Chờ chút, anh dạy con gái kiểu đấy mà không sợ khiến con phát triển lệch lạc à?
Nhưng mà nghĩ lại thì con gái thấy em bị bạn bắt nạt, chủ động đứng ra bảo vệ vẫn tốt hơn nhịn nhục ôm uất ức trong lòng. Tính cách thẳng thắn, ra tay không chút chần chừ của cô bé giống y xì đúc Lục Tắc Hiên.
Nghĩ vậy, Tạ Nhiên cũng yên lòng, đi lên tầng hai dạy con gái đọc sách tranh.
Đến 10 giờ tối, khi hai con đã ngủ, Lục Tắc Hiên và Tạ Nhiên mới về phòng.
Tắm rửa xong, Tạ Nhiên đang ngồi bên giường sấy tóc, Lục Tắc Hiên nhẹ nhàng bóp vai cho cậu: “Hôm nay bị mời đến trường, mệt lắm đúng không?”
Tạ Nhiên thở ra một hơi: “Cũng bình thường. Cô giáo vẫn nể mặt em, không phạt Hoan Hoan, các phụ huynh kia cũng rất thiện chí.”
Lục Tắc Hiên thấp giọng nói: “Nhóc Lục Hoan này đúng là rất quậy. Từ bé, Lính gác đã dồi dào năng lượng nên chuyện này cũng bình thường thôi. Cũng may con bé rất có nguyên tắc, người không phạm ta, ta không phạm người; nếu đã dám va chạm thì sẽ phải nhận hậu quả gấp bội. Đây đều là tôi dạy con bé, hy vọng nó sẽ trở thành một Lính gác đáng tin cậy.”
Tạ Nhiên gật đầu: “Ừ, con bé không đi bắt nạt bạn là được.”
Lục Tắc Hiên xoa bóp rất thoải mái. Tạ Nhiên híp mắt, hưởng thụ khoảng thời gian ấm áp này.
Xoa xoa bóp bóp một hồi, cơ thể cả hai đều nóng lên. Lục Tắc Hiên kéo tuột cậu vào trong ổ chăn.
Lát sau, những âm thanh nghe mà đỏ mặt vang lên trong phòng ngủ.
Suốt mấy năm nay, tình cảm hai người vẫn rất mặn nồng, liên kết tinh thần cũng không hề bị xóa bỏ. Chính vì điều đó nên sau khi kết hôn, hai người chưa bao giờ cãi nhau. Dù gì cả hai luôn có thể nắm được cảm xúc của đối phương ngay lập tức, đồng thời hiểu rõ vì sao người kia lại giận.
Tâm trí được liên kết như vậy nghe thì có vẻ không có chút riêng tư nào.
Nhưng từ khi kề vai chiến đấu năm xưa, hai người đã liên kết tinh thần, cũng quen có một người khác tồn tại trong tâm trí mình. Nếu đột ngột tách riêng ra thì lại thấy không quen.
Ví dụ như Lục Tắc Hiên nấu cơm dưới bếp, Tạ Nhiên tắm rửa trên tầng 3, hai người không cần nói cũng nắm được tiến độ của nhau. Tạ Nhiên dự định cuối tuần sẽ đưa các con đến thăm dì út, cậu không cần báo trước nhưng Lục Tắc Hiên vẫn sẽ lái xe đưa cả nhà về nhà họ Tạ rất đúng giờ. Sắp đến sinh nhật của cha mẹ Lục Tắc Hiên, hắn không cần dặn trước nhưng Nhiên Nhiên đã chuẩn bị quà xong xuôi.
Sự tương thông tâm trí đó chỉ tồn tại giữa các Lính gác và Dẫn đường đã liên kết tinh thần.
Cuộc sống trở nên thuận tiện hơn nhiều, hơn nữa, lúc thân mật cũng vô cùng dễ chịu. Lục Tắc Hiên hiểu mọi vị trí nhạy cảm trên người Tạ Nhiên, Tạ Nhiên cũng biết cách khiến Lính gác này phấn khích.
Cuộc sống của họ dần trở nên bình dị nhưng từng ngóc ngách đều đầy ắp sự ấm áp.
Chuyện duy nhất khiến họ đau đầu chính là những cuộc điện thoại của giáo viên chủ nhiệm.
“Chào anh, anh là phụ huynh Lục Hoan đúng không? Lục Hoan ném bóng rổ vỡ cửa sổ của trường.”
“Lục Hoan và bạn cùng lớp rủ nhau trèo cây, làm gãy luôn cả cây trong trường…”
“Lúc Lục Hoan biểu diễn lộn nhào bất cẩn bị ngã gãy xương!”
Tạ Nhiên thật sự rất muốn hỏi: “Con gái con đứa sao lại nghịch như khỉ thế này? Không ngoan ngoãn một chút được hay sao?”
Hai người cài nhạc chuông riêng cho số của giáo viên chủ nhiệm. Mỗi lần tiếng chuông đó vang lên, các tướng sĩ của Quân đoàn Linh Hồ lại được trông thấy vẻ mặt cực kỳ bất đắc dĩ của hai tướng quân. Cô con gái Lính gác nhà họ thành trùm trường luôn rồi. Hoạt bát hiếu động, bướng bỉnh nghịch ngợm, dăm ba hôm lại bị mời phụ huynh. Ấy thế nhưng thành tích học tập của đứa bé này rất tốt, lần nào cũng xếp hạng hai.
Đương nhiên, hạng nhất chính là cô con gái Dẫn đường, là “học sinh ba tốt” trong mắt giáo viên, Tạ Lạc. Khác với cô chị tinh quái, Tạ Lạc cực kỳ hiền lành, lúc nào cũng tập trung nghe giảng, tan học còn phụ đạo thêm cho bạn, ngoan đến mức không có gì để chê.
Chẳng mấy chốc, hai con gái đã 13 tuổi, đến tuổi nhập học Viện Thánh.
Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên dỡ bỏ phong ấn tinh thần của hai con, để thực thể tinh thần có thể hiện hình. Ngay hôm đầu tiên vào Viện Thánh, hai chị em đã được giáo viên và bạn cùng trường chú ý.
Lính gác có thực thể tinh thần là phượng hoàng, Dẫn đường có thực thể tinh thần là cáo chín đuôi trắng.
Thực thể tinh thần cấp S hiếm gặp này khiến đám trẻ cực kỳ hâm mộ.
Nhưng hôm nhập học, hai chị em đều không vui. Mắt Tạ Lạc đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Từ bé đến giờ em với chị luôn ở cạnh nhau như hình với bóng. Giờ lại phải đi học riêng ở Học viện Dẫn đường và Học viện Lính gác, bình thường chẳng gặp được nhau.”
Lục Hoan vỗ vai em gái: “Yên tâm, ai dám bắt nạt em, em cứ nói với chị. Kể cả có phải trèo tường chị cũng sẽ sang đánh nó!”
Ánh mắt hai ông bố lập tức nhìn chằm chằm vào cô bé. Giọng Lục Hoan nhỏ dần: “Con… Con chỉ nói thế thôi. Đương nhiên con sẽ không trèo tường đâu, bị giáo viên mời phụ huynh nữa thì xấu hổ chết, hì hì.”
Tạ Nhiên thản nhiên nói: “Con cũng biết hai bố suốt ngày bị mời lên trường cơ à? Sau này ngoan ngoãn chút, lo học hành chăm chỉ trong Học viện Lính gác.”
Lục Hoan gật đầu như giã tỏi: “Chắc chắn con sẽ nghe lời thầy cô!”
Sau khi đưa con đến từng trường, Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên vẫn không yên tâm lắm, quyết định tới gặp Giám đốc Học viện Lính gác nhờ cậy: “Con gái lớn nhà chúng tôi rất thừa năng lượng, nghịch ngợm hiếu động, nhờ Giám đốc dặn các giáo viên để ý con bé nhiều đơn, đừng để nó gây chuyện.”
Giám đốc đáp rất thoải mái: “Hai Tướng quân yên tâm, tôi sẽ chú ý Lục Hoan sát sao.”
Suốt một tháng sau khi khai giảng, nhạc chuông đặc biệt trong máy hai người chưa một lần vang lên.
Tạ Nhiên rất băn khoăn: “Con bé này vào Học viện Lính gác xong lại ngoan thế cơ à? Cả tháng không bị mời phụ huynh lần nào, tự nhiên em thấy lạ lạ.”
Lục Tắc Hiên cười nói: “Con bé lớn rồi, cũng nên ngoan ngoãn hơn ấy mà.”
Sau khi khai giảng một tháng, hai cô bé đều giành được hạng nhất trong đợt thi khảo sát thường kỳ của Học viện Dẫn đường và Học viện Lính gác. Đây vốn là chuyện rất đáng mừng nhưng Tạ Nhiên cứ có dự cảm không lành.
Cuối tuần, lúc tới trường thăm con, Lục Tắc Hiên tinh mắt nhận ra tóc hai đứa đã dài bằng nhau. Hắn không khỏi khó hiểu, hỏi con gái lớn: “Lục Hoan, con thích để tóc ngắn cơ mà, sao dạo này lại nuôi tóc dài rồi?”
Lục Hoan cười nói: “Con thấy Lính gác buộc tóc đuôi ngựa cũng rất ngầu nên nuôi tóc.”
Từ bé Tạ Lạc đã thích để tóc dài, mặc bộ đầm liền trắng tinh, mái tóc dài đến eo, còn nhỏ tuổi đã trở thành hoa khôi của Học viện Dẫn đường. Hôm nay Lục Hoan buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, tuy sinh đôi cùng trứng có dung mạo rất giống nhau nhưng kiểu tóc, phong thái lại khác biệt hoàn toàn.
Lục Tắc Hiên cũng không nghĩ gì nhiều.
Cho đến một buổi chiều nọ của một tuần sau, tiếng chuông đặc biệt ở thiết bị truyền tin của cả hai người cùng vang lên.
“Chào anh, anh là Tướng quân Lục Tắc Hiên, phụ huynh em Lục Hoan đúng không? Tôi là Giám đốc Học viện Lính gác.”
“Chào cậu, cậu là Tướng quân Tạ Nhiên, phụ huynh em Tạ Lạc đúng không? Tôi là Giám đốc Học viện Dẫn đường.”
Lúc đó, hai người đang bàn về kế hoạch ghé thăm một hành tinh mới trong phòng làm việc. Đồng thời nhận được điện thoại, lại còn là do Giám đốc đích thân gọi tới, dự cảm không lành lập tức dâng lên. Hai người nhìn nhau, cùng trả lời: “Chào Giám đốc, tôi là phụ huynh của cháu đây, có vấn đề gì vậy ạ?”
Giọng nói ở đầu dây bên kia vô cùng bất đắc dĩ: “Con gái cậu đào lại lối ngầm thông giữa Học viện Dẫn đường và Học viện Lính gác.”
Một tháng liền không bị mời phụ huynh là vì hai đứa đang gồng đại chiêu này đấy hả?!
Giám đốc nói: “Trong khoảng thời gian này, Tạ Lạc dùng khả năng tàng hình của cáo chín đuôi hỗ trợ chị gái Lục Hoan. Hai chị em tráo đổi thân phận, Tạ Lạc sang Học viện Lính gác học các môn chiến đấu, Lục Hoan chạy tới Học viện Dẫn đường học các môn rèn luyện sức mạnh tinh thần. Giáo viên không hề phát hiện ra.”
Hai ông bố: “…”
Hai cái đứa tai quái này!
Đúng là gan to bằng trời, thế mà lại dám tráo đổi thân phận, Dẫn đường chạy sang Học viện Lính gác, Lính gác thì trà trộn vào Học viện Dẫn đường?
Tạ Nhiên sầm mặt: “Hai đứa nó tráo đổi thân phận bao lâu rồi?”
Giám đốc Học viện Dẫn đường cười khổ, nói: “Một tuần. Nếu không phải hôm nay tôi bỗng nhớ đến lối ngầm đi, đi kiểm tra xung quanh, bắt được tại trận thì e là các thầy cô cũng không phát hiện ra. Hai đứa nó trông y hệt nhau, còn đổi sang kiểu tóc của đối phương nữa.”
Lối ngầm kia chẳng phải do chính người ba ruột thiên tài, Tạ Nhiên, đào trộm hồi còn học ở Học viện Dẫn đường sao? Sau này, vì tài liệu bị đánh cắp, lối ngầm đã bị lấp kín. Giờ thì hay rồi, hiện tại lại bị hai cô con gái đào ra.
Lục Tắc Hiên cúp điện thoại, nhìn Tạ Nhiên đang xanh mặt, bèn đùa: “Hai đứa nó đúng là con gái ruột của em.”
Mặt Tạ Nhiên lạnh tanh: “… Thì cũng là của anh còn gì?”
Lục Tắc Hiên bất đắc dĩ đỡ trán: “Aiz, con gái chúng ta một đứa vũ lực mạnh, một đứa mưu trí hơn người. Cái trò tráo đổi thân phận sang trường nhau học này chắc chắn do Lạc Lạc nghĩ ra. Kỹ năng diễn xuất của con bé không kém em chút nào luôn.”
Tạ Nhiên vẫn luôn cho rằng Tạ Lạc là một Dẫn đường hiền lành, ngoan ngoãn, đáng yêu.
Đến giờ cậu mới phát hiện mình đã đánh giá thấp cô con gái này. Nhóc này ngoài mặt thì ra vẻ ngây thơ vô tội, khiến người ta không hề đề phòng, nhưng thực ra, chính cô bé mới là đầu sỏ bụng đầy ý xấu.
Tạ Nhiên chưa bao giờ đề cập về lối ngầm kia với con.
Thế mà hai cô nhóc này lại đào thông lối ngầm cậu đào hồi trước. Không hổ là con gái ruột của cậu, chuyện ba đã từng làm, hai cô bé cũng không chịu kém cạnh.
Vì đào trộm lối ngầm, hai chị em sinh đôi sẽ bị phạt. Nhưng vì cả hai chưa tạo ra ảnh hưởng nghiêm trọng gì, chỉ lén qua trường bên học môn của nhau, trường học cũng nể mặt hai ông bố của các cô bé nên không phạt quá nặng.
Tạ Nhiên vốn định răn dạy hai con gái nhưng bản thân cậu cũng hơi chột dạ… Dù gì hồi xưa cậu cùng từng làm chuyện y như thế.
Vậy là cậu bèn thảy cho Lục Tắc Hiên phê bình hai cô nhóc.
Ba tháng sau, Lục Hoan và Tạ Lạc đồng thời tốt nghiệp Viện Thánh.
Hai cô bé cũng tốt nghiệp Viện Thánh chỉ sau ba tháng nhập học giống như Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên.
Hai cô bé kế thừa bộ gen xuất sắc và thiên phú vượt trội của hai người cha, thực thể tinh thần cũng phát triển thành hình thái trưởng thành. Đôi cánh của phượng hoàng lửa đủ che trời lấp đất, sức mạnh chữa trị cực mạnh của cáo chín đuôi trắng đủ sức trùng kiến thế giới tinh thần của Lính gác đã biến dị.
Lục Hoan đăng ký thi vào Chuyên ngành Chỉ huy của Học viện Quân sự không chút do dự, Tạ Lạc thì vào Học viện Y học Dẫn đường. Ở trường, hai cô được nghe rất nhiều câu chuyện kể về hai người cha, hai người cha luôn là thần tượng trong lòng hai cô.
Nền hòa bình kiến tạo nên bởi bao gian lao của bậc cha ông, về sau sẽ giao cho thế hệ trẻ các cô bảo vệ.
[Kết thúc ngoại truyện 1]