– Quỷ mưu mô.
Nàng lầm bầm trong miệng cứ tưởng hắn không nghe thấy ai ngờ chàng vẫn nghe được.
– Vi phu mà không mưu mô nương tử đã bị người khác cướp mất rồi.
Hắn nói vậy là có ý gì! Nghĩ nàng thích tên họ Thất kia thật hả? Xùy! Chẳng qua là định mượn hắn làm lá chắn trêu chọc Tiêu Dạ Thần chút thôi mà chàng thù dai đến tận bây giờ.
– Tên họ Thất đó cứ suốt ngày bám theo ta như cái đuôi. Một mình hắn tự đơn phương nên ta cũng chẳng quan tâm.
Vừa nói đến chuyện nam phụ quanh người Tiêu Dạ Thần có chút nồng nặc giấm chua.
– Tĩnh để điểm đăng thâm trúc y,
Cộng lang trường hành mạc vi kì.
Linh lung đầu tử an hồng đậu,
Nhập cốt tương tư tri bất tri. Xem ra nương tử thu hút rất nhiều ong bướm… từ nay vi phu phải yêu thương nàng nhiều hơn tránh cho nương tử lại bị người khác che mờ mắt.
Hắn nói đến đây liền vùi mặt vào hõm cổ tham lam chiếm đoạt mùi hương quen thuộc trên người nàng.
– Tiêu Dạ Thần! Chàng nghiêm túc một chút…eo ta còn đau.
– Ta sẽ nhẹ nhàng.
– Tiêu Dạ Thần!
– Được! Không đùa nàng nữa.
Hắn mân mê cổ nàng xong chỗ đó liền đỏ ửng còn hiện lên dấu hôn mập mờ. Nàng thẹn quá hoá giận nổi cáu bừng bừng về cung mặc thêm áo để che đi vết tích kia còn tên khốn đó vẫn thản nhiên ngồi cười. Thật muốn cầm dép phang hắn một cái mà!
…—————-…
…Phủ Tư Vương….
Hắn ta ngồi trước bàn tay đang cầm bức hoạ vẽ chân dung một người thiếu nữ mặc xiêm y màu trắng tay nhan sắc sánh ngang với tiên trên trời khó mà hoạ được. Đó là chân dung của Hàn Dung Ly!
– Vương gia! Trong cung truyền tin hoàng hậu tối qua ở lại cung của bệ hạ. Sáng nay ai cũng thấy hai người dính nhau như keo sơn lúc nương nương ở thư phòng ra mặt còn đỏ ửng chắc hai người họ đã hoà giải.
Choang! Tiếng rơi vỡ của ấm chén sứ va chạm với nền đất tạo nên tiếng động lớn.
– Vô dụng! Các ngươi là lũ ăn hại! Bổn vương kêu ngươi chia cắt hai người họ chứ không phải phái các người đi hàn gắn mối quan hệ đó.
Thất Cảnh Trần quát mắng tên thuộc hạ quỳ dưới đất xối xả khiến hắn sợ mất mật không dám ho he.
– Bẩm vương…gia! Thuộc hạ… không ra tay được. Bệ hạ tăng thêm người canh gác cho cung Thần Lan còn ngự thiện phòng thì trải qua rất nhiều công đoạn thử độc căn bản chúng ta không ra tay được.
Hắn ta lắp bắp bẩm báo sự tình không dám nói thừa một câu.
– Tối nay nhất định phải hành động nếu không thì đừng quay lại nữa.
Tư Vương thu lại ánh mắt như giết người xoay người vứt một lọ thuốc màu trắng xuống sàn. Tên kia liền hiểu ý tuân lệnh rồi lui ra ngoài căn phòng trở về yên ắng.
…- Hết chương 104 -…