“Không phải nói là tăng gấp đôi sao?”
“Phải nhớ rằng điều kiên tiên quyết chính là mấy người phải thuyết phục được Sanh Tiêu mới có thể tăng gấp đôi, còn cái này là tự tôi ra tay mới ký được.” Quản lý đắc ý, anh ta đi đến trước bàn làm việc của chị Vương: “Vương Công, cô mau bàn giao công việc đi, nhanh chóng chuẩn bị tài liệu cho hạng mục mới.”
Chị Vương xoẹt xoẹt tay kí tên: “Sợ là không được, tôi không quan tâm đến hạng mục này, hơn nữa gần đây tôi và Sanh Tiêu còn bận rộn với dự án bên Thái Dương, không có thời gian làm cái khác.”
“Cô cô … ” tâm tình của quản lý cũng không bị phá vỡ, chẳng qua nghĩ đến bạn học cũ với nhau, muốn chị Vương tham gia hạng mục này, cũng là giúp cô ta phát tài, không ngờ cô ta lại từ chối ngay trước mặt mọi người.
“Quản lý, công việc trước mắt của tôi đều đã hoàn thành, ngài xem … ” một nhân viên khác tự đề cử.
“Được, vậy giao cho cậu.”
Mạch Sanh Tiêu cầm tài liệu đi đến bên cạnh chị Vương, đưa thiệp mời bên trong cho cô, chị Vương vừa mở ra: “Ô, nhanh như vậy, mọi thứ đều chuẩn bị xong rồi à?”
Sanh Tiêu gật đầu: “Vâng, gần xong.”
“Sanh Tiêu, chúc mừng em.”
Mạch Sanh Tiêu ngồi xuống cạnh cô ấy: “Chị Vương, cảm ơn chị luôn cân nhắc em, em có được ngày hôm nay, cũng là nhờ cả vào chị.”
“Ôi, khách khí làm gì.” Chị Vương vỗ nhẹ lên đầu gối cô: “Em có được ngày hôm nay, đều là dựa vào chính bản thân mình, khi chị còn trẻ, cũng giống như em vậy, làm việc như điên, bỏ qua không ít cơ hội, nhưng cẩn thận là tốt, điều đó luôn đúng.”
Chị Vương nhìn thiệp mời trong tay: “Ơ, không có ảnh cưới à?”
“Chủ nhật tuần này bọn em đi chụp, viện ảnh không cho bọn em chụp nhanh.”
“Như vậy cũng tốt, bình thường lúc nào cũng vội vàng, hiếm khi có ngày nghỉ phép, chuyện lớn một đời, cũng không thể qua loa.”
Khóe miệng Mạch Sanh Tiêu gượng gạo cười, cô gật đầu.
**********************
Chân Đào Thần sau một tuần đã đỡ hơn nhiều, tuy rằng đi lại chưa tiện, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc chụp ảnh cưới.
Hai người đi lên tầng hai chọn lễ phục, phòng của nam và nữ ở hai hướng khác nhau, Mạch Sanh Tiêu đi vào, bên trong bật điều hòa, cửa bị đóng lại, người đưa cô vào vội vàng đi tiếp đón vị khách khác.
Mạch Sanh Tiêu theo như dặn dò lúc trước chọn hai bộ váy cưới, một bộ chụp trong nhà, một bộ chụp ngoại cảnh, cần phải sắp xếp.
Màu sắc của lễ phục rất đa dạng, cô đem bộ đã chọn ưng đặt lên ghế, cởi áo khoác chuẩn bị mặc thử, tay cô vừa chạm vào khóa kéo, cửa đột nhiên bị đẩy ra.
Sanh Tiêu sợ hãi, theo bản năng trốn về phía sau giá treo váy: “Sao anh lại ở đây?”
Đối với sự xuất hiện của Duật Tôn, cô chỉ có thể dùng bốn chữ “Âm hồn bất tán” để miêu tả.
Người đàn ông đóng cửa lại, đặt một chiếc ghế ngồi dựa vào sau cánh cửa: “Em muốn kết hôn?”
“Có liên quan gì đến anh?”
“Em nên đưa thiệp mời cho tôi.”
“Tạo điều kiện cho anh phá hủy hôn lễ của tôi sao?” Hai tay Mạch Sanh Tiêu che trước ngực, vẻ mặt phòng bị.
“Không cần che, cho dù em có mặc nhiều thế nào, tôi cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ em khi không mặc quần áo.” Duật Tôn gác một chân lên: “Sanh Tiêu, em yên tâm, tôi sẽ để em kết hôn.”
Mạch Sanh Tiêu khi nghe những lời nói này, so với nghe câu không cho phép cô kết hôn còn khiến trong lòng cô run sợ hơn: “Nếu đã vậy, anh đi ra ngoài đi.”
“Sanh Tiêu, anh khuyên em một câu.”
Sanh Tiêu giữ chặt áo cưới trong tay, màu trắng tinh khôi như đâm vào đôi mắt khiến Duật Tôn đau nhức: “Em bây giờ trở lại là lựa chọn tốt nhất, không nên đợi đến khi cánh chim gãy tận, hết hy vọng mới chịu quay đầu, không phải sao?”
“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì.”
“Một ngày nào đó em sẽ hiểu.” Duật Tôn đứng dậy, kéo ghế ra: “Tôi sẽ cho em tự trải nghiệm, cảm giác muốn mà không có được là như thế nào.”
Nói xong y kéo cửa đi ra ngoài.
Đào Thần chọn xong quần áo đi tới, cách đó không xa liền thấy Duật Tôn đi từ trong phòng thay đồ nữ ra, anh vội kiễng chân chạy dến: “Sanh Tiêu … “
Mạch Sanh Tiêu suy sụp ngồi bên cạnh lễ phục, Đào Thần đóng sầm cửa lại, anh ngồi xuống, nắm lấy vai Sanh Tiêu: “Không sao chứ?”
“Đào Thần.” Bên má Mạch Sanh Tiêu tựa vào bờ vai anh: “Em sợ, anh ta càng im ắng, em càng sợ, em vẫn luôn cảm thấy dù chúng ta có chạy đi đâu cũng không trốn được khỏi mắt của anh ta. Đào Thần, em thật sự muốn kết hôn với anh, sau khi kết hôn, chúng ta có thể cùng nhau sống cuộc sống bình thường, nhưng mà, Duật Tôn có thể buông tha cho em sao? Anh ta nói, anh ta sẽ để em kết hôn, em không tin, anh ta còn nói, bây giờ em quay trở lại là lựa chọn tốt nhất, anh nói xem, anh ta có thể hãy không lại làm ra chuyện gì khác?”
Đào Thần nhẹ vỗ lên lưng cô: “Sanh Tiêu, chúng ta kết hôn là quyền của chúng ta, anh ta không trói buộc được chúng ta, không cần phải nghĩ đến sự tồn tại của anh ta, nào, đi ra ngoài trang điểm.”
Cả ngày Mạch Sanh Tiêu đều bần thần, chỉ có rời xa Duật Tôn cô mới có thể sống tốt, nếu còn tiếp tục như vậy, cô thật sự sẽ phát điên mất, bây giờ đến cả ăn cơm, ngủ, thậm chí đi toilet, đánh răng cũng sợ thấy Duật Tôn sẽ xuất hiện trong gương.
Y giống như một cơn ác mộng, không đuổi đi được, trong lòng đầy sợ hãi.
Ngày kết hôn càng lúc càng tới gần.
Tuần cuối cùng.
.
.
.
Mạch Sanh Tiêu và Đào Thần đều đã mời hết khách, cha mẹ Đào cũng tới giúp.
Vợ chồng son tay trong tay đi lấy ảnh cưới, Sanh Tiêu có chút đăm chiêu, Đào Thần thấy cô thất thần, liền mở miệng nói: “Em rất ăn ảnh, chụp đẹp lắm.”
Mạch Sanh Tiêu thì thầm: “Tiếc là tóc lại ngắn, không tạo được kiểu đẹp.”
“Tóc ngắn mới đẹp, anh thích.”
Sanh Tiêu mỉm cười, đến bến xe buýt, Đào Thần lái xe của anh ra.
Từ xa đã trông thấy cửa viện ảnh đông người vây quanh, hai người nhìn nhau, vội chạy tới.
Đẩy mọi người ra chen vào, đã thấy trước của tiệm để một chậu than lớn, Mạch Sanh Tiêu dựa sát và Đào Thần, bức ảnh hai người thâm tình nhìn nhau trong bộ áo cưới đang bị cháy trong chậu than, một nửa đã bị đốt đi, một nửa cháy đen thành thanh chen chúc trong đống lửa, bên trong tiệm, nhân viên tiện tay đem thêm hai bộ album hình ném vào.
Sanh Tiêu mắt thấy ngọn lửa đang nuốt sạch nụ cười trên mặt cô, cô trừng lớn hai mắt, con ngươi bị khói lửa hun đến đỏ ngầu đau đớn. Khi cô chụp bộ ảnh này, trong lòng đang suy nghĩ, cô muốn sẽ kết hôn, muốn có một gia đình, cũng sẽ được hạnh phúc như bao người khác.
“Đừng như vậy … ” Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi lao đến, vươn tay vào đống lửa, Đào Thần vội giữ lấy thắt lưng cô: “Sanh Tiêu, em đừng như vậy.”
Mọi người đang vây quanh đều lắc đầu: “Ảnh cưới đẹp như vậy sao lại cháy như thế?”
“Đúng đó, theo thuyết pháp của tiền nhân, đây là điềm dữ.”
“Đúng vậy, vốn có ý nghĩa đầu bạc răng long, mà thế này thì … “
Sanh Tiêu ngồn xổm xuống, nhìn ảnh chụp bị cháy sạch, cô đẩy Đào Thần ra định lao vào trong viện ảnh, nhân viên bên trong bước tới: “Xin chào, cô cần giúp gì không ạ?”
“Ảnh cưới của chúng tôi vì sao lại như thế?” Khuôn mặt Đào Thần đầy phẫn nộ, xiết chặt hai nắm đấm.
“Ơ, viện ảnh cưới này là chúng tôi mới mua lại, những ảnh chưa ai nhận, chúng tôi liền hủy đi.”
“Cái gì là chưa ai nhận? Chúng tôi hẹn hôm nay lấy, lại nói, các người có quyền gì làm thế?”
“Vậy sao?” Quản lý đưa tay nâng kính lên: “Lấy hóa đơn ra cho tôi xem.”
Mạch Sanh Tiêu lấy giấy từ trong túi ra.
“Có lẽ là do sơ xuất của chúng tôi, nhưng mà khi bàn giao chủ cũ cũng không báo lại.”
Sanh Tiêu chỉ vào chậu than: “Nếu là hủy tất cả, vì sao lại chỉ có ảnh của chúng tôi? Không báo lại là chuyện của các người, nếu nơi này còn muốn kinh doanh, tại sao lại có thể đốt ảnh chụp trước mặt mọi người … ai sai các người làm như vậy?”
Đám người bên cạnh cũng chỉ trích: “Đúng thế, sau này còn ai dám chụp ảnh cưới ở đây, cần phải kiện bọn họ … “
“Người ta vợ chồng son hào hứng đến chụp ảnh, thật là quá đáng.”
Người quản lý sắc mặt lúc xanh lúc trắng, xoay người đi vào trong viện, không đến một lúc, khi đi ra cầm theo một xấp tiền: “Đây là một vạn tiền bồi thường, phí chụp của hai người mới 4999, tính ra còn có lời.”
Mạch Sanh Tiêu tức không chịu nổi: “Tôi không cần tiền của ông, trả lại ảnh cho tôi, nếu không, tôi phải đi kiện các người! “
“Tôi cũng chẳng tin, vậy cô đi kiện đi! “
Sanh Tiêu xoay người, hai bức ảnh lớn cháy sạch chỉ còn lại tấm khung kính, cô khóc không ra nước mắt, vừa ngẩng mặt lên, liền thấy một chiếc xe thể thao quen thuộc đang nổ máy, cửa kính xe mở, hiện rõ khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông.
Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi cầm lấy tiền trong tay người quản lý, cô sải bước xông tới: “Duật Tôn, anh đứng lại cho tôi! “
Đôi mắt phượng dài hẹp của người đàn ông xuyên qua kính râm nhìn vào gương chiếu hậu, y lái rất chậm, Sanh Tiêu đi giày đế bằng chạy theo, Đào Thần cuống cuồng theo sau, nhưng vì chân vẫn chưa khỏi hẳn nên chạy rất chậm. Mạch Sanh Tiêu bất chấp tín hiệu đèn giao thông, chỉ mải chạy theo xe Duật Tôn.
Xe cộ đông như nước, không ít ô tô điên cuồng ấn còi.
Duật Tôn sợ Mạch Sanh Tiêu xảy ra chuyện không may, liền nhấn chân ga lao vút đi.
Cô dùng sức ném tiền trong tay về phía trước: “Cút đi … Duật Tôn, cầm … thú! Khốn kiếp! “
Mạch Sanh Tiêu thở không ra hơi, ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu gối, cuộn mình ở giữa đường.
Vì sao lại đối xử với tôi như vậy?
Cô che miệng lại, khi Đào Thần đuổi đến, chỉ thấy hai vai cô run rẩy, lưng cứng ngắc, thẳng cứng.
Dòng xe phía sau vì một màn này mà dừng lại, vài người còn xuống dưới nhặt tiền.
Có người bắt đầu ấn còi: “Không muốn sống nữa à, tránh ra! “
Đào Thần vội ôm lấy bả vai Sanh Tiêu, đỡ cô đứng dậy, dắt cô lên vỉa hè gần đó, Mạch Sanh Tiêu lau nước mắt, hướng về phía xe kia quát lên: “Là Duật Tôn bức tôi thành như vậy, anh ta rốt cuộc muốn như thế nào mới bằng lòng buông tha! “
“Đồ thần kinh! ” Tài xế đóng cửa kính xe, tự nhận mình đen đủi, gặp phải người chán sống.
Đào Thần dắt Mạch Sanh Tiêu ngồi xuống ghế đá, để Sanh Tiêu tựa đầu vào vai mình, Sanh Tiêu lấy tay lau nước mắt: “Ảnh cưới cũng không có, chúng ta phải kết hôn thế nào đây?”
Hai người ngồi trước bến xe buýt, tới gần giữa trưa mới về nhà.
*******************
Mẹ Đào vừa lúc từ phòng bếp đi ra: “Ảnh cưới đâu? Mau cho mẹ xem một chút.”
Mạch Sanh Tiêu cúi đầu thấp xuống, đi vào toilet rửa mặt.
“Mẹ.” Đào Thần đành phải nói dối: “Viện ảnh kia bị bán đi rồi, ảnh chụp của bọn con không tìm thấy, nói là không có.”
“Cái gì?” Ba Đào tức giận buông tờ báo trong tay xuống: “Còn có chuyện như vậy nữa sao! “
Mạch Sanh Tiêu đi ra khỏi toilet, trên mặt dùng làm khăn mặt tùy ý lau qua, trên tóc còn dính nước, mẹ Đào giữ chặt tay cô: “Thật sự là uất ức cho Sanh Tiêu nhà chúng ta, vậy bây giờ chụp bù có kịp không?”
Đào Thần lắc đầu, suy sụp ngồi xuống ghế: “Chắc không kịp, phải hẹn trước, gần đây nhiều người kết hôn, chỉ sợ phải chờ lâu.”
“Như vậy sao được, kết hôn mà không có hình cưới thì coi sao được.”
Đào mẹ kéo Sanh Tiêu ngồi xuống bên cạnh: “Đây chính là đại sự, Sanh Tiêu không còn thân nhân nào khác, chúng ta cũng không thể để cho con chịu thiệt thòi, người khác có, con dâu ta cũng phải có.”
Mạch Sanh Tiêu sống mũi cay cay, vừa kích động lại cảm thấy áy náy, cho dù lúc này đi chụp hình bù, cô sợ Duật Tôn sau khi biết sẽ lại đến phá hỏng.
Tiếng chuông cửa vang lên, Đào Thần mở cửa, là Thư Điềm mang theo túi lớn túi nhỏ chui vào: “Cháu chào chú dì, chú rể cùng tân nương.”
“A, Thư Điềm vào đây.” Đào mẹ nhanh chóng đứng dậy mời vào: “Sao lại mang nhiều đồ như vậy.”
“Là cháu chuẩn bị cho Sanh Tiêu, dì ngồi đi ạ, cháu không khách khí.” Cô đi vào ngồi bên cạnh Sanh Tiêu: “Làm sao mặt mày ủ dột vậy?”
Đào mẹ thở dài, đem chuyện kể đơn giản cho Thư Điềm nghe.
“Này, tớ biết đây là đại sự, để tớ lo liệu.” Thư Điềm kéo tay Mạch Sanh Tiêu: “Tớ có mang theo áo cưới, đi, đi thử một chút.”
*******************
Hai người đi vào phòng, Thư Điềm khóa chặt cửa lại.
Cô xoay người lại, sắc mặt nghiêm trọng: “Có phải Duật Tôn làm không?”
“Ngoài anh ta ra còn ai có thể nữa?” Mạch Sanh Tiêu đầu đau muốn nứt, cô ngồi ở mép giường. Lần trước bị Duật Tôn phá tan tành những gì cô có được, tình cảm dành cho dương cầm cũng không dễ dàng khôi phục, chỉ là vẫn cứ mang theo tạp âm, hôm nay, y lại cư nhiên đốt hình cưới của cô.
“Anh ta đúng là điên.” Thư Điềm ôm lấy vai Sanh Tiêu: “Vậy phải làm sao bây giờ, tớ sợ ngày tổ chức hôn lễ sẽ bị anh ta đến gây chuyện.”
Mạch Sanh Tiêu che mặt lại: “Tớ cũng sợ như thế”. Giọng nói của cô xuyên qua khe hở, có vẻ mông lung là bất đắc dĩ, Sanh Tiêu để tay xuống: “Tớ cũng Đào Thần có bàn bạc qua, hôn lễ chúng tớ sẽ tổ chức trong nhà, còn chỗ kia là ở ngoại ô, Duật Tôn có thể không tìm được chỗ kia.”
“Vậy ba mẹ anh ấy có đồng ý không?”
Sanh Tiêu gật đầu: “Mới đầu muốn tổ chức tại khách sạn, nhưng Đào Thần nói nếu làm tại nhà thì thoải mái náo nhiệt hơn, nên ba mẹ đồng ý ngay.”
“Vậy là tốt rồi”
********************
Ngày kết hôn, có nhiều sương mù, hơn nữa lại rất lạnh, Sanh Tiêu không có nhà, cho nên đón dâu ở khách sạn. Thư Điềm mặc váy phù dâu, lạnh buốt phải run cầm cập: “Thời tiết này quái quỷ quá, thật là lạnh cóng mà.”
Nơi thuê tổ chúc hôn lễ là một căn phòng rộng, xếp mười mấy bàn dùng để bày yến tiệc.
Cửa phòng trang trí màu hồng phần, Đào gia thân thích rất nhiều, mọi người đều chen chúc tại tân phòng muốn xem tân nương tử.
.
.
.
Một chiếc xe thể thao xa hoa lặng lẽ dừng ở đầu đường.
Người đàn ông mở cửa xe bước xuống, ở hiện trường hôn lễ không có hình cưới, chỉ có một bức tranh khổng lồ bày ở đó. Thư Điềm nói, bây giờ ai quy định kết hôn phải chụp hình cưới? Vậy nên cô đặc biệt mời người làm một bức tranh cho Sanh Tiêu và Đào Thần.
Tay của người đàn ông phủ lên lúm đồng tiền như hoa trên mặt của Sanh Tiêu, đầu ngón tay y tinh tế vuốt phẳng, khóe miệng câu dẫn ra một nụ cười âm trầm hờ hững.
“Tân nương tử đi ra, nghi thức bắt đầu sao … “
Có người ở trong đám đông hô lớn.
Duật Tôn thu tay lại, cất bước đi vào.