Hoắc Ngập nghe vậy không nói gì, đối với việc chụp ảnh anh không hề cảm thấy hứng thú, thế nhưng không có nghĩa là anh không thích Lâm Kiều tuyên bố chủ quyền.
…
Mấy ngày nay Hoắc Ngập có việc ở Hội học sinh, khó có khi được nghỉ một ngày, không phải lo lắng hãi hùng sợ bị anh kéo vào rừng cây nhỏ.
Lâm Kiều mở nắp bút, chuẩn bị bắt đầu làm bài tập, nghĩ đến việc Hoắc Ngập không quan tâm đến vết thương trên tay, không chú ý chút nào, vẫn nên đi mượn trước mấy quyển sách chăm sóc vết thương để xem.
Lâm Kiều đang chuẩn bị đứng dậy, liền nghe thấy tiếng thảo luận phía sau.
“Người đang yêu đương với học trưởng Hoắc Ngập chính là chị ấy, tớ nghe một học tỷ ở Hội học sinh nói, lần trước còn thấy hai người bọn họ hôn môi, không biết khi yêu đương với học trưởng Hoắc Ngập sẽ có cảm giác gì?”
“Chắc chắn sẽ rất ngọt rồi, học trưởng Hoắc Ngập là người dịu dàng mà! Đối với bạn gái chắc chắn sẽ rất tốt.”
“Tớ nghe nói là vô cùng chiều chuộng, lúc nói chuyện với bạn gái, cùng với lúc nói chuyện với nữ sinh khác không hề giống đâu.”
Lâm Kiều nghe nói như thế, động tác ngừng lại, nhìn về phía nhóm nữ sinh, ba nữ sinh thấy cô nhìn lại, lúc này mới cúi đầu tiếp tục làm bài tập.
Lâm Kiều có chút đứng ngồi không yên, không nghĩ tới học sinh lớp mười cũng đã biết, vậy giáo viên có khi nào đã biết hay không?
Cô im lặng một lát, nghĩ đến tình huống hiện tại giữa mình và Hoắc Ngập, trong lòng trầm đi một ít.
Cô thở dài, đứng dậy đi đến giá sách, bắt đầu tìm sách ở từng hàng, tâm tư có chút tán loạn, hoàn toàn không hề phát hiện Hoắc Ngập ở giá sách đối diện.
Anh đi theo cô, cô gái nhỏ nhìn rất chăm chú, ngẩng đầu xem từng hàng, chỉ là không hề phát hiện ra anh.
Hoắc Ngập hơi nhíu mi, cũng không gọi cô, chỉ vậy mà đi theo, nhìn xem cô sẽ phát hiện lúc nào.
Lâm Kiều tìm nửa ngày, mới tìm được sách cần tìm, nhấc tay lấy sách, đã nhìn thấy Hoắc Ngập đứng đối diện ở giá sách bên kia.
Anh đã đeo kính, thấy cô nhìn mình, cười khẽ đi ra, trong lời nói đều là sủng nịnh, “Lâu như vậy mới nhìn thấy tôi?”
Đột nhiên cô có một loại cảm giác ngạc nhiên tràn lan lên, sau khi phát giác, vội vàng áp chế.
Hoắc Ngập đã vòng qua giá sách đi sang phía bên cô, cầm lấy sách trong tay cô nhìn qua, mặt mày khẽ cong, “Chị lo lắng tôi như vậy à?”
“Tôi chỉ tiện tay cầm, vốn là muốn lấy sách khác.”
Lâm Kiều vội vã lấy lại sách trong tay anh trả về, len lén nhớ kỹ vị trí, tính đợi lần sau lại lặng lẽ tới lấy.
Hoắc Ngập giả bộ không nhìn ra tâm tư của cô, ý cười trên mặt lại không giấu được.
Lâm Kiều thấy anh nhìn mình cười, nhịn không được ngầm liếc nhìn anh, “Sao cậu biết tôi ở chỗ này?”
“Tôi tới phòng học tìm chị.”
Ngón tay Hoắc Ngập nhẹ lướt qua một hàng sách ở bên cạnh, khó có khi nhàn nhã.
“Cậu tìm ai hỏi?”
Lâm Kiều nghe thấy mà có chút gấp, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn giáo viên sẽ biết.
Ngón tay đang lướt của Hoắc Ngập dừng lại, quay đầu nhìn, “Cái này còn cần phải hỏi sao? Chị không ở phòng học, chắc chắn sẽ ở thư viện.”
Anh nói tay chống giá sách, cúi đầu nhìn qua, “Chúng ta mỗi ngày đều hôn nhau, sao có thể không đoán ra được?”
Việc này thì có liên quan gì tới chuyện hôn nhau.
Mặt Lâm Kiều không nhịn được đỏ tới mang tai, khi anh nói chuyện với cô quả thực khác xa khi nói với người khác, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng không giống, mỗi lần luôn có cảm giác anh muốn làm bậy.
Lâm Kiều không dám chống lại tầm mắt của anh, xoay người đi tới bàn bên kia, một lần nữa ngồi xuống, chuẩn bị tiếp tục đọc sách.
Một lát sau, Hoắc Ngập cũng cầm một quyển sách, ngồi xuống bên cạnh cô.
Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn xung quanh, vò đã mẻ lại sứt, đành buông tha việc giải thích.
Hoắc Ngập ngồi bên cạnh nhìn sách một hồi, đột nhiên vươn tay tới cầm tay cô.
“Hoắc Ngập!”
Lâm Kiều vội vã hạ giọng nhắc nhở anh.
Hoắc Ngập không thèm để ý, lôi kéo tay cô nhẹ nhàng nắn, “Cũng không ở trong phòng học, sợ cái gì?”
Lâm Kiều vô lực phản bác, luôn cảm giác mấy nữ sinh phía sau đang nhìn bọn họ, làm cô đứng ngồi không yên.
Hoắc Ngập đột nhiên mở miệng hỏi, “Trong lớp chị không có nữ sinh nào đang yêu đương sao?”
Lâm Kiều hơi sửng sốt, đương nhiên là có, can đảm của cô tăng lên, cúi đầu nhìn về phía sách, “Có.”
Ngón tay Hoắc Ngập đè xuống trang sách, vờ như không quan tâm hỏi, “Sao chị biết người ta có bạn trai?”
Lâm Kiều cầm bút tiếp tục làm bài tập, “Mấy cô ấy nói chuyện, còn có ảnh chụp chung, tôi nhìn thấy trên vòng bạn bè của họ.”
“Vậy còn chị, không phải chị cũng có bạn trai à, không muốn công khai?”
Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn về phía anh, vẻ mặt kỳ quái, “Không phải đa số mọi người đều biết chúng ta đang yêu đương sao?”
Hoắc Ngập nhìn đôi mắt nghiêm túc của cô, khó có khi nghẹn lời.
Lâm Kiều không biết anh đang suy nghĩ gì, thấy anh không nói lời nào, thu tầm mắt lại tiếp tục làm bài tập.
Hoắc Ngập nhìn cô làm bài tập, “Cuối tuần chúng ta đi ra ngoài chơi.”
“Cuối tuần còn phải nấu canh cho cậu.”
Miệng Lâm Kiều nhanh hơn não, đến khi nói ra rồi, mới phát hiện mình bị lộ.
Cô quay đầu nhìn lại, Hoắc Ngâp nhìn cô cười, mặt cô nóng hết lên, “Tôi… Tôi là nói…”
Hoắc Ngập vươn tới gần, “Thì ra chị vẫn muốn nấu canh cho tôi à?”
Lâm Kiều không trả lời được, nhẹ nhàng cắn môi dưới.
Hoắc Ngập nhìn cô, trong mắt đặc biệt sáng, “Vậy chờ uống xong canh chị nấu, chúng ta lại đi hẹn hò.”
Gió ngoài cửa sổ nhẹ nhàng thổi tới, lướt qua sách trên bàn, tiếng trang sách lật nhẹ nhàng truyền đến, như có gì đó xẹt qua ngực, nhẹ nhàng chạm vào.
“Ừm.”
Lâm Kiều nhìn anh cười, nhịn không được trả lời.
“Ừ.”
Hoắc ngập lại đáp trả, trong mắt chỉ có bóng của cô.
Lông mi của Lâm Kiều hơi run lên, thu tầm mắt lại tiếp tục làm bài tập.
Hoắc Ngập cũng không còn quấy rối, yên tĩnh ngồi bên cạnh cô đọc sách, thỉnh thoảng tiếng lật sách làm cô không thể tĩnh tâm được, chữ viết ra cũng run như tiếng tim đập, không thể vững vàng.