không tới trình độ bạn bè, thì cũng coi như quen biết lẫn nhau. Đều chung một giới, người quen của bạn đang đau buồn vì chuyện người thân, tìm bạn đi uống tí rượu với anh ta, chẳng lẽ bạn lại có thể từ chối?
Cô ta ngoại trừ là fan của Hoắc Hi, trước tiên phải là một nghệ sĩ đã.
Antifan còn định xông lên, lại bị toàn bộ Ý Nhân bỗng nhảy ra bóp chết.
Cảm ơn chị đã không từ chối yêu cầu bầu bạn của cục cưng chúng em lúc anh ấy cần nhất.
Phần lớn fan đều sáng suốt hiểu rõ, idol chẳng những tự mình bác bỏ tin đồn, còn không hề trốn tránh trả lời phỏng vấn của truyền thông. Anh đã thẳng thắn như thế, họ cứ túm nhà gái mãi không bỏ cũng chẳng hay ho gì.
Huống chi chuyện lần này là do fan cuồng nhà mình tung ra, nhà gái cũng là bị tai bay vạ gió. Ekip của hai bên đều đang đập tiền làm quan hệ xã hội, tới đêm, hướng gió cơ bản đã khống chế được rồi.
Bối Minh Phàm sức cùng lực kiệt gọi điện thoại cho Thịnh Kiều: “Bà cô ơi, hiệp nữ ơi, còn nữa không? Hả? Cô nói cho anh đi, còn chuyện gì mà anh không biết nữa không?”
Thịnh Kiều: “…… Không có, thật sự không có ạ.”
Bối Minh Phàm: “Lần trước cô cũng nói thế.”
Thịnh Kiều: “……”
Đang gọi điện thoại, đèn trong nhà bỗng tắt ngúm, Thịnh Kiều giật mình một cái, vội đứng lên, “Mất điện rồi, không biết có phải đứt cầu dao không. Em đi xem cái đã, không nói với anh nữa.”
Bối Minh Phàm: “Anh biết cô lấy cớ cúp máy! Lấy cớ!”
Thịnh Kiều: “Tạm biệt.”
Cúp điện thoại xong, cô bật đèn pin trên di động, chạy đến phòng khách kiểm tra công tắc nguồn điện, phát hiện không đứt cầu dao. Cô lại gọi điện cho bên bất động sản, mới biết là đang bảo trì đường dây, phải mất điện một giờ.
Hơi nhàm chán, Thịnh Kiều quyết định xuống lầu đi dạo. Khuôn viên xanh dưới lầu làm rất tốt, có núi giả có cầu phao, không khí thanh mát đêm hè cũng rất thoải mái.
Cô vừa mới thay xong quần áo, đang ngồi xổm trước cửa đeo giày, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.
Cô hoảng sợ, nhìn xuyên qua lỗ mắt mèo, đèn thợ mỏ ở hành lang sáng lên. Người đứng ngoài cửa đội mũ, mặc một chiếc áo thun màu đen, vẻ mặt hờ hững.
Thịnh Kiều vội kéo cửa ra ngay, không biết nên khiếp sợ hay vui mừng, “Hoắc Hi?! Không phải chiều nay anh bay sao ạ?”
Anh ngẩng đầu nhìn căn phòng tối đen, cau mày: “Em định ra ngoài à?”
“Mất điện, em muốn xuống dưới dạo một lúc ạ.”
Cô vừa mới nói xong, Hoắc Hi đi vào, duỗi tay đóng cửa phòng lại. Bị ngăn với đèn thợ mỏ ngoài hành lang, căn phòng lại tối đi ngay, chỉ có những ánh đèn neon ngoài phố đêm hắt vào cửa sổ, toả ra ánh sáng mông lung.
Thịnh Kiều mới thay được một bên giày, không biết anh muốn làm gì, cô chần chờ gọi: “Hoắc Hi?”
Cô có cảm giác hình như tối nay anh hơi sai sai.
Giờ này đúng ra anh phải ở trên máy bay rồi chứ, sao lại đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà mình? Chẳng lẽ…… Vờ lờ?! Không phải anh ấy nhìn thấy scandal giữa mình với Thẩm Tuyển Ý nên đặc biệt tới tìm mình tính sổ đấy chứ?
Thịnh Tiểu Kiều run bần bật, “Hoắc Hi…… Sao anh không đi ạ?”
Bốn phía đen kịt, anh tới gần hai bước, người Thịnh Kiều dán vào vách tường, cô nuốt nước miếng một cái.
Anh đứng ở trước mặt cô, rũ mắt nhìn cô: “Nhớ ra trước khi đi, còn một chuyện chưa làm.”
Thịnh Kiều nửa ngước đầu, hơi lo lắng: “Chuyện…… Chuyện gì ạ?”
Nương theo ánh đèn mông lung ngoài cửa sổ, cô thấy anh đột nhiên cong môi mỉm cười. Cô còn chưa kịp phản ứng với nụ cười này, anh đã đột nhiên cúi người, vòng tay qua gáy cô, bàn tay nâng đầu cô, nâng cô lên trên. Sau đó anh cúi đầu, hôn lên môi cô.
Một cái hôn xảy ra thật thình lình.
Cô mở to hai mắt trong đêm tối, ngưng cả hô hấp. Người cô cứng lại, đến đại não cũng ngừng chuyển động.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh mút mạnh vào, lần hôn này sâu hơn nhiều mọi cảnh hôn trước đây, dường như hận không thể cắn lấy cô, nuốt cả cô vào, đến hơi thở của anh cũng nóng bỏng.
Cô gần như thiếu Oxy, sắp không đứng được, bàn tay anh lót ở sau đầu cô, đè cô trên tường. Cánh tay anh lại vòng lấy eo cô, siết cô thật chặt trong lồng ngực.
Không biết qua bao lâu, anh rời khỏi môi cô, bốn phía yên tĩnh đến độ có thể nghe thấy cả tiếng tim đập.
Cô tựa như đang nằm mơ, hoảng hốt hỏi: “Hoắc Hi, anh đang làm gì thế?”
Giọng anh trầm khàn: “Đóng dấu.”
Cô cố ngước mắt, nhìn vào đôi mắt anh. Đôi mắt luôn mỉm cười thờ ơ kia, tựa như mặt biển, tựa như đêm đen, tựa như hư không sâu thẳm.
Anh đột nhiên mỉm cười: “Vốn dĩ không định sớm như vậy, nhưng em luôn khiến anh không yên tâm.”
Cô vẫn còn ngây ra, khuôn mặt nhỏ căng thẳng đến mức đỏ bừng, cả người đều choáng váng mơ hồ. Cánh tay anh lại tăng thêm lực, càng siết cô gần hơn vào lồng ngực mình, ghé sát vào bên tai cô: “Kiều Kiều, em là của anh, biết không?”
Hơi thở của cô dồn dập.
Sau một lúc lâu, cô hơi mơ hồ, lắp bắp, nhỏ giọng hỏi: “Hoắc Hi, lời của anh…… là ý mà…… em hiểu đó sao?”
Anh cười nhẹ: “Đúng, chính là ý đó.”
Thân mình cô cũng bắt đầu run, “Là…… Là th…… thích em…… đó ư?”
Giọng anh trầm khàn: “Ừ, thích em, muốn ở bên em.”
Cô không có động tĩnh gì hồi lâu.
Anh dở khóc dở cười, buông tay ra, người cô mềm nhũn, trượt theo vách tường ngồi xuống.
Hoắc Hi ngồi xổm xuống trước mặt cô, cúi đầu, hỏi cô từng câu từng chữ: “Kiều Kiều, anh thích em, em có thích anh không?”
Cô ngơ ngác nhìn anh.
Anh cầm tay cô, đặt ở chỗ trái tim chính mình, thấp giọng nói: “Không phải kiểu thích như của fan đối với thần tượng, mà là phụ nữ thích đàn ông, là Thịnh Kiều thích Hoắc Hi.”
Bàn tay run rẩy của cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng rực của anh, cảm nhận được nhịp tim kịch liệt của anh.
Anh nhìn cô, lại hỏi một câu: “Em có thích anh không?”
Cô nửa ngửa đầu, nhìn anh không hề chớp mắt.
Hồi lâu, hốc mắt cô đột nhiên đỏ lên, cô nói: “Em thích anh.” Cô giơ tay dụi dụi mắt, trong giọng tràn ra tiếng nức nở, nhưng vừa nghiêm túc, vừa rất kiên định, “Hoắc Hi, em thích anh.”